Bản Nghiên Cứu Bị Đánh Cắp

Chương 5



“Đây chính là chứng cứ hai người đánh cắp thành quả của tôi.”

“Tô Mộc, cậu nói tôi đến nhà cậu sao chép nghiên cứu của cậu, có chứng cứ không?”

Tô Mộc liên tục lắc đầu: “Tớ, nhà tớ không lắp camera, tớ…”

Cô ta đột nhiên quay sang điều tra viên, phủi sạch quan hệ.

“Thưa thầy, chuyện Thẩm Minh đi đánh cắp tài liệu của Trần Nhiên không liên quan đến em, em không biết, em hoàn toàn không biết!”

“Đề tài của em là do chính em làm, bất kỳ hành động nào của Thẩm Minh cũng không liên quan đến em!”

Thẩm Minh cũng hoàn hồn, run rẩy chỉ vào tôi.

“Trần Nhiên, em vậy mà ghép video vu oan cho anh?”

Tôi bật cười thành tiếng.

“Thẩm Minh, cho dù anh muốn đổ lỗi, cũng động não một chút được không?”

“Video có phải ghép hay không, với kỹ thuật hiện nay rất dễ giám định ra, anh có cần thiết phải nói lời dối trá vụng về như vậy không?”

Thẩm Minh ngậm miệng, cúi đầu, vắt óc cũng không nghĩ ra lời biện minh.

Tô Mộc đứng bật dậy khỏi ghế, giọng vỡ ra.

“Cho dù Thẩm Minh đánh cắp tài liệu của Trần Nhiên, cũng không thể chứng minh anh ta đưa cho tôi!”

“Trần Nhiên căn bản là cố tình gây sự, cho dù ra tòa, cũng không thể chứng minh tôi tham gia trộm cắp đúng không?”

“Nghiên cứu của tôi thật sự là do chính tôi làm!”

Tôi gật đầu: “Vậy thì quay lại câu hỏi vừa rồi.”

“Watermark trên tài liệu đề tài ở đâu?”

Nghe tôi lại nhắc đến watermark, cơ thể đang căng cứng của Tô Mộc bỗng thả lỏng.

Cô ta nhìn tôi, trong mắt nhiều thêm vài phần tự tin nắm chắc phần thắng.

“Trần Nhiên, cậu có thể đừng làm lỡ thời gian của mọi người nữa không, watermark gì chứ, các thầy cô trong tổ điều tra đều nói căn bản không có watermark!”

Tôi nhìn về phía giáo viên đang thao tác máy tính của tổ điều tra.

“Thưa cô, phiền cô đổi toàn bộ màu nền trang thành màu đen.”

Cô giáo sững ra một chút, như chợt hiểu ra điều gì.

Cô ấy gật đầu, thao tác chuột, hai bài tài liệu trên màn hình đều biến thành màu đen.

Toàn bộ chữ màu đen trên tài liệu đều biến mất khỏi màn hình.

Thay vào đó là những chữ nhỏ màu trắng chói mắt, chi chít phủ kín trang giấy.

【Trần Nhiên cr】

Tôi chỉ vào màn hình.

“Đây chính là watermark của em.”

“Tô Mộc, không phải cậu thề thốt nói trong tài liệu không có watermark sao?”

“Hơn nữa, nếu đề tài là do cậu tự làm, vì sao trong văn bản lại toàn là watermark tên của tôi?”

Tất cả mọi người đều trợn to mắt, ánh mắt nhìn Tô Mộc cũng nhiều thêm vài phần nghi ngờ.

Tô Mộc sững sờ mấy phút, ngón tay cọ xát hai bên quần.

Mỗi khi cô ta căng thẳng, đều sẽ vô thức làm động tác này.

“Không phải, đây chính là nghiên cứu của tôi…”

Cô ta cắn môi, run rẩy chỉ vào tôi.

“Tôi biết rồi, là cậu, lúc cậu trộm nghiên cứu của tôi đã lén thêm watermark vào tài liệu của tôi…”

“Thưa thầy, watermark này căn bản không thể chứng minh điều gì!”

Tôi nhìn Tô Mộc, ánh mắt chắc chắn.

“Tô Mộc, watermark này chính là chứng cứ tốt nhất.”

Tôi hỏi cô giáo thao tác:

“Loại watermark đặc biệt này, chắc cô từng thấy rồi chứ?”

Tô Mộc chột dạ lảo đảo một chút.

Cô giáo gật đầu, lập tức hiểu ý tôi.

Cô ấy thao tác chuột, bắt đầu nhấp vào từng watermark từ trang đầu tiên.

Mỗi watermark được chuột nhấp vào, bên cạnh sẽ xuất hiện ngày tháng thêm vào chi tiết, không thể chỉnh sửa.

Cô giáo nhìn Tô Mộc, nhíu mày.

“Những watermark này căn bản không phải được thêm vào một lần, mà là được thêm liên tục trong năm ngày, vào các thời điểm không cố định suốt cả ngày.”

“Chẳng lẽ Trần Nhiên ở nhà em liên tục năm ngày, tùy thời thao tác máy tính của em mà em không phát hiện?”

Tô Mộc bắt đầu ấp úng.

 

“Em không nhớ rõ.”

“Không nhớ rõ?”

“Quan hệ giữa em và Trần Nhiên tốt, cô ấy ở nhà em là chuyện bình thường…”

Một thầy khác gọi một cuộc điện thoại.

Sau khi cúp máy, thầy ấy nghiêm túc nhìn Tô Mộc.

“Vừa rồi tôi đã xác minh, theo camera khu dân cư nhà em, Trần Nhiên chỉ đến nhà em vào ngày 3 tháng 7, ở lại nửa tiếng rồi cùng em rời đi.”

“Nhưng ngày thêm watermark trên tài liệu đề tài này, là từ ngày 10 tháng 8 đến ngày 15 tháng 8.”

“Hơn nữa, trong hai mươi bốn giờ mỗi ngày của mấy ngày này, bất cứ lúc nào cũng sẽ có một watermark mới được thêm vào tài liệu.”

“Nói cách khác, hoàn toàn có thể loại trừ khả năng Trần Nhiên đến nhà em, động tay động chân trên tài liệu của em.”

“Khả năng duy nhất là, em đã đánh cắp tài liệu mà Trần Nhiên đã thêm watermark từ trước.”

Tô Mộc trợn mắt há hốc miệng, không nói ra lời.

Giáo sư Triệu bên cạnh tôi cuối cùng cũng dựa vào lưng ghế, thở phào một hơi dài.

Tôi quay sang Tô Mộc.

“Tô Mộc, có phải cậu nên giải thích cho mọi người biết, tài liệu đề tài đầy watermark của tôi đã xuất hiện trong tay cậu như thế nào? Lại làm thế nào biến thành thành quả nghiên cứu của cậu rồi được nộp lên?”

Tô Mộc suy sụp lắc đầu, một lát sau, mắt cô ta đảo một vòng.

“Là cậu, cậu và Thẩm Minh thông đồng hại tôi!”

“Thưa thầy, đề tài này không phải bản tôi làm, là Thẩm Minh đã tráo cho tôi, bọn họ cố ý muốn hại tôi!”

“Tôi cũng vừa mới phát hiện, tài liệu nghiên cứu nộp lên này không giống bản tôi làm!”

Tôi bị cái lý do chó cùng rứt giậu của cô ta chọc cười.

“Vậy nghiên cứu của cậu đâu? Ở đâu?”

“Cậu không phải là không lấy ra được chứ?”

Tô Mộc nói: “Đương nhiên tôi không lấy ra được, tài liệu của tôi bị xóa rồi, là cậu sai Thẩm Minh xóa!”

“Ồ? Vậy đề tài nghiên cứu của cậu là gì? Hướng nghiên cứu lại là gì?”

“Dùng bao lâu, tham khảo những tài liệu nào, nguyên lý là gì, triển vọng lại ra sao?”

Đối mặt với hàng loạt câu hỏi của tôi, Tô Mộc ấp úng, không nói nổi một câu.

Chương trước Chương tiếp
Loading...