Bốn Năm Là Đủ

Chương 1



Hai giờ sáng, tôi bị tiếng động của chồng mình, Chu Thư Sùng, đánh thức.

Thấy anh nhíu chặt mày, tôi không nhịn được hỏi:

“Sao anh lại về? Cãi nhau với cô ta à?”

Anh im lặng một lúc rồi gật đầu.

Tôi ngồi dậy, nhẹ giọng an ủi:

“Cô bé đó tính tình được chiều quen rồi, giận dỗi chút thôi. Ngày mai anh mua cho cô ta cái túi hay món trang sức cô ta thích, dỗ một chút là ổn.”

Anh nhìn tôi thật sâu, cuối cùng vẫn không nói một lời.

Tôi nằm lại xuống giường, vẫn bình thản ngủ tiếp như thường lệ.

Bốn năm rồi.

Từ một người vợ ghen tuông chỉ cần đụng đến là phát điên, khóc lóc, làm ầm lên, thậm chí từng sống chết đòi tự tử, tôi đã trở thành người bạn tri kỷ hiểu chuyện nhất của anh.

Chương 1

Bảy giờ sáng, Chu Thư Sùng bước ra khỏi phòng ngủ.

Anh liếc nhìn tôi:

“Hôm nay em có lịch gì không?”

“Hẹn người ta đi uống trà.” Tôi đẩy bát cháo sang phía đối diện. “Ngồi xuống ăn một chút không?”

Anh không ngồi, chỉ lấy từ túi tài liệu ra một phong bì đặt lên bàn.

“Xem có thích không.”

Bên trong là hai tấm vé VIP xem triển lãm tranh.

Tôi bỏ vào túi.

“Cảm ơn. Sao tự nhiên lại nhớ tới chuyện đi xem triển lãm?”

“Hứa Thanh thích họa sĩ đó.” Anh ngừng một chút. “Vé thừa thôi.”

Tôi gật đầu.

Nếu là trước đây, bát cháo trước mặt chắc đã bị tôi hất thẳng vào người anh.

Nhưng bây giờ tôi đã học được cách không lãng phí đồ ăn.

Tôi yên lặng uống một thìa cháo.

Anh đứng tại chỗ chờ một lúc, thấy tôi không nói tiếp thì xoay người rời đi.

Không lâu sau, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.

Trước kia, tôi thà nghe nhầm còn hơn bỏ lỡ, chỉ vì sợ bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để nghe thấy giọng người phụ nữ kia.

Thói quen ấy giờ cũng đã bỏ rồi.

Tôi trực tiếp bật loa ngoài.

“Chào chị dâu, em là Hứa Thanh. Thư Sùng để quên mấy tập tài liệu ở chỗ em, chị có tiện qua nhà em lấy không?”

Tôi múc một thìa cháo.

“Anh ấy đâu phải không tự đi được, để anh ấy tự lấy là được rồi.”

“Thật ra em muốn nói chuyện với chị dâu. Có vài lời cứ nghẹn trong lòng…”

Tôi không có biểu cảm gì.

“Chiều nay tôi bận, hôm khác đi.”

Nói xong, tôi cúp máy.

Thật ra tôi chẳng phải người rộng lượng gì.

Hứa Thanh khiêu khích tôi bốn năm lẻ tám ngày, tôi nhớ rõ từng chút một.

Ban đầu, chỉ cần cô ta châm lửa là tôi bùng lên, gây ra không ít trò cười.

Sau này, nghe lời khuyên của người trong giới, tôi bắt đầu tập trung vào bản thân, không còn để ý tới cô ta nữa.

Nhưng cô ta cũng đổi cách.

Cô ta không còn tránh mặt tôi, ngược lại còn chủ động sáp tới.

Hôm nay khoe chiếc túi Chu Thư Sùng tặng, ngày mai đăng ảnh chụp màn hình đoạn chat của hai người họ.

Cuối cùng tôi vẫn không chịu nổi, lại đi tìm cô ta nói lý.

Cứ náo loạn đến cuối cùng, Chu Thư Sùng vĩnh viễn chỉ tin cô ta, không tin tôi.

Tôi không phục, lại tiếp tục gây sự với cô ta. Càng làm càng khó coi, cuối cùng hoàn toàn rơi vào vòng lặp chết.

Bây giờ, dù cô ta dùng chiêu gì, với tôi cũng vô dụng.

Ba giờ chiều, tôi ngồi trong phòng trà chưa đến nửa tiếng thì Chu Thư Sùng đột nhiên xuất hiện.

Anh rất hiếm khi tham gia vào những buổi gặp gỡ của tôi, hôm nay đúng là chuyện lạ.

“Tiện đường.” Anh ngồi xuống, tùy ý lật thực đơn.

Bạn tôi hiểu ý, rời đi trước.

Tôi hỏi anh:

“Có chuyện gì?”

“Sáng nay Hứa Thanh gọi cho em à?”

“Ừ.”

“Cô ấy nói gì?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Còn có thể nói gì?

Chẳng qua là khoe khoang những chuyện như anh ở trên giường cô ta một đêm bảy lần, còn lên giường với tôi thì nằm như xác chết thôi.

Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên nhận được cuộc gọi của cô ta là vào ngày kỷ niệm hai năm của tôi và anh.

Hôm đó tôi tổ chức một buổi tiệc nhỏ, mời vài người bạn từng chứng kiến tình yêu của chúng tôi đến chúc mừng.

Tôi chờ anh đến khi bữa tiệc gần tàn.

Cuối cùng, một cuộc gọi từ số lạ truyền tới những tiếng thở dốc ám muội.

Khi tôi còn đang lúng túng tưởng người ta gọi nhầm, đầu bên kia đã vang lên giọng đàn ông quen thuộc, mê loạn mà hung hăng:

“Hứa Thanh, đừng cắn.”

Ly rượu của đám bạn đều khựng lại giữa không trung.

Trước khi ra về, ai nấy đều khuyên hòa chứ không khuyên ly hôn:

“Y Nhân, bây giờ thân phận của Thư Sùng khác xưa rồi, bên cạnh có nhiều cám dỗ. Đợi cậu ấy về, cậu bình tĩnh nói chuyện với cậu ấy, tuyệt đối đừng kích động.”

Tôi đã nghe.

Tối hôm đó, tôi và anh ngồi trong phòng khách đến ba giờ sáng.

Tôi không gào lên với anh một câu nào.

Nhưng anh đã thừa nhận.

Anh nói đó chỉ là nhất thời hồ đồ, nói mình uống say, nhầm Hứa Thanh thành tôi.

Sau đó anh quỳ xuống, nói sẽ không bao giờ tái phạm, nói người anh yêu nhất vẫn là tôi.

Tôi tin.

Tôi tưởng chỉ cần vạch trần tâm cơ cố ý gọi điện của Hứa Thanh, Chu Thư Sùng sẽ nhìn rõ bộ mặt thật của cô ta, từ đó giữ khoảng cách.

Dù sao một người đàn ông bình thường bị phụ nữ tính kế tới mức đó, kiểu gì cũng phải rút kinh nghiệm chứ?

Nhưng anh không.

Anh không những không giữ khoảng cách, ngược lại còn cảm thấy Hứa Thanh “vì anh mà chuyện gì cũng dám làm”, thương cô ta đến không chịu nổi.

Anh lén tôi mua cho cô ta một căn hộ ở trung tâm thành phố, mỗi tháng đều dùng tiền và tình yêu để nuôi dưỡng cô ta.

Khi ấy tôi mới hiểu, làm gì có chuyện nhận nhầm người.

Anh tỉnh táo hơn ai hết.

Hứa Thanh không phải sự cố ngoài ý muốn của anh.

Cô ta là lựa chọn của anh.

Còn tôi mới là người bị bỏ lại tại chỗ, cắn răng giả vờ rộng lượng.

Dòng suy nghĩ quay trở lại, tôi ngẩng đầu nhìn anh, lắc đầu:

“Không có.”

Nhưng tôi biết, anh đã hỏi như vậy thì chắc chắn không đơn giản.

Chắc tôi lại “làm” chuyện gì tổn thương Hứa Thanh rồi.

Tôi đặt chén trà xuống:

“Có phải cô ta lại nói gì với anh không?”

“Là tôi thuê người hại cô ta? Hay lại tới khu chung cư cô ta ở kéo băng rôn bôi nhọ danh dự cô ta?”

“Anh cứ nói thẳng, không cần thử tôi. Tôi đều có thể giải thích.”

Trước đây, tôi từng bị cô ta kích đến mức làm vô số chuyện ngu xuẩn.

Mỗi lần đều trùng hợp bị Chu Thư Sùng bắt gặp tận mắt.

Trắng đen vừa phân rõ, tôi lại bị đẩy vào lãnh cung.

Bây giờ tôi đã học khôn.

Không vội biện minh, cũng không vội phản kích.

Tôi bưng chén trà lên, thong thả nhấp một ngụm, chờ anh lật bài.

Anh khựng lại, sắc mặt hơi tối.

“Cô ấy không nói gì cả.”

 

Tôi gật đầu.

“Vậy cũng hiếm.”

Môi anh động đậy, anh xoay chén trà nửa vòng.

“Tối qua anh về là vì cãi nhau với Hứa Thanh. Nhưng không chỉ vì chuyện đó.”

Tôi gật đầu:

“Chủ yếu là vì cãi nhau, còn gì nữa?”

Nói xong, tôi vẫy tay gọi phục vụ thêm nước.

“Em có thể đừng như vậy không?” Anh đột nhiên mệt mỏi xoa thái dương. “Em có cảm xúc gì thì nói ra không được sao?”

“Tôi vẫn ổn mà, Thư Sùng. Có phải anh nghĩ nhiều rồi không?”

Anh không nói gì, cứ nhìn tôi như thế.

Tôi không biết phải làm sao để anh tin.

Bởi ngay cả bản thân tôi cũng thấy khó tin.

Tôi đã mất tất cả trong mối quan hệ này, vậy phải làm sao mới gọi là ổn?

Tôi không nói rõ được.

Đột nhiên tôi cảm thấy câu anh thường nói cũng khá hữu dụng:

“Anh muốn nghĩ như vậy thì tôi cũng hết cách.”

Anh tiêu hóa câu nói đó một lúc, khựng lại rồi đứng dậy rời đi.

Tôi nhìn bóng lưng anh khuất dần, lại cầm quyển sách bên cạnh lên.

Bốn năm qua, những lần đêm khuya không về của anh đã mài mòn hết giới hạn cuối cùng của tôi.

Tôi từng phát điên, từng khóc lóc đòi sống đòi chết, đổi lại chẳng qua là sự sụp đổ sâu hơn.

Bây giờ tôi vốn chẳng còn để tâm nữa, anh lại mong tôi bày tỏ cảm xúc cho tử tế.

Thật ra vốn dĩ tôi không phải kiểu phụ nữ oán hận chồng.

Trước khi ở bên anh, tôi luôn bình tĩnh, tự chủ.

Khi còn tung hoành ở Phố Wall, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ ngã đau vì tình cảm.

Lại trở thành kiểu oán phụ mà ngay cả bản thân cũng xem thường.

Tình yêu khiến con người trở nên ích kỷ, chỉ muốn độc chiếm.

Rồi khi không thể độc chiếm, lại không khống chế được mà sụp đổ.

Không yêu nữa, con người liền có thể trở về dáng vẻ ban đầu.

Tám giờ tối, tôi chuẩn bị về nhà.

Hứa Thanh gửi tới một đoạn ghi âm, tôi tiện tay bấm nghe.

“Chị dâu, Thư Sùng uống say rồi. Anh ấy cứ bắt em tới đón, nhưng dù sao em cũng không phải vợ người ta. Hay chị qua đây đi?”

Sau đó là một định vị, một quán bar.

Tôi không đi.

Tôi gọi điện cho chú Lục:

“Chu tổng uống say rồi, tôi gửi địa chỉ cho chú, chú qua đón anh ấy giúp tôi.”

Mười một giờ, Chu Thư Sùng được chú Lục dìu về, cả người toàn mùi rượu.

Lúc tôi mở cửa, anh suýt nữa ngã nhào.

“Hứa Thanh đâu?” Tôi hỏi chú Lục.

“Nhân viên quán bar nói… cô Hứa tưởng phu nhân sẽ tới, muốn để Chu tổng chọn một trong hai người. Không ngờ người tới lại là tôi…”

“Cô ấy tức giận đùng đùng muốn đưa Chu tổng đi, nhưng Chu tổng vẫn đòi uống tiếp. Tôi nhìn không nổi nữa nên trực tiếp đưa ngài ấy lên xe.”

Tôi đỡ anh nằm xuống, tháo cà vạt cho anh.

Anh đột nhiên nắm lấy tay tôi.

“Có phải em… không còn yêu anh nữa không?”

“Anh say rồi.”

“Anh không say.” Mắt anh đỏ bừng. “Trước kia em sẽ khóc, sẽ làm ầm, sẽ đập đồ. Bây giờ ngay cả Hứa Thanh tìm em, em cũng không tức giận. Rốt cuộc em đang nghĩ gì?”

Tôi rút tay khỏi tay anh.

“Ngủ đi.”

Anh trở mình, buồn bực nói một câu:

“Em không tới đón anh…”

Trong lòng tôi thấy buồn cười.

Đón?

Lần nào tôi đi đón anh mà chẳng bị đối xử lạnh nhạt.

Ngay cả ngày giỗ của bố chồng, tôi đặc biệt tới công ty đón anh.

Anh cũng có thể vì một câu Hứa Thanh đau đầu mà vội vàng đưa cô ta đi bệnh viện:

“Vợ à, mạng người là chuyện lớn, anh phải đưa cô ấy đi bệnh viện trước.”

Những người khác trong công ty đều trở thành phông nền có cũng được, không có cũng chẳng sao.

Hôm đó tôi xách đồ cúng đứng chờ nửa tiếng, cuối cùng tự mình tới nghĩa trang.

Trò chơi chọn một trong hai, tôi vĩnh viễn là người không được chọn.

Bọn họ chơi không chán, nhưng tôi đã chán từ lâu rồi.

Chương tiếp
Loading...