Bí Mật Giấu Trong Bụng Búp Bê

Chương 1



Chồng cũ gửi cho con gái một con búp bê rách nát, ai ngờ bên trong lại giấu bí mật động trời của anh ta!

Sau khi tái hôn, chồng cũ bất ngờ gửi cho con gái tôi một con búp bê cũ rách tả tơi.

Nhìn thứ bẩn thỉu ấy, tôi tức đến bốc hỏa.

“Ly hôn ba năm không thèm hỏi han lấy một câu, giờ nhớ ra mình còn có đứa con gái thì lại gửi cái đống rách nát này?”

Tôi tiện tay định ném luôn vào thùng rác.

Nhưng con gái ôm chặt con búp bê không chịu buông, khóc đến khàn cả giọng:

“Đây là quà bố cho! Không được vứt!”

Tôi mềm lòng, cuối cùng cũng mặc kệ con bé.

Nào ngờ nửa đêm hôm đó, tôi nghe thấy trong phòng con có tiếng sột soạt khe khẽ.

Tôi đẩy cửa bước vào thì thấy đứa con gái năm tuổi đang ngồi bệt dưới đất, đôi bàn tay nhỏ bé thò vào chỗ rách ở bụng con búp bê, từng chút từng chút lấy đồ bên trong ra.

Trên sàn đã trải sẵn một mảnh giấy bị gấp đi gấp lại rất nhiều lần, còn có một thứ được quấn kín bằng mấy lớp màng bọc thực phẩm.

Tôi ngồi xổm xuống, mở tờ giấy ra.

Chỉ có đúng một dòng chữ.

Là nét bút của chồng cũ.

Chữ viết nguệch ngoạc run rẩy, như thể lúc viết tay anh đang phát run.

Máu trong người tôi lập tức lạnh toát.

Tôi lại nhìn sang thứ được bọc trong lớp màng kia —

Là một chiếc USB.

Cùng với một bản photo chứng minh thư của người vợ hiện tại của anh ta.

Sau khi tái hôn, chồng cũ bất ngờ gửi cho con gái tôi một con búp bê cũ rách tả tơi.

Đơn hàng được giao hỏa tốc nội thành, phí nhận hàng trả sau.

Tôi nhìn thứ bẩn thỉu ấy — lớp bông bên trong còn bung cả ra khỏi đường may — mà tức đến nghẹn họng.

Sau khi ly hôn, Chu Minh như biến mất khỏi cõi đời.

Tiền cấp dưỡng? Chưa từng gửi.

Điện thoại? Chưa từng gọi.

Giờ thì anh ta cưới được thiên kim nhà giàu, cả thành phố ai cũng biết.

Khó khăn lắm mới nhớ ra mình còn có đứa con gái, vậy mà lại gửi cái đống rác này tới để chọc tức tôi?

“Lạc Lạc, lại đây.”

Tôi cố nén cơn giận, giữ giọng bình tĩnh hết mức có thể.

Con bé năm tuổi lon ton chạy tới, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhìn tôi:

“Mẹ ơi, là gì vậy?”

“Một... thứ rác rưởi.”

Tôi vừa nói vừa xách một chân con búp bê lên, tiện tay định ném vào thùng rác cạnh cửa.

Đôi mắt Lạc Lạc lập tức mở to.

Con bé như một chú báo con bị chọc giận, lao tới ôm chặt con búp bê, như thể đang ôm báu vật quý giá nhất trên đời.

“Không được vứt!”

Khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, nước mắt lã chã rơi xuống.

“Đây là quà bố cho con! Là bố tặng con!”

Tim tôi đau nhói.

Ba năm rồi.

Đối với Lạc Lạc, từ “bố” chỉ còn là một khái niệm mơ hồ.

Con bé thậm chí không còn nhớ rõ mặt Chu Minh.

Nhưng huyết thống đúng là thứ kỳ lạ.

“Mẹ ơi, con xin mẹ, đừng vứt nó mà…”

Lạc Lạc khóc đến khản giọng, cả cơ thể nhỏ bé run lên bần bật.

Tôi thở dài, cuối cùng vẫn mềm lòng.

“Được rồi, không vứt.”

Tôi ngồi xổm xuống, lau nước mắt cho con bé.

“Nhưng nó bẩn quá, để mẹ giặt cho con nhé?”

Lạc Lạc do dự một lúc, rồi vẫn ôm khư khư con búp bê vào lòng, lắc đầu.

“Không, bố vốn dĩ là như vậy mà.”

Con bé nói gì cơ?

Tôi chẳng hiểu nổi, nhưng cũng không ép thêm nữa.

Tôi để mặc con bé ôm con búp bê bẩn thỉu ấy về phòng.

Đến bữa tối, Lạc Lạc còn đặt con búp bê lên chiếc ghế trẻ em bên cạnh, nghiêm túc bày bát đũa cho nó.

“Búp bê, ăn cơm nào.”

Nhìn cảnh đó, lòng tôi ngổn ngang đủ thứ cảm xúc.

Chu Minh, rốt cuộc anh muốn làm gì?

Muốn dùng cách này để chứng minh thứ tình cha rẻ mạt của mình sao?

Hay muốn nhắc tôi rằng anh vẫn có thể dễ dàng ảnh hưởng đến cuộc sống của mẹ con tôi?

Tôi nhắn cho anh ta một tin.

“Ý anh là gì?”

Nửa tiếng sau, bên kia mới trả lời.

“Lạc Lạc thích không?”

Tôi bật cười lạnh, ngón tay gõ nhanh trên màn hình.

“Chu Minh, nếu anh còn chút liêm sỉ thì đừng tới quấy rầy mẹ con tôi nữa. Giờ anh là con rể quý của nhà họ Tống, thiếu gì người sinh con trai cho anh. Cần gì phải quay lại dây dưa với hai mẹ con bị người ta bỏ rơi này?”

Tin nhắn gửi đi rồi chìm nghỉm.

Chương tiếp
Loading...