Bạn Trai Mạng Gọi Tôi Là Bé Ngoan

Chương 5



Phó Úy Trì nâng ly với ông ta.

“Không phải, là trợ lý của tôi.”

Ai ngờ người đàn ông trung niên kia lại cười gian xảo.

“Trợ lý trẻ đẹp như vậy, nhìn cứ như sinh viên ấy, có thể làm được gì?”

Những người khác phụ họa:

“Hiểu mà, ai hiểu thì đều hiểu.”

“Bồ nhí thôi mà.”

“Bây giờ kinh tế đi xuống, nuôi chim hoàng yến tốn kém lắm. Tuyển thư ký hoặc trợ lý đời sống thì khác, còn có thể phát lương qua công ty để khấu trừ thuế, người lại luôn ở bên cạnh giải khuây.”

“Một công đôi việc.”

Mấy người đàn ông trung niên nhìn nhau cười.

Ánh mắt rơi trên người tôi đều tràn đầy ý đồ xấu.

Tôi trốn ra sau lưng Phó tổng, muốn tránh khỏi ánh mắt ghê tởm của họ.

Vừa nghe họ nói xong, sắc mặt Phó tổng tối sầm lại.

“Các vị, cẩn trọng lời nói. Quan hệ giữa tôi và cô ấy trong sạch.”

“Đừng lấy lòng dạ bẩn thỉu của mình ra nhìn cái gì cũng bẩn, vô duyên vô cớ bôi nhọ danh tiếng của một cô gái trẻ.”

Phó tổng vừa nói ra câu đó, mọi người lập tức im miệng.

 

Có một người bước lên cúi người xin lỗi:

“Là chúng tôi nhiều lời, Phó tổng đừng để trong lòng.”

“Người các ông nên xin lỗi không phải tôi.”

“Đúng đúng đúng.”

Người đàn ông trung niên nhìn về phía tôi.

“Cô bé, tôi xin lỗi cô. Là chúng tôi suy nghĩ hạn hẹp.”

Tôi theo bản năng nhìn về phía Phó tổng.

Tôi nên nói gì đây? Có nên tha thứ cho họ không?

Phó tổng cúi mắt nhìn tôi.

“Muốn tha thứ thì tha thứ, không muốn thì không cần để ý đến họ.”

“Dù sao công ty của họ, tôi sẽ không hợp tác nữa.”

Anh vừa nói xong, hiển nhiên đã tát thẳng vào mặt mấy vị tổng giám đốc đang có mặt.

Sắc mặt họ đều đen lại.

Nhưng giận mà không dám nói.

Mấy người hậm hực rời đi.

Phó tổng nhìn tôi.

“Không phải cô đói à? Ăn đi.”

Tôi gật đầu.

Trong suốt bữa tiệc, tôi thậm chí không dám rời Phó tổng nửa bước, sợ mấy người vừa rồi nhân lúc anh không chú ý quay lại gây phiền phức cho tôi.

Lỡ như giống phim ngắn, họ bỏ thuốc vào đồ ăn thức uống của tôi rồi ném tôi vào phòng nào đó, bên trong còn có một người đàn ông thì sao?

Ngay khi Phó tổng chuẩn bị vào nhà vệ sinh, anh đột nhiên quay đầu nhìn tôi.

“Chỗ này cô cũng muốn đi theo à?”

Tôi nhìn thấy nụ cười bất lực trên mặt anh.

Mặt tôi lập tức đỏ bừng, sợ đến mức lùi lại một bước.

Vội xua tay:

“Không, không, tôi ở ngoài đợi anh.”

May mà mọi chuyện đều bình an vô sự.

Khi tiệc kết thúc, anh bảo tài xế đưa tôi về trường trước.

Trước khi tôi xuống xe, tôi nghe anh nói:

“Về rồi viết cho tôi một bản cảm nhận về buổi tiệc thương mại hôm nay.”

“Hả?”

Tôi ngơ ra.

Trợ lý nhỏ cũng phải viết cái này sao?

Anh là địa chủ bóc lột à?

Tôi nghiến răng đáp:

“Vâng, Phó tổng.”

10

Những ngày đi làm từ sáng sớm đến tối muộn, làm trâu làm ngựa, cứ thế bắt đầu.

Sau khi quen việc, tôi càng ngày càng bận, đi công tác khắp nơi cùng Phó tổng.

Số lần tôi nhắn tin cho người yêu qua mạng ngày càng ít, càng đừng nói đến chuyện trả lời tin nhắn anh.

Có lúc anh gọi cho tôi, Phó tổng lại đang ở ngay bên cạnh, tôi nào dám nghe?

Bận rộn suốt một tháng, cuối cùng tôi cũng đợi được kỳ nghỉ ba ngày.

Tôi vội nhắn cho Phó Úy Trì:

“Anh ơi, anh ơi, anh có đó không?”

Bên kia vẫn trả lời ngay:

“Có, sao vậy?”

Tôi gọi thoại luôn cho anh.

Anh nhận máy ngay.

Bên kia truyền đến tiếng ghế bị đẩy ra, còn có một câu không rõ lắm: “Tạm dừng cuộc họp.”

Tôi bắt đầu xin lỗi:

“Anh ơi, xin lỗi anh, gần đây em bận quá, không có thời gian trả lời tin nhắn của anh.”

“Đợi em thực tập xong, sau khi gặp nhau ở lễ tốt nghiệp, em sẽ dành thời gian ở bên anh thật nhiều, được không?”

“Không sao, anh biết em bận. Sau khi công việc quen tay rồi, em vẫn ghét sếp của em như vậy à?”

Nghe vậy, tôi nghẹn lại.

Trước đây tôi không có nhiều thời gian nhắn lại cho anh, nhưng hễ trả lời thì đều điên cuồng than thở sếp bóc lột thế nào, không có nhân tính ra sao.

Chương trước Chương tiếp
Loading...