Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bữa Cơm Bà Bầu Bị Hất Đổ
Chương 25
Tôi nhìn anh ta: “Tôi sẽ làm thế.”
Mắt anh ta đỏ hoe: “Anh biết anh không có tư cách nói thêm điều gì. Nhưng nếu có ngày em cần anh ra làm chứng, cần anh phối hợp, anh sẽ luôn có mặt.”
Tôi đáp: “Người anh cần phối hợp không phải là tôi. Mà là anh đang nợ đứa con của mình.”
Anh ta gật đầu, nước mắt rơi lã chã.
Lần này, tôi không hề mềm lòng. Mọi ngả đường có thể quay đầu giữa chúng tôi, đã đứt đoạn từ cái ngày tôi nằm trên bàn mổ phẫu thuật. Có hối hận bao nhiêu, cũng chẳng thể lát lại con đường ấy được nữa.
Chuyện phân chia căn nhà cũng đã giải quyết êm thấm. Khoản tiền cọc năm xưa bố mẹ tôi bỏ ra và 8 vạn tệ bị bòn rút, cùng với các khoản bồi thường, đã được chuyển đủ vào tài khoản giám sát. Phần tài sản Thiệu Minh Viễn nhượng lại cũng được luật sư hoàn tất giấy tờ chuyển giao.
Khi nhận được thông báo biến động số dư, mẹ tôi đã khóc rất lâu. Bà nói: “Tiền thì lấy lại được rồi, nhưng nỗi khổ sở con phải chịu đựng thì không sao bù đắp nổi.”
Tôi ôm lấy bà: “Mẹ à, ít nhất thì chúng ta không còn bị họ lừa gạt nữa.”
Trịnh Bảo Thành cũng đã ly hôn. Nữu Nữu được giao cho anh ta nuôi dưỡng. Cô bé chuyển trường, tạm thời sống gần nhà bà ngoại. Thi thoảng Nữu Nữu đến thăm tôi, con bé vẫn luôn cẩn trọng và rụt rè hỏi tôi vết thương có còn đau không. Tôi nói với con bé, không phải vết thương nào cũng có thể lập tức lành lại. Nhưng chỉ cần những kẻ xấu bị trừng phạt, cuộc sống sẽ dần tiến về phía trước.
Con bé tặng tôi chiếc lục lạc bạc nhỏ xíu ấy. Tôi đặt nó cùng với đôi tất sơ sinh vào trong một chiếc hộp gỗ. Trong hộp còn có một tấm thẻ nhỏ. Trên đó là cái tên tôi định đặt cho con.
An An.
Mong rằng quãng thời gian ngắn ngủi con từng hiện diện, đã từng được đón nhận bằng sự dịu dàng và mong đợi thiết tha.
Vào ngày vụ án có phán quyết, bà Hàn Ngọc Mai đến tìm tôi. Bà già đi rất nhiều so với trước đây. Tóc bạc trắng một mảng lớn, trên tay xách theo một chiếc túi vải. Bên trong là một tấm chăn len nhỏ do chính tay bà đan. Những mũi đan không được đều đặn cho lắm. Bà nói vốn dĩ định đợi đứa bé chào đời sẽ mang đến tặng.
Tôi nhìn tấm chăn len ấy, im lặng hồi lâu.
Bà Hàn Ngọc Mai đứng trước mặt tôi, giọng khàn đặc: “Thư Nghiên, mẹ không cầu xin con tha thứ. Mẹ chỉ muốn gửi tặng cái này cho An An. Nếu con không muốn nhận, mẹ cũng không oán trách gì.”
Tôi nhận lấy tấm chăn. Không phải vì tôi tha thứ cho bà. Chỉ là tấm chăn này không có lỗi. Đứa trẻ ấy vốn dĩ đáng lẽ phải nhận được tình yêu thương từ rất nhiều người. Chỉ là có những tình yêu đến quá muộn màng, và cũng quá đỗi hồ đồ.
Bà bật khóc. Bà nói những phần trách nhiệm thuộc về bà trong sự việc của Thiệu Minh Châu, bà sẽ gánh chịu. Bà đánh con gái bị thương, bà cũng đã nhận hình phạt thích đáng. Bà bảo phần đời còn lại, bà sẽ luôn ghi nhớ rằng câu nói “đều là người một nhà” mà bà từng thốt ra, nó lố bịch và nực cười đến mức nào.
Tôi không an ủi bà. Những người trưởng thành phải biết học cách sống chung với những lựa chọn của chính mình. Bà ấy như vậy. Thiệu Minh Viễn như vậy. Tôi cũng như vậy.
Ngày tòa tuyên án, tôi không có mặt. Luật sư gọi điện báo, bản án được đưa ra nặng hơn dự tính. Thiệu Minh Châu khóc ngất đi ngay giữa tòa. Tần Uyển đến phút chót vẫn cắn răng không chịu nhận toàn bộ trách nhiệm, nhưng trước những bằng chứng thép, cô ta cũng không còn thốt ra được những lời kêu oan vô tội nữa.
Tôi nghe xong, chỉ nói một câu: “Tôi biết rồi.”
Cúp máy, tôi lái xe đến một khu vườn nhỏ ở vùng ngoại ô thành phố. Nơi đó có một bức tường tưởng niệm rất yên tĩnh. Tôi lập cho An An một tấm biển nhỏ xíu. Không viết quá nhiều dòng. Chỉ có tên con và một dòng chữ ngắn ngủi:
Mẹ luôn nhớ rằng con đã từng đến đây.
Gió lùa qua, chiếc lục lạc bạc khẽ reo lên một tiếng. Rất khẽ. Tựa như cái đêm hôm đó, lần đầu tiên tôi cảm nhận được thai máy.
Tôi đứng lặng ở đó, cuối cùng cũng có thể khóc thành tiếng. Không phải là sự sụp đổ. Mà là một lời từ biệt.
Sau này, tôi chuyển nhà, rời khỏi khu phố đầy ắp những cơn ác mộng đó. Bố mẹ đến ở cùng tôi một thời gian, rồi dần dần cũng yên tâm để tôi sống một mình. Tôi bắt đầu tẩm bổ lại sức khỏe, quay lại làm việc, thói quen đi dạo vào những buổi chiều tà cũng trở lại.
Đôi khi đi ngang qua cửa hàng đồ sơ sinh, tôi vẫn sẽ dừng bước. Lồng ngực vẫn còn nhói đau. Nhưng tôi không còn đứng chết trân ở đó đến mức không thở nổi nữa. Tôi biết, cuộc đời mình không nên bị giam cầm mãi mãi bởi nồi canh ngày hôm ấy.
Khi mùa xuân đến, Nữu Nữu gửi cho tôi một bức tranh con bé tự vẽ. Trong tranh có tôi, có con bé, có một chiếc lục lạc nhỏ xíu, và có cả một bông hoa rực rỡ nở dưới ánh mặt trời.
Mặt sau bức tranh viết dòng chữ nắn nót:
“Mợ ơi, em An An sẽ hóa thành ngọn gió để đến thăm mợ đấy.”
Tôi dán bức tranh lên cạnh cửa sổ. Gió từ bên ngoài thổi vào, chiếc lục lạc lại khẽ rung lên leng keng.
Tôi ngước mắt nhìn ra ngoài. Nắng đang rất đẹp.
Và lần này, tôi không còn ngoái đầu nhìn lại nữa.