Bữa Cơm Bà Bầu Bị Hất Đổ

Chương 19



Cả người tôi lạnh toát. Tần Uyển không chỉ xúi giục Thiệu Minh Châu. Cô ta đã luôn theo dõi Thiệu Minh Viễn, theo dõi tôi, theo dõi mọi động tĩnh của chúng tôi.

Cảnh sát lập tức tiếp cận chiếc xe. Xe vẫn đỗ dưới khu nhà họ Thiệu. Dưới gầm xe quả thực có gắn một thiết bị định vị siêu nhỏ.

Và điều khiến người ta rợn tóc gáy là: lịch sử theo dõi cho thấy, vào cái ngày tôi sảy thai, Tần Uyển biết chính xác lúc nào Thiệu Minh Viễn rời khỏi công ty, lúc nào anh ta lao tới bệnh viện.

Cô ta không phải là kẻ đứng ngoài xem. Cô ta ẩn nấp trong bóng tối, chực chờ nhìn tôi mất đi đứa con.

Chiều hôm đó, nơi ở của Tần Uyển bị khám xét. Cô ta không mang theo toàn bộ đồ đạc. Trong một ngăn kéo giấu kín, cảnh sát tìm thấy một cuốn sổ tay dày cộp.

Trang đầu tiên viết tên Thiệu Minh Viễn. Suốt ba năm sau đó, ghi chép chi chít giờ giấc đi làm, tan ca của anh ta, nhà hàng anh ta hay ghé, ngày giờ hai vợ chồng tôi về thăm nhà đẻ. Thậm chí có cả tên bệnh viện và lịch khám thai của tôi.

Mẹ tôi đọc lướt qua một trang, suýt nữa nôn thốc nôn tháo. Trang đó viết:

“Năm tháng, thai không ổn định, rất dễ sảy.”

Bên dưới là một dòng chữ gạch đỏ chói lọi:

“Thiệu Minh Châu đã cắn câu, chỉ thiếu một cú đẩy cuối cùng.”

16

Lúc cuốn sổ đó được đưa đi niêm phong làm bằng chứng, tôi ngồi trên băng ghế ngoài hành lang, lòng bàn tay không ngừng túa mồ hôi lạnh.

Tôi cứ ngỡ mình đã đau đớn đến tê liệt rồi. Vậy mà khi nhìn dòng chữ đỏ “chỉ thiếu một cú đẩy cuối cùng”, cơ thể tôi vẫn không thể kìm được những cơn run rẩy. Hóa ra, đứa con mà tôi nâng niu giữ gìn từng phút từng giây, trong mắt kẻ khác lại chỉ là một chướng ngại vật có thể tùy ý gạt bỏ.

Thiệu Minh Viễn đứng đối diện tôi, mặt trắng bệch như tờ giấy. Mấy lần anh ta định mở lời, nhưng cuối cùng lại cắn chặt môi không thốt ra được chữ nào. Tôi biết anh ta muốn nói xin lỗi. Nhưng ba chữ ấy vào lúc này, nhẹ bẫng đến mức chẳng bằng hạt bụi.

Bà Hàn Ngọc Mai tất tả chạy tới, trông bà như bị rút cạn chút sinh lực cuối cùng. Đọc xong bản sao cuốn sổ, bà ôm lấy ngực, ngồi phịch xuống góc tường.

“Bọn chúng đã nhắm vào Thư Nghiên từ lâu rồi… Thế mà tôi lại rước Minh Châu vào nhà. Là tôi tự tay rước sói vào nhà.”

Không ai tiếp lời bà. Câu nói này quá đỗi nặng nề. Nặng đến mức chính bản thân bà cũng không thể gánh vác nổi.

Thiệu Minh Viễn đột nhiên ngẩng đầu hỏi cảnh sát:

“Liệu Tần Uyển có phải chỉ viết ra những thứ này, chứ không hề trực tiếp tham gia không?”

Viên cảnh sát liếc anh ta một cái:

“Không thể chỉ dựa vào một cuốn sổ. Nhưng lịch sử cuộc gọi, thiết bị định vị, đoạn ghi âm tại văn phòng bán nhà cũ, cộng thêm hành vi thuê người quay lén, đã đủ chứng minh cô ta không phải chỉ là kẻ bàng quan.”

Ánh mắt Thiệu Minh Viễn tối sầm lại. Anh ta không phải đang cố biện minh cho Tần Uyển. Anh ta đang sợ hãi. Sợ rằng mỗi lần nhẹ dạ tin người của mình trong quá khứ, đều biến thành những nhát dao đâm thẳng vào tôi.

Từ phía Trịnh Bảo Thành cũng có thông tin mới. Sau khi biết Tần Uyển bị bắt, Thiệu Minh Châu cuối cùng cũng bắt đầu nhả lời khai.

Chị ta thừa nhận mình đã ôm hận trong lòng từ lâu. Chị ta cũng thừa nhận, vào buổi sáng trước khi hất canh, Tần Uyển đã gọi điện thoại cho chị ta.

Trong điện thoại, Tần Uyển hỏi:

“Đường Thư Nghiên dạo này lại uống canh dưỡng thai à? Mẹ chị có phải suốt ngày xoay quanh hầu hạ nó không? Chờ nó sinh con xong, chị lấy đâu ra chỗ đứng ở nhà mẹ đẻ nữa.”

Thiệu Minh Châu khai rằng, ban đầu chị ta chỉ định hất nồi canh cho bõ tức. Nhưng Tần Uyển trong điện thoại cứ cười mỉa mai. Cô ta nói thai phụ đều là lũ giả tạo. Cô ta nói Đường Thư Nghiên thai yếu, kiểu gì chẳng sảy. Cô ta còn xúi giục rằng, chỉ cần không trực tiếp đẩy ngã xuống lầu, thì chẳng ai làm gì được chị ta cả.

Nghe đến đây, dạ dày tôi cồn cào cuộn sóng.

Thiệu Minh Châu tất nhiên có tội. Nhưng Tần Uyển cũng không hề vô can. Cô ta giống như một bóng ma đứng trong góc khuất, mồi lửa rồi thong dong đứng xem căn nhà bốc cháy.

 

Bà Hàn Ngọc Mai đột nhiên giơ tay tát vào mặt mình. Tiếng tát vang lên chát chúa. Bố mẹ tôi sững sờ.

Nước mắt bà rơi từng hạt nặng nề:

“Trước đây tôi cứ suốt ngày leo lẻo ‘người một nhà’. Tôi đề phòng người ngoài, nhưng lại không nhìn ra đứa độc ác nhất lại ở ngay trong nhà. Tôi còn bắt Thư Nghiên phải nhường nhịn nó.”

Mẹ tôi lạnh lùng nhìn bà:

“Bây giờ bà nói những lời này thì được ích gì.”

Bà Hàn Ngọc Mai gật đầu:

“Tôi biết. Tôi không cầu xin ông bà tha thứ. Tôi chỉ muốn nói hết những gì cần nói.”

Bà chủ động cung cấp thêm cho cảnh sát cuộc trò chuyện giữa bà và Tần Uyển trong ngày cưới ba năm trước. Bà cũng khai ra chuyện 8 vạn bị rút ruột.

Bà thú nhận lúc mới biết chuyện, bà quả thực muốn ỉm đi. Vì sợ tôi làm ầm lên. Sợ Thiệu Minh Viễn khó xử. Sợ nhà chồng của Thiệu Minh Châu biết chuyện chị ta nợ nần.

Mỗi chữ “sợ” của bà, đều như một nhát dao rạch thẳng vào mặt bố mẹ tôi. Bố tôi nhìn bà, giọng khàn đặc:

“Bà sợ ngần ấy thứ, sao bà không sợ con gái tôi bị tủi thân?”

Bà Hàn Ngọc Mai cúi gằm mặt, không thốt ra được nửa lời.

Đêm đó về đến nhà, luật sư gửi cho tôi những tài liệu mới thu thập được. Trong sổ của Tần Uyển không chỉ có lịch khám thai của tôi, mà kẹp ở phía sau còn có vài tờ giấy in ảnh chụp màn hình một số trang web.

Đó là các bài viết về chứng “thai yếu” và rủi ro do chấn thương bên ngoài. Có vài dòng được khoanh đỏ chót:

Kích động cảm xúc.

Bỏng nước sôi.

Đau bụng xuất huyết.

Nhìn những dòng chữ đó, trước mắt tôi đen kịt lại. Mẹ tôi vội vàng đỡ lấy tôi:

“Đừng xem nữa con.”

Tôi gập máy tính lại. Nhưng những dòng chữ ấy đã như những cây đinh đóng ghim vào não tôi.

Tần Uyển không tiện miệng khích bác. Cô ta nắm rõ cách để làm cho một thai phụ có tiền sử thai yếu phải sảy thai. Cô ta biết rõ điểm yếu nhất nằm ở đâu. Cô ta chỉ không tự mình ra tay mà thôi. Vì cô ta đã tìm được một công cụ ngu ngốc và ác độc hơn: Thiệu Minh Châu.

Ngày hôm sau, cảnh sát đưa Tần Uyển đến chỉ điểm nơi cất giấu đồ vật. Đó là một nhà kho nhỏ bỏ hoang nằm phía sau văn phòng bán nhà cũ.

Trong kho có vài thùng carton. Bên trong chứa đầy ắp hình ảnh của tôi và Thiệu Minh Viễn. Có ảnh chúng tôi bước ra từ siêu thị. Ảnh tôi đi khám thai ở bệnh viện. Ảnh Thiệu Minh Viễn nghe điện thoại dưới sảnh công ty.

Và có một tấm ảnh, là lúc tôi đứng trước cửa hàng đồ sơ sinh, trên tay cầm một đôi tất bé xíu xiu.

Mặt sau tấm ảnh ghi một dòng chữ:

“Nó dựa vào đâu mà có được những thứ này.”

Tôi nhìn dòng chữ, đầu ngón tay từ từ siết chặt. Thiệu Minh Viễn đứng sau tôi, giọng run lẩy bẩy:

“Thư Nghiên, anh thật sự không biết cô ta điên rồ đến mức này.”

Tôi quay người lại:

“Anh không biết cô ta điên rồ. Anh cũng không biết chị anh ác độc. Anh không biết 8 vạn kia sẽ làm tổn thương bố mẹ tôi. Anh cũng chẳng biết mỗi lần tôi nhẫn nhịn là một lần tôi đau đớn.”

“Thiệu Minh Viễn, những thứ anh không biết… quá nhiều.”

Mặt anh ta không còn hột máu. Tôi cũng chẳng buồn cho anh ta cơ hội nói thêm.

Giữa lúc cảnh sát đang chuẩn bị niêm phong kho chứa, từ đáy một chiếc thùng carton bỗng rơi ra một mẩu giấy nhớ bị xé rách một nửa. Luật sư cúi xuống nhặt lên, chắp vá hồi lâu, sắc mặt chợt biến đổi dữ dội.

Trên mẩu giấy chỉ còn sót lại một nửa câu viết dở:

“Nếu nồi canh không đủ, thì nhắm vào thuốc của nó.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...