Bạn Trai Mạng Gọi Tôi Là Bé Ngoan

Chương 3



05

Trong văn phòng.

Một người đàn ông trẻ tên Trợ lý Lý phụ trách hướng dẫn tôi. Anh ta đưa tôi đến chỗ làm việc.

“Trợ lý Lâm, tài liệu trên bàn là về những điều cấm kỵ và sở thích của tổng giám đốc. Trong hôm nay phải học thuộc. Đợi tổng giám đốc họp sáng xong, tôi sẽ đưa cô đi gặp ngài ấy.”

“Vâng, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.”

Đợi người ta rời đi, tôi mở xấp tài liệu kia ra.

Ngay lập tức hối hận vì vừa rồi đã đồng ý quá dứt khoát!

Chữ chi chít kín mít tận mười trang giấy, còn in cả hai mặt.

Từ chuyện lớn như tổng giám đốc cao 1m92, đến chuyện nhỏ như anh ta không ăn hành gừng tỏi, dị ứng với dứa…

Đây là tổng giám đốc hay hoàng đế vậy?

Quả nhiên, mười tổng tài bá đạo thì chín người họ Phó, tám người họ Cố, nhưng ai cũng bị đau dạ dày.

Nghĩ đến mức lương năm con số mỗi tháng, tôi cắn răng học thuộc thật nhanh.

Vừa học xong trang đầu, có người vỗ vai tôi.

Tôi quay đầu lại, thấy là Trợ lý Lý.

“Tổng giám đốc họp xong rồi, đi theo tôi.”

Tôi vội đứng dậy, còn chỉnh lại nếp nhăn trên quần áo.

Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng làm việc ra, nhìn thấy người ngồi bên trong, nụ cười vừa nặn ra trên mặt tôi lập tức sụp đổ.

Không phải chứ, sao lại là anh ta?

Trợ lý Lý đi đến trước bàn làm việc, quay đầu phát hiện tôi chưa theo kịp, vội vẫy tay với tôi.

“Đứng ngẩn ra đó làm gì? Qua đây.”

Tôi nhanh chóng đi tới, trong lòng thấp thỏm bất an, nhưng vẫn gọi một câu:

“Chào Phó tổng, tôi là trợ lý mới đến, Lâm Tinh.”

Ngón tay thon dài của người đàn ông xoay xoay cây bút máy màu đen.

Anh ngước mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới.

Cuối cùng chỉ để lại một tiếng lạnh nhạt: “Ừ.”

Tôi: “?”

Chỉ một chữ thôi à? Hết rồi? Không nói sắp xếp công việc gì sao?

Nếu sớm biết anh ta là sếp của tôi, lúc ở thang máy tôi đã bán luôn cái ốp điện thoại cho anh ta, hoặc hỏi xem anh ta có cần tôi vẽ cho một cái không rồi.

 

Như vậy có tính là ngày đầu đi làm đã đắc tội với sếp không?

Tôi đứng yên tại chỗ, đang suy nghĩ xem nên nói gì thì người đàn ông trước mặt mở miệng:

“Trợ lý Lâm, cô còn việc gì sao?”

Tôi lắc đầu như trống bỏi.

Người đàn ông nói: “Không có việc gì thì ra ngoài. Tôi phải làm việc.”

“Vâng, đã rõ.”

Tôi cúi người chào một cái rồi vội chạy ra ngoài.

06

Quay lại bàn làm việc, tôi cầm cốc uống một ngụm nước lớn mới bình tĩnh lại.

Trời ơi, thế giới này cũng nhỏ quá rồi!

Vì mới vào làm, tạm thời chưa có ai giao việc cho tôi, tôi chuyên tâm học thuộc mười trang lưu ý kia.

Khi cúi đầu làm việc, thời gian trôi rất nhanh, thoáng cái đã đến 12 giờ nghỉ trưa.

Tin nhắn của Phó Úy Trì lại đến đúng giờ.

“Bé cưng tan học chưa? Trưa nay định ăn gì?”

Mỗi ngày Phó Úy Trì đều gửi cho tôi những tin kiểu này.

Trước đây, vì giảm cân, tôi từng ngất trên đường đến lớp và mất liên lạc với anh. Sau khi anh biết chuyện, anh yêu cầu tôi gửi ảnh ba bữa mỗi ngày cho anh xem.

Lúc đó anh đang ở nước ngoài làm dự án, không kịp về nước, liền chuyển cho tôi một khoản sáu con số, bảo tôi ăn uống tử tế.

Trước kia ở trường thì còn đỡ, yêu cầu báo cáo này không khó thực hiện.

Nhưng bây giờ tôi đang thực tập, một ngày có ăn đủ ba bữa hay không còn là dấu hỏi.

Vì thế, tôi thăm dò nhắn cho anh: “Anh ơi, em lớn rồi mà. Anh yên tâm làm việc đi, em sẽ ăn uống tử tế.”

“Việc ngày nào ăn cơm cũng chụp ảnh báo cáo, có thể bỏ qua không ạ?”

Năm phút trôi qua, bên kia vẫn chưa trả lời.

Tôi lại nhắn: “Em sẽ ăn nghiêm túc mà. Em chỉ sợ anh làm việc đã vất vả, còn phải bận tâm đến chuyện nhỏ như em ăn cơm, phí sức của anh.”

Tôi và Phó Úy Trì cách nhau sáu tuổi. Trước đây anh luôn xem tôi như trẻ con mà nuôi, chuyện gì cũng muốn lo cho tôi.

Nhưng tôi lại khao khát được tốt nghiệp đi làm sớm, khao khát trưởng thành sớm.

Tôi muốn được sánh vai cùng anh, chứ không phải chỉ biết dựa dẫm vào anh.

Tôi nhắn: “Không còn dựa dẫm vào anh nữa thì có tính là trưởng thành không?”

Bên kia vẫn chưa trả lời.

Ngay khi tôi tưởng anh đang bận làm việc, điện thoại bỗng reo lên.

Tôi giật mình run tay, suýt nữa làm rơi điện thoại vào bát cơm.

Tôi liếc nhìn xung quanh, thấy mọi người không chú ý đến mình mới thở phào.

Tôi cầm điện thoại đi ra hành lang vắng người.

Vừa nghe máy, giọng nam trầm khàn, từ tính của anh truyền đến.

Chương trước Chương tiếp
Loading...