15 Căn Nhà Và Cú Ngã Của Tiểu Tam

Chương 4



Tôi vỗ nhẹ tay cô ta trấn an: “Đừng vội, đợi xem sao.”

Vị Trưởng phòng Trương kia tra cứu rất lâu. Cuối cùng, ông ấy ngẩng đầu, dùng ánh mắt vô cùng kỳ lạ nhìn Lưu Diễm.

“Cô này, cô chắc chắn là anh Cao Bân muốn tặng toàn bộ 15 căn nhà đứng tên anh ta cho cô chứ?”

“Chắc chắn!” Lưu Diễm đẩy bản thỏa thuận lên trước. “Giấy trắng mực đen ghi rõ rành rành, còn có cả luật sư công chứng đây!”

Trưởng phòng Trương lắc đầu. Ông nhìn vào hệ thống, rồi dùng một giọng điệu vô cùng bình thản nói:

“Thưa cô, 15 căn nhà này, từ 3 tháng trước đã không còn đứng tên anh Cao Bân nữa rồi.”

Đùng!

Đầu óc Lưu Diễm như bị sét đánh trúng. Máu trên mặt cô ta rút sạch, trở nên trắng bệch.

“Ông… ông nói cái gì?” Cô ta không dám tin vào tai mình. “Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Các người có nhầm lẫn gì không?”

Cô ta kích động đập bàn. Nhân viên nhíu mày nhắc nhở: “Thưa cô, xin cô bình tĩnh. Hệ thống của chúng tôi không thể sai được.”

“Thế nhà đi đâu rồi? Không đứng tên anh ấy thì đứng tên ai?” Lưu Diễm gào lên khản đặc.

Trưởng phòng Trương nhìn tôi một cái. Sau đó, ông nói với Lưu Diễm: “15 căn nhà này, từ 3 tháng trước đã thông qua thỏa thuận tài sản vợ chồng hợp pháp, chuyển toàn bộ sang tên của cô Văn Tĩnh rồi.”

Cơ thể Lưu Diễm loạng choạng, cô ta đột ngột quay ngoắt đầu lại, nhìn tôi trừng trừng. Ánh mắt đó như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.

“Văn Tĩnh! Là cô! Là cô giở trò!”

Tôi đứng yên tại chỗ, mặt không cảm xúc nhìn cô ta: “Tôi không hiểu cô đang nói gì.”

“Cô còn giả vờ!” Lưu Diễm hoàn toàn phát điên. “Là cô! Cô sớm đã biết anh ấy sẽ cho tôi nhà nên cô đã lén chuyển đi trước! Con mụ độc ác này!”

Cô ta nhe nanh múa vuốt lao về phía tôi. Tôi đã đề phòng từ trước nên lùi lại một bước, để cô ta vồ hụt. Mất đà, cộng thêm cái bụng bầu nặng nề, cô ta ngã phịch xuống đất một cú rất đau.

“Ái da!”

Cô ta hét lên thảm thiết, ôm chặt lấy bụng. Mọi người xung quanh ùa tới chỉ trỏ. Bảo vệ của Phòng đăng ký đất đai cũng nhanh chóng chạy đến.

Tôi lạnh lùng nhìn Lưu Diễm đang nằm bẹp dưới đất, khuôn mặt tràn ngập sự đau đớn và tuyệt vọng.

Chắc cô ta nằm mơ cũng không ngờ, vinh hoa phú quý mà Cao Bân để lại trước lúc chết chỉ là một cú lừa ngoạn mục. Cô ta càng không thể ngờ, tất cả chuyện này, chỉ mới là sự khởi đầu cho kế hoạch trả thù của tôi.

03

Lưu Diễm được đưa đi cấp cứu. Tôi cũng lên xe cứu thương đi theo.

 

Ở hành lang bệnh viện, tôi nhận được điện thoại của mẹ chồng – bà Triệu Lan. Vừa bắt máy là một tràng chửi bới té tát:

“Văn Tĩnh! Đồ sao chổi nhà cô! Rốt cuộc cô đã làm gì Lưu Diễm? Nếu nó mà có mệnh hệ gì, cháu nội nhà họ Cao mà làm sao, tôi liều mạng với cô!”

Giọng bà ta the thé, đầy sự oán độc.

Tôi đưa điện thoại ra xa một chút, đợi bà ta chửi mệt rồi mới nhàn nhạt mở miệng: “Mẹ à, mẹ nên hỏi đứa con trai ngoan của mẹ xem anh ta đã làm cái gì thì đúng hơn.”

“Cô có ý gì?”

“Ý con là, đứa trẻ trong bụng Lưu Diễm rốt cuộc có phải của Cao Bân hay không, còn chưa biết chắc đâu.”

Đầu dây bên kia ngay lập tức im bặt. Mất vài giây sau, bà Triệu Lan mới dùng giọng run rẩy hỏi lại: “Văn Tĩnh, cô nói rõ ràng cho tôi!”

Tôi không thèm đoái hoài, cúp máy thẳng thừng. Tôi biết, một hạt giống nghi ngờ đã được gieo vào lòng bà ta.

Rất nhanh sau đó, Cao Bằng cũng gọi điện cho tôi. Giọng hắn bình tĩnh hơn mẹ mình, nhưng cũng mang đầy ý chất vấn.

“Chị dâu, chuyện nhà cửa rốt cuộc là sao?”

“Là như những gì cậu nghe được đấy.”

“Chị làm việc đó từ lúc nào?”

“Ba tháng trước.”

Đầu dây bên kia im lặng. Cao Bằng là kẻ thông minh, hắn lập tức nghĩ ra được mấu chốt vấn đề. Ba tháng trước, chính là lúc tôi phát hiện Cao Bân ngoại tình và bắt đầu lén lút tẩu tán tài sản công ty.

“Chị biết từ lâu rồi?” Giọng hắn lộ rõ sự kinh ngạc.

“Biết chuyện gì?” Tôi cố tình vờ vịt.

“Anh tôi anh ấy…”

“Cao Bằng.” Tôi ngắt lời hắn. “Có những chuyện, biết quá nhiều không tốt đâu. Quản cho tốt mẹ cậu, đừng đến phiền tôi nữa.”

Nói xong, tôi cúp máy. Tôi tựa lưng vào tường, nhìn đèn đỏ phòng cấp cứu đang sáng, trong lòng tĩnh lặng như nước.

Cao Bân, anh tưởng anh chết đi là xong hết mọi chuyện sao? Không đâu. Cái chết đối với anh không phải là kết thúc, mà là lúc anh bắt đầu phải trả giá cho những sai lầm của mình. Đống tàn cuộc anh để lại, tôi sẽ từ từ dọn dẹp từng thứ một.

Đứa trẻ của Lưu Diễm không giữ được. Bác sĩ nói cô ta ngã quá nặng, cộng thêm kích động tâm lý, ba đứa trẻ, không còn một đứa nào.

Tôi đứng ngoài cửa phòng bệnh, nhìn cô ta nằm trên giường gào khóc xé ruột xé gan.

Bà Triệu Lan và Cao Bằng cũng đến. Bà Triệu Lan nhìn Lưu Diễm với ánh mắt phức tạp: có xót xa, nhưng nhiều hơn là sự nghi ngờ và soi mói. Cao Bằng thì mặt lạnh tanh, như đang nhìn một người dưng không liên quan.

Vừa thấy tôi, bà Triệu Lan như một người điên lao tới: “Văn Tĩnh! Con giết người! Trả lại cháu nội cho tôi!”

Bà ta giơ tay định đánh tôi. Tôi không né. Chỉ lạnh lùng nhìn bà ta.

“Mẹ, mẹ chắc đứa bé đó là cháu nội mẹ không?”

Giọng tôi không lớn, nhưng đủ để cả hành lang nghe rõ mồn một. Bàn tay của bà Triệu Lan cứng đờ giữa không trung. Bà ta mặt mày trắng bệch nhìn tôi: “Cô… cô nói hươu nói vượn cái gì đấy?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...