Bí Mật 38 Vạn Tệ

Chương 5



Mẹ tôi không trả lời.

“Tôi tra được đấy.” Giọng điệu của bố tôi không một tia phập phồng. “Bà tự nói, và tôi đi tra, kết quả sẽ khác nhau.”

Môi mẹ tôi run rẩy một lúc lâu. Cuối cùng, bà ngồi phịch xuống. Giống như bị rút mất cái gì đó chống đỡ, cả người chìm lấp vào sô pha.

“Không nhiều…” Giọng bà nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. “Chỉ là… Kiến Bình nói nó cần gấp để lo chuyện làm ăn… Tôi đem…”

Bà ngập ngừng. Bố tôi chờ. Tôi cũng chờ. Chương trình giải trí trên tivi vẫn ồn ào.

“Tôi lấy cuốn sổ tiết kiệm định kỳ của nhà mình ra rồi.” Bà nói.

“Cuốn định kỳ nào?”

“Chính là… cuốn sổ ông gửi năm kia.”

Sắc mặt bố tôi thay đổi. Không phải đỏ, không phải trắng. Là một màu xám xịt, giống như lớp vữa cũ bong tróc lộ ra phần gạch mộc bên trong.

“Sổ định kỳ đó.” Ông lặp lại. “Năm vạn.”

“Năm vạn ba.” Mẹ tôi đính chính con số. “Kiến Bình bảo, trước cuối năm chắc chắn trả.”

Năm vạn ba. (53.000 tệ)

Đó là tiền bố lén giấu mẹ, chắt bóp từ từng đồng chi tiêu hàng tháng tích cóp lại. Tôi biết. Vì sự tồn tại của cuốn sổ tiết kiệm đó, là chính miệng bố nói với tôi. Ngoài ban công. Trong lúc tưới hoa.

Ông nói, “Hiểu Manh, bố lén gửi được ít tiền. Không nhiều, hơn năm vạn một chút. Lỡ như ngày nào đó nhà mình cần gấp, con biết có khoản tiền này là được.”

Lúc nói, trên mặt ông toát lên vẻ an tâm cẩn trọng như đang cất giấu một bí mật. Giống như một người nghèo rốt cuộc giấu được một thỏi vàng dưới gầm giường. Bây giờ thỏi vàng mất rồi.

Tôi nhìn bố tôi. Ông ngồi bên mép bàn ăn, tay gác lên mặt bàn, không nhúc nhích. Người đàn ông 52 tuổi, tóc bạc hơn nửa, nếp nhăn trên mặt như lòng sông khô nứt.

Ông không nói gì. Rất lâu rất lâu, lâu đến mức chương trình giải trí trên tivi chiếu xong, chuyển sang quảng cáo.

Ông lên tiếng. Giọng rất nhẹ, rất bằng phẳng. Giống như nói xong một câu là cả đời mệt lử.

“Hiểu Manh, con vào lấy cái sổ tay màu đen kia ra đây.”

Tôi vào phòng ngủ, tìm thấy cuốn sổ bìa cứng cỡ bàn tay trên tủ đầu giường của ông. Cầm ra đặt lên bàn ăn.

Bố tôi mở sổ. Từng trang từng trang, dày đặc chữ, toàn là chữ của ông. Ngày tháng, khoản mục, số tiền. Từ ngày ông đổi mật khẩu đến hôm nay, mỗi một khoản chi tiêu. Ông lật đến trang cuối cùng, móc từ túi áo ra một cây bút. Từ từ viết.

“Tổng thu nhập hai mươi năm của gia đình, tính cả tiền lương, tiền thưởng, tiền tăng ca.”

Ông vừa viết vừa đọc.

“Phần của tôi, khoảng 1 triệu 570 ngàn tệ. Phần của mẹ con, khoảng 91 vạn tệ. Phần của Hiểu Manh, khoảng 7 vạn 2. Tổng cộng 2 triệu 550 ngàn tệ.”

Ông viết xong, ngẩng lên nhìn mẹ tôi.

“2 triệu 550 ngàn tệ. Bây giờ toàn bộ tiền gửi tiết kiệm trong nhà, cộng với tiền trong tay bà, cộng với tiền trong tay tôi, cộng với tiền của Hiểu Manh, tất tần tật tính hết.”

Ông khựng lại.

 

“Trần Ngọc Hoa, bà có thể nói cho tôi biết, nhà mình bây giờ tổng cộng còn lại bao nhiêu không?”

Mẹ tôi ngồi trên sô pha, người gập về phía trước, hai tay đan xoắn vào nhau. Môi bà mấp máy.

“Còn… còn một chuyện nữa.” Giọng bà như nặn ra từ kẽ răng.

“Chuyện gì?”

Mẹ tôi ngẩng đầu lên. Khuôn mặt bà dưới ánh đèn vàng nhạt không chút máu.

“Kiến Bình… Kiến Bình làm ăn đền một khoản tiền. Nó trả không nổi. Người ta tìm đến cửa rồi.”

Tay bà vò vò vạt áo, vò đến mức lớp vải nhăn nhúm.

“Nó bảo nếu không nghĩ cách, bọn họ sẽ tìm đến nhà mình. Bởi vì… bởi vì nó nói với người ta…”

Bà ngập ngừng.

Tay bố tôi để trên cuốn sổ, không nhúc nhích. Tôi nắm chặt cái cốc, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

“Bởi vì cái gì?” Bố tôi hỏi.

Mẹ tôi nhắm mắt lại. Lúc mở ra, hốc mắt đỏ bừng.

“Bởi vì nó bảo với người ta, nhà chị gái nó có căn nhà, có thể…”

Bà chưa nói hết. Nhưng chúng tôi đều hiểu.

Tay bố tôi nhấc lên khỏi cuốn sổ. Ông nhìn mẹ tôi. Lại nhìn cuốn sổ tay đen chi chít những con số. Rồi từ từ gập sổ lại.

“Nó lấy nhà của nhà mình đi làm tài sản bảo lãnh?”

Mẹ tôi không gật đầu, cũng không lắc đầu. Nhưng sự im lặng đó, còn đanh thép hơn bất kỳ câu trả lời nào.

Ngọn đèn chùm nhỏ trong phòng ăn đung đưa trên đỉnh đầu. Chắc là do tầng trên có người bước đi. Bóng đèn chớp qua mặt bố tôi. Nhìn ông như già đi mười tuổi. Ông hé miệng.

Chương 11

“Nó không có tư cách lấy căn nhà này đi bảo lãnh.” Giọng bố tôi rất trầm, nhưng từng chữ rớt xuống nện rất chắc. “Trên sổ hồng là tên tôi. Không có chữ ký của tôi, bất cứ bảo lãnh nào cũng không có hiệu lực.”

Mẹ tôi ngẩng phắt lên.

“Nhưng nó đã…”

“Nó nói không tính.”

Bố tôi đứng dậy, đút cuốn sổ tay màu đen vào túi.

“Ngọc Hoa, em trai bà đem nhà mình đi lừa người ta, chuyện này không phải trách nhiệm của nhà mình, là của nó.”

Ông quay sang tôi.

“Hiểu Manh, con làm hành chính ở công ty, trong công ty có quen ai hiểu luật không?”

Tôi sững lại một lát, gật đầu.

“Chồng của một chị đồng nghiệp hình như làm ở văn phòng luật.”

“Giúp bố hỏi một chút. Ngày mai.”

Bố tôi nói xong, bước vào phòng ngủ, lúc đi ra trong tay cầm thêm một thứ. Một phong bì giấy kraft, phồng to. Ông mở phong bì, đổ ra một xấp giấy.

Sao kê ngân hàng. Không phải một trang, mà là nguyên một xấp. Lịch sử chuyển khoản chi chít, in ra trọn vẹn hơn hai mươi trang.

” Đây là những thứ tôi đã chuẩn bị từ trước.”

Bố tôi trải giấy lên bàn.

“Tôi biết bà không dễ gì thay đổi. Nên tôi đã sớm ra ngân hàng in toàn bộ lịch sử có thể tra được. Mỗi một khoản tiền chuyển cho Trần Kiến Bình, thời gian, số tiền, ghi chú, toàn bộ ở đây.”

Ông nhìn mẹ tôi.

“Ngọc Hoa, bà tưởng tôi chỉ giận dỗi đổi mật khẩu thôi sao?”

Ông lắc đầu.

“Tôi là không muốn sống hồ đồ qua ngày nữa.”

Mẹ tôi nhìn chằm chằm xấp giấy trên bàn, ngón tay run rẩy.

“384.200 tệ.” Bố tôi chỉ vào tổng số tiền ông tự viết tay ở cuối trang cuối cùng. “Đây là những khoản tra được trên sao kê. Những khoản không tra được, ví dụ như bà lấy tiền mặt trong nhà đưa nó, tôi không thống kê được. Cộng thêm cuốn sổ định kỳ kia, 53.000 tệ. Cộng thêm tiền ba năm nay Hiểu Manh đưa bà, mà bà lại chuyển đi, ước tính thận trọng là 5 vạn. Tổng cộng lại, ngót nghét 50 vạn.”

50 vạn.

Khi con số này thốt ra từ miệng ông, không khí trong phòng khách như bị rút cạn. Người mẹ tôi dựa lùi về sau, như bị ba chữ đó đẩy ngã.

“Tôi không phải muốn tính sổ với bà.” Giọng bố tôi chùng xuống. “Tôi muốn bà nhìn cho rõ, đứa em trai đó của bà, rốt cuộc đã khuân đi bao nhiêu thứ của cái nhà này. Đã đủ chưa.”

Mẹ tôi há miệng, nhưng không thốt nên lời nào. Bà cúi đầu. Đôi vai run lên. Tôi đứng bên cạnh, trong lòng dâng sóng to gió lớn, nhưng một chữ cũng chen không lọt.

“Bắt đầu từ ngày mai,” bố tôi nói, “tôi sẽ đi tìm Kiến Bình, ba mặt một lời nói cho rõ. Tiền nợ thì phải trả, chuyện đem nhà đi bảo lãnh phải hủy bỏ. Nó không đồng ý, vậy thì ra tòa.”

“Ông định kiện em trai tôi?” Mẹ tôi ngẩng phắt đầu.

“Tôi kiện kẻ lừa đảo.” Bố tôi không nhìn bà. “Kẻ nào lấy nhà tôi đi lừa người bảo lãnh, kẻ đó là lừa đảo.”

Ông thu gom từng tờ sao kê lại, nhét vào phong bì, kẹp dưới nách.

“Hiểu Manh, ngày mai giúp bố hẹn vị luật sư kia.”

Tôi gật đầu.

“Vâng.”

Đây là lần đầu tiên tôi công khai chọn phe kể từ khi cuộc chiến này bắt đầu.

Chương 12

Trưa hôm sau, tôi hẹn chị đồng nghiệp Tiểu Tô đi ăn.

“Chị nói trường hợp của bố em, có thể làm sao?”

Tiểu Tô nhai hộp cơm, vẻ mặt nghiêm túc.

“Chồng chị nói rồi, sổ hồng đứng tên bố em, cậu em mang đi làm bảo lãnh miệng là không có giá trị pháp lý. Chỉ cần bố em chưa từng ký bất kỳ văn bản nào, đối phương không thể đòi đến đầu nhà em được.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

“Nhưng mà,” Tiểu Tô chuyển lời, “Cái khoản nợ mà cậu em nợ, nếu chủ nợ tìm đến nhà quậy phá, báo cảnh sát thì được, nhưng rất khó giải quyết tận gốc. Mấu chốt là phải để cậu em tự đi dọn dẹp đống rắc rối của ông ta, đừng kéo nhà em xuống nước nữa.”

Tôi gật đầu.

 

“Hơn nữa á Manh Manh,” Tiểu Tô hạ giọng, “Trường hợp nhà em, đáng sợ nhất không phải người ngoài, mà là mẹ em. Chỉ cần mẹ em còn lôi tiền từ trong nhà ra, bố em đắp bao nhiêu cái hố cũng vô ích.”

Tôi biết. Đó mới là điều khó nhất.

Chiều đi làm, Quản lý Triệu gọi tôi vào văn phòng.

“Hiểu Manh, bảng phân tích chi phí lần trước cô làm, bên bộ phận Tài vụ thấy rất rõ ràng, hỏi là ai làm.”

“Là tôi làm ạ.”

“Ừ, họ nói sau này những báo cáo kiểu đó đều để cô phụ trách kết nối.” Quản lý Triệu lật lật tài liệu, không nhìn tôi. “Ngoài ra, tháng sau công ty có đợt thi tuyển nội bộ vị trí Trưởng nhóm Hành chính, cô suy nghĩ xem có muốn đăng ký không.”

Tôi sững lại.

Trưởng nhóm Hành chính, cao hơn vị trí hiện tại của tôi một bậc, lương tăng được 2.000 tệ.

“Quản lý Triệu, tôi làm được không?”

“Được hay không thử mới biết.” Ông ta rốt cuộc ngẩng đầu liếc tôi một cái. “Cô làm ở vị trí này ba năm rồi, những gì cần làm đều đã làm. Tiến lên một bước, không mất mặt đâu.”

Lúc bước ra khỏi văn phòng, lòng bàn tay tôi hơi rịn mồ hôi.

Trưởng nhóm Hành chính. Lương tháng cộng thêm 2.000. Nếu có thể thăng chức, thu nhập hàng tháng của tôi sẽ lên khoảng 7.000 tệ. Cộng thêm hơn 4 vạn tự để dành, cộng thêm tiền tiết kiệm mỗi tháng. Lần đầu tiên tôi cảm thấy, việc tiết kiệm tiền không chỉ là để phòng hờ vạn nhất. Mà là để có một ngày, tôi có đủ dũng khí nói không với bất cứ ai.

Về đến nhà, bố tôi đã ngồi trong phòng khách. Sớm hơn bình thường.

“Xưởng hôm nay không bận ạ?” Tôi hỏi.

“Bố xin nghỉ nửa ngày.” Ông ngồi trên sô pha, tay cầm điện thoại. “Đến nhà cậu con một chuyến.”

Tim tôi thắt lại. “Cậu nói sao ạ?”

Bố tôi đặt điện thoại xuống.

“Cửa không mở. Gọi điện không nghe. Nhắn tin không trả lời.”

Ông tựa lưng vào sô pha, nhìn trần nhà.

“Mợ con thì đứng ngoài ban công ngó xuống một cái, rồi rụt đầu vào.”

Tôi ngồi xuống cạnh ông.

“Bố, cậu không gặp bố thì làm sao?”

“Trốn mùng một không trốn được mười rằm.”

Bố tôi không biểu cảm.

“Bố dặn bác bảo vệ dưới lầu rồi, nhờ bác ấy canh chừng giúp, Trần Kiến Bình mà ra khỏi nhà là gọi điện cho bố.”

Ông quay đầu nhìn tôi. “Bên luật sư nói sao?”

Tôi lặp lại lời của chồng Tiểu Tô. Bố tôi nghe xong, gật đầu.

“Vậy thì tốt. Chuyện căn nhà không sợ. Nhưng chuyện tiền bạc, phải gặp mặt nói cho rõ ràng.”

Trong bếp vang lên tiếng xào rau. Là mẹ tôi đang nấu cơm.

Từ lúc tôi vứt tờ biên lai chuyển khoản ra, bà đã ba ngày không chủ động nói với tôi câu nào. Ăn cơm, rửa bát, phơi quần áo, ra khỏi cửa đi làm, mọi động tác vẫn bình thường, nhưng không nói chuyện. Giống như một chiếc tivi bị rút dây loa. Hình ảnh chuyển động, âm thanh thì tắt lịm.

Lúc ăn tối, ba người ngồi trước bàn. Bố tôi nói một câu.

“Ngọc Hoa, ngày mai bà đi với tôi đến chỗ Kiến Bình.”

Đũa gắp thức ăn của mẹ tôi dừng lại. “Đi làm gì?”

“Đi nói cho rõ ràng.”

“Chuyện gì? Ông định nói gì? Chửi nó thẳng mặt?”

“Không phải chửi.” Giọng bố tôi rất bằng. “Là bảo nó liệt kê những khoản tiền nợ ra, chốt một kế hoạch trả nợ. Còn cả chuyện lấy nhà đi bảo lãnh nữa, bảo nó phải giáp mặt giải thích rõ ràng là chuyện gì. Bà cũng phải có mặt, đỡ cho nó sau này chối bay chối biến.”

Mẹ tôi buông đũa.

“Tống Chí Viễn, đó là em trai tôi. Nếu ông đến đó nói những lời khó nghe, tôi không còn mặt mũi nào nhìn ai.”

“Em trai bà mang nhà bà đi lừa người khác, bà lại sợ không có mặt mũi?” Bố tôi cũng buông đũa xuống. “Trần Ngọc Hoa, rốt cuộc bà sống với tôi hay sống với em trai bà? Hôm nay tôi vứt lời ở đây, bà không đi, tôi tự đi. Đến lúc đó tôi nói gì, dùng cách nào, bà không quản được đâu.”

Mẹ tôi nhìn chằm chằm ông, môi mím chặt. Rất lâu sau, bà cầm đũa lên lại.

“Đi thì đi. Nhưng ông không được động tay động chân.”

“Tôi động tay động chân bao giờ?” Bố tôi cúi đầu và cơm. “Tôi có phải là em trai bà đâu.”

Chương 13

Mười giờ sáng thứ bảy, bố mẹ tôi ra khỏi cửa. Tôi ở nhà đợi. Ngồi trên sô pha phòng khách, tay nắm chặt điện thoại, màn hình sáng rồi tắt, tắt rồi sáng.

Mười một giờ hai mươi, bố tôi nhắn một tin.

“Về rồi. Đang trên đường.”

Không có lấy một chữ thừa. Hai mươi phút sau, cửa mở.

Mẹ tôi vào trước, mặt xám ngoét. Vừa vào cửa đã xăm xăm đi thẳng vào phòng ngủ, cửa đóng rầm một tiếng. Bố tôi đi theo sau, sắc mặt cũng chẳng tốt đẹp gì, nhưng bình tĩnh hơn mẹ tôi.

“Thế nào rồi bố?” Tôi tiến lại đón.

“Gặp rồi.” Bố tôi thay giày, bước đến ngồi xuống bàn ăn. Ông rót cốc nước, uống một ngụm. “Chuyện lấy nhà đi bảo lãnh, là nó chém gió với người ta. Không ký bất kỳ giấy tờ chính thức nào. Chỉ là mạnh miệng ‘Nhà chị gái tôi có một căn hộ’ để sĩ diện. Đối phương tin, cho nó mượn tiền.”

Tôi thở phào. “Tiền thì sao? Cậu mượn bao nhiêu?”

“Nó nói 8 vạn.” Bố tôi nhìn dòng nước trong cốc. “Cộng thêm tiền lấy từ tay mẹ con trước đây, tính ra ngoài tính vào trong ngót nghét 60 vạn rồi.”

60 vạn. Tôi tiêu hóa con số này một lúc.

“Cậu nói sao? Có đồng ý trả không?”

“Ngoài miệng thì bảo đồng ý. Bảo trước cuối năm trả trước 10 vạn, phần còn lại từ từ trả.”

Bố tôi ngừng một lát.

Chương trước Chương tiếp
Loading...