15 Căn Nhà Và Cú Ngã Của Tiểu Tam

Chương 6



Tôi lấy điện thoại, bấm một số.

“Alo, luật sư Tôn phải không? Tôi là Văn Tĩnh đây.”

“Chào Cao phu nhân, có việc gì vậy ạ?”

“Tôi chuẩn bị xong rồi. Ngày mai, khởi động quy trình truy tìm toàn bộ tài sản tẩu tán dưới tên Cao Bân. Ngoài ra, anh chuẩn bị hồ sơ đi, tôi muốn kiện Lưu Diễm và Trương Vỹ tội lừa đảo.”

Đầu dây bên kia, giọng luật sư Tôn trầm ổn và mạnh mẽ: “Vâng, Cao phu nhân, mọi việc sẽ tiến hành theo kế hoạch.”

Cúp máy, tôi nhìn màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ. Trời sắp sáng rồi. Và tôi, cũng đến lúc phải lấy lại toàn bộ những thứ thuộc về mình.

Nhưng ngay lúc đó, điện thoại của tôi đột nhiên rung lên một tiếng. Là tin nhắn từ một số lạ.

Nội dung tin nhắn rất ngắn, chỉ có một câu.

“Đừng tưởng cô đã thắng. Thứ Cao Bân để lại phức tạp hơn cô nghĩ rất nhiều. Cẩn thận đấy, đừng để tự chơi chết chính mình.”

04

Dòng tin nhắn ấy như một mũi gai độc đâm thẳng vào mắt tôi.

Thứ Cao Bân để lại phức tạp hơn tôi nghĩ? Chơi chết chính mình?

Tôi chằm chằm nhìn dãy số lạ, ngón tay đặt hờ trên nút xóa, mãi vẫn không bấm xuống.

Là ai? Cao Bằng sao? Hắn có số của tôi, không cần phải dùng cách này. Trương Vỹ – tình nhân của Lưu Diễm? Một gã tép riu bị dục vọng làm cho mờ mắt, không giống loại có tâm cơ nhường này. Hay là, trên ván cờ của Cao Bân vẫn còn những quân cờ mà tôi không biết?

 

Tôi chuyển số điện thoại đó cho luật sư Tôn nhờ điều tra. Sau đó, tôi xóa tin nhắn, tạm thời giấu kín chuyện này dưới đáy lòng.

Dù phía trước là đầm rồng hay hang cọp, tôi cũng phải xông qua. Việc cấp bách trước mắt là công ty.

Ngày hôm sau, tôi lái xe đến công ty. Đây là lần đầu tiên tôi bước chân vào đây kể từ khi Cao Bân qua đời. Khu văn phòng từng ồn ào náo nhiệt nay im lìm như chết. Rất nhiều chỗ ngồi đã trống không, chỉ còn sót lại vài món đồ cá nhân chưa kịp mang đi. Những nhân viên còn trụ lại nhìn thấy tôi thì ánh mắt né tránh, biểu cảm gượng gạo, vội vàng cúi đầu giả vờ bận rộn.

Lòng người đã ly tán.

Tôi đi thẳng đến phòng làm việc của Giám đốc tài chính. Giám đốc Vương, hay còn gọi là Lão Vương, là một công thần kỳ cựu đã theo Cao Bân từ những ngày đầu khởi nghiệp. Chú ấy ngoài năm mươi, tóc đã điểm bạc, bản tính trung hậu, là một trong số ít người ở công ty mà tôi còn có thể tin tưởng.

Thấy tôi, chú ấy thở dài, rót cho tôi cốc nước: “Phu nhân, cô đến rồi.”

“Chú Vương, tình hình công ty hiện tại rốt cuộc là sao?” Tôi đi thẳng vào vấn đề.

Lão Vương lộ vẻ khó xử, khệ nệ ôm từ két sắt ra một xấp sổ sách dày cộp: “Phu nhân, tình hình còn tồi tệ hơn cô nghĩ nhiều.”

Chú ấy chỉ vào những con số báo động đỏ trên sổ sách, giọng nặng nề: “Khoản nợ ngân hàng hàng trăm tỷ chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Mấy phi vụ đầu tư nước ngoài của sếp Cao trong vài tháng qua đều mất trắng. Giờ tài khoản công ty ngay cả tiền lương tháng sau cũng không đào đâu ra để trả.”

Điều này nằm trong dự liệu của tôi.

“Tiền anh ấy tẩu tán đi đâu? Có tra ra được dòng tiền không?” Đây mới là mục đích thực sự của tôi.

Lão Vương lắc đầu: “Sổ sách nửa năm cuối của sếp Cao đều do chính tay cậu ấy làm. Cậu ấy chuyển tiền qua lại thông qua hàng chục công ty ma ở nước ngoài, cuối cùng đều đổ vào một tài khoản ẩn danh ở Thụy Sĩ. Số tiền đó giống như bốc hơi khỏi thế gian, căn bản không có cách nào tra cứu.”

Tim tôi chùng xuống. Cao Bân làm việc quả nhiên giọt nước không lọt.

“Không có chút manh mối nào sao?”

Lão Vương do dự một chút, dường như đang phải đấu tranh tâm lý để đưa ra quyết định. Cuối cùng, giống như hạ quyết tâm, chú ấy thò tay vào túi áo trong, lấy ra một chiếc chìa khóa nhỏ bằng đồng thau.

Chiếc chìa khóa có kiểu dáng rất cũ, trông có vẻ đã nhiều năm tuổi.

“Phu nhân, cái này là sếp Cao lén giao cho tôi một tháng trước.”

Lão Vương đặt chiếc chìa khóa trước mặt tôi, hạ giọng: “Sếp Cao dặn, nếu cậu ấy xảy ra chuyện, hãy giao thứ này cho cô. Cậu ấy nói, cậu ấy không tin bất kỳ ai, ngoại trừ cô.”

Tôi sững sờ. Không tin bất kỳ ai, ngoại trừ tôi? Thật là nực cười biết bao.

“Đây là chìa khóa gì?”

“Trong cùng phòng làm việc của sếp Cao có một cái tủ sách. Đẩy tủ sách đó ra, phía sau còn một căn phòng làm việc nhỏ xíu nữa. Ngay cả tôi cũng chỉ mới biết chuyện này vào ngày hôm đó.”

Sắc mặt Lão Vương rất nghiêm trọng.

“Sếp Cao nói, trong đó có cuốn sổ sách thực sự của cậu ấy.”

Tôi nín thở. Cuốn sổ sách thực sự.

Tôi theo Lão Vương bước vào phòng làm việc dành cho Tổng giám đốc xa hoa lộng lẫy của Cao Bân. Mọi thứ ở đây vẫn giữ nguyên hiện trạng như khi anh ta rời đi. Trên bàn làm việc vẫn đặt bức ảnh chụp chung của tôi và anh ta. Trong ảnh, tôi cười tươi như hoa, nép vào vai anh ta, ánh mắt tràn ngập sự tin tưởng. Tôi chỉ liếc qua một cái rồi rời mắt.

Lão Vương bước tới trước chiếc tủ sách gỗ gụ khổng lồ, dùng sức đẩy. Tủ sách từ từ di chuyển, lộ ra một cánh cửa chìm không mấy bắt mắt phía sau. Trên cửa có một ổ khóa bằng đồng cũ kỹ.

Tôi dùng chiếc chìa khóa đó tra vào. “Cạch” một tiếng, cửa mở ra.

Một mùi ẩm mốc bám bụi lâu ngày xộc thẳng vào mũi. Tôi đứng ở cửa, nhìn không gian chật hẹp tối tăm phía sau. Tôi biết, tất cả những bí mật Cao Bân để lại đều đang đợi tôi ở trong đó.

Và cả người nhắn tin bí ẩn kia nữa, biết đâu thứ mà hắn ta muốn cảnh báo tôi cũng được giấu sau cánh cửa này.

05

Không gian sau cánh cửa rất nhỏ, chưa đầy năm mét vuông. Một chiếc bàn làm việc đơn sơ, một cái ghế, và một chiếc két sắt cao ngang người.

Đây chính là bí mật của Cao Bân. So với phòng làm việc xa hoa bên ngoài, nơi này trông lạc lõng đến kỳ lạ, lạnh lẽo chẳng khác gì một phòng thẩm vấn.

Tôi bảo Lão Vương đứng ngoài canh chừng, tự mình bước vào trong.

Két sắt dùng khóa mật mã. Tôi nhìn đăm đăm vào mấy phím số, trong đầu xẹt qua vô số tổ hợp có khả năng. Ngày sinh của anh ta? Ngày thành lập công ty? Ngày sinh của Lưu Diễm?

Tôi thử vài cái, đều báo lỗi. Nếu nhập sai quá ba lần, két sẽ tự động khóa chết.

Tôi dừng lại, hít sâu một hơi, ép bản thân phải bình tĩnh. Cao Bân là một kẻ cực kỳ tự phụ và đa nghi. Anh ta sẽ dùng con số nào để làm mật mã cho thứ bí mật cốt lõi nhất của mình?

Đột nhiên, một ngày tháng nảy ra trong đầu tôi. Kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi.

Tôi tự cười giễu mình, sao có thể chứ. Nhưng ngón tay lại không kiểm soát được mà bấm dãy số đó.

Tít một tiếng, cửa két sắt bật mở.

Chương trước Chương tiếp
Loading...