Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Cái Giá Của Một Ly Rượu
Chương 3
Cô ta chớp chớp mắt, cuối cùng cũng lên tiếng – giọng thì đáng thương mà biểu cảm lại như thể mình là nạn nhân vĩ đại nhất thế giới:
“Là em sửa đó thì sao? Bản gốc của họ xám xịt xấu hoắc, em chỉ thêm chút màu sắc vào thôi, là ý tốt mà.”
“Nếu họ không thích thì có thể sửa lại, việc gì phải làm quá lên như vậy, đứng đây mắng chửi em trước bao nhiêu người? Em đâu có làm chuyện gì tày trời đâu, các người cần gì phải kéo nguyên tổ dân phố ra đấu tố em?”
“Chẳng qua là hôm qua Cố tổng đưa em về thôi mà, cô làm vậy không phải là lấy việc công trả thù riêng à?”
Tôi tức đến bật cười.
Cười đến mức không thở nổi.
Cười vì cái kiểu ngược đời trắng trợn của cô ta mà vẫn còn được một nhóm người đứng sau vỗ tay đồng tình như thể đang xem kịch.
Mấy người vừa mới bênh cô ta cũng bắt đầu chột dạ, ánh mắt nhìn nhau rồi lại cố gắng gật gù phụ họa:
“Ừm… đúng vậy, đúng vậy…”
Cố Vong Niên quay lại kéo nhẹ tay tôi:
“Thôi đi, đừng làm lớn chuyện.”
Tôi bật cười thành tiếng, cười đến nỗi đau cả bụng.
“Thôi đi? Cái đầu tôi có to đến mấy cũng không đỡ nổi cái nồi này rơi xuống mà anh nói nhẹ như không thế đâu.”
Tôi nhìn thẳng vào mặt Thẩm Khả Ngôn, mỗi chữ như một nhát chém sắc lạnh:
“Thẩm Khả Ngôn, tôi thật sự rất muốn bổ cái đầu cô ra xem bên trong có phải gắn vòi nước không đấy? Sao mà ngày nào hai cái lỗ mắt cô cũng ứa nước như vòi bị rò thế?”
“Cô phá hỏng bản thiết kế của tôi, khiến tôi bị quy trách nhiệm, suýt nữa mất cả việc, rồi giờ cô đứng đây khóc lóc là cô mới là nạn nhân?”
“Tôi sai rồi, đúng không? Lẽ ra tôi phải hai tay dâng bản vẽ lên cho não chó của cô tha hồ chỉnh sửa, sau đó còn phải quỳ xuống cảm ơn cô nữa chứ gì?”
“Đủ rồi.” – Giọng Cố Vong Niên cắt ngang, nhưng tôi không thèm để tâm.
Cố Vong Niên đứng chắn trước mặt Thẩm Khả Ngôn, lạnh giọng:
“Tinh Yên, em quá đáng rồi.”
Tôi nhướng mày:
“Tôi quá đáng? Cố Vong Niên, hôm nay là lần đầu anh biết tôi là người thế nào à?”
“Nghe cho rõ — cái chuyện này tôi không nhận. Chỉ cần đội của tôi bị mắng một câu, bị phạt một đồng vì vụ nhảm nhí này, tôi sẽ đập nát cái công ty ‘sơn hào hải vị’ này của anh cho coi.”
“Với lại, tôi nghỉ việc. Không làm nữa.”
Nói xong, mặc cho ánh mắt sửng sốt khắp phòng, tôi nắm tay Tả Tử quay người bỏ đi.
Nhưng vừa bước được một bước, cánh tay còn lại bị ai đó giữ chặt.
“Tinh Yên, đừng làm loạn nữa.” – Cố Vong Niên kéo tôi lại.
Tôi giật tay ra, giọng lạnh tanh:
“Cố Vong Niên, anh cũng mắc bệnh mất trí tạm thời à? Thế thì hai người quả là trời sinh một cặp đấy.”
“Tối qua tôi nói chia tay rồi. Chia tay, hiểu nghĩa không? Không hiểu thì về hỏi cái người tối qua mưa rơi rượu vang là ai nhé.”
“Còn nữa, tôi không có sở thích ăn đồ thừa của người khác. Bữa sáng đó, để dành cho anh với cô ta mưa gió lần sau nhâm nhi cho trọn vị.”
Tôi bước đi dứt khoát, gót giày nện xuống sàn vang từng nhịp kiên quyết.
Mãi đến khi đã đi được một đoạn khá xa, tôi dường như nghe thấy giọng Phương Hồi vọng lại phía sau:
“Cố Vong Niên, lần này… anh tiêu thật rồi.”
6.
Suốt cả đoạn đường, Tả Tử cứ thấp thỏm, như có điều gì muốn nói mà không dám mở lời.
Tôi bắt đầu thấy hơi hối hận vì lúc nãy đã hành động quá bốc đồng.
“Xin lỗi nhé, chắc kéo bà vào rắc rối rồi.”
Tả Tử lắc đầu, do dự một lúc rồi hỏi:
“Bà với Cố tổng…?”
“Ừm.” Tôi cười nhẹ. “Giống như lúc nãy tôi nói đấy, tôi và anh ta chia tay rồi. Bất ngờ nhỉ, tôi với anh ta… thật ra từng là một đôi.”
Phải rồi.
Ngay cả chính tôi cũng không ngờ được rằng, tôi và Cố Vong Niên lại đã bên nhau nhiều năm như vậy.
Nhiều đến mức nào?
Có lẽ là từ khi tôi bắt đầu có ký ức… đã có một người tên Cố Vong Niên xuất hiện trong đời tôi.
Mà thực ra, hồi đó… anh ấy chưa gọi là Cố Vong Niên, tôi cũng chưa phải là Tống Tinh Yên.
Tôi là đứa trẻ thứ bảy ở trại trẻ mồ côi, mọi người gọi tôi là “Tiểu Thất”.
Còn anh ấy là đứa thứ tư — “Tiểu Tứ”.
Cuộc sống trong trại trẻ khắc nghiệt lắm. Không giành, không tranh thì cái gì cũng không đến lượt.
Càng yếu đuối, càng dễ bị bắt nạt.
Tiểu Tứ chính là kiểu người yếu đuối như vậy.
Mà tôi lại là một trong những đứa nhỏ nhất trại, thế nên… ai cũng muốn bắt nạt tôi.
Nhưng Tiểu Tứ – đứa luôn bị người khác ức hiếp ấy – cứ mỗi lần tôi bị đánh, lại lao đến ôm tôi vào lòng, chịu đòn thay.
Tôi mắng cậu ấy là đồ giả vờ tốt bụng.
Cậu ấy chỉ cười ngốc nghếch.
Tôi ghét cái nụ cười ngu ngơ đó, ghét luôn cả sự tử tế khiến tôi chẳng biết phải đối diện thế nào của cậu ấy.
Cho đến một đêm mưa bão.
Đám trẻ lớn nhốt tôi trên tầng thượng.
Mưa như trút nước, gió lớn như muốn cuốn cả người ta bay khỏi lan can. Tôi co ro trong góc, chỉ sợ một giây sơ sẩy sẽ bị gió quật xuống đất.
Trên trời, sấm chớp vang rền, như muốn nổ tung bên tai tôi.
Đột nhiên, một tia sét sáng loá lao thẳng xuống, lướt sát qua người tôi, đánh trúng cái cây già giữa sân.
Cây cổ thụ trong nháy mắt bị bổ làm đôi. Khói đen và lửa bốc lên cuồn cuộn, nhưng rất nhanh đã bị mưa dập tắt.
Tôi đứng ngây ra đó.
Sững sờ.
Không nhúc nhích.
Chỉ biết trừng mắt nhìn cái cây đã chết kia.
Trong đầu tôi khi đó chỉ có một câu:
Suýt nữa… tôi đã chết rồi.
Cho đến khi Tiểu Tứ — mặt mũi bầm dập — phá cửa xông vào, mở ra con đường sống cho tôi.
Cậu ấy xoa mái tóc ướt đẫm mưa của tôi, nhẹ giọng nói:
“Tớ đến rồi.”
Tôi nhào vào lòng cậu ấy, bật khóc nức nở.
Từ ngày hôm đó, tôi bắt đầu sợ mưa, sợ sấm chớp, sợ những tiếng rít ngang tai như muốn xé trời.