Chạy Không Thoát Anh

Chương 1



Sau khi giúp chị mình hạ thuốc "Hoàng tử Bắc Kinh", chị tôi chuồn mất tăm, còn tôi vì chạy không kịp nên bị anh ta tóm gọn.

Anh ta cắn nhẹ vào vành tai tôi, giọng điệu đầy đe dọa: "Em không muốn nhà mình phá sản chứ, đúng không?"

Ngày hôm sau, dù toàn thân đau nhức như muốn rời ra, tôi vẫn phải lén lút đi gặp người mà gia đình sắp đặt để xem mắt.

Nhưng vị hoàng tử kia bất ngờ xuất hiện, nhìn tôi cười lạnh: "Vội vàng chạy trốn như vậy, hóa ra là để đi xem mắt với em trai tôi sao?"

Tôi chột dạ đến mức không dám ngẩng đầu lên, chỉ muốn bỏ chạy ngay lập tức.

Anh ta xông vào phòng, bế thốc tôi lên đùi, tay cầm một chiếc lông vũ đung đưa trước mắt tôi.

"Muốn tôi làm anh rể của em đã đành, giờ em lại còn muốn làm chị dâu của thằng bé nữa à?"

"Em nói xem, tôi nên xử phạt em thế nào đây?"

1

Hạ Thái Lâm dựa lưng vào khung cửa, nheo mắt nhìn, một tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.

"Em định đi đâu?"

Tôi không còn đường lui, bị ép vào góc tường, lắp bắp nói: "Chị tôi chạy mất rồi, tôi phải đi bắt chị ấy về chịu trách nhiệm với anh."

Chị tôi đã để ý Hạ Thái Lâm từ lâu, thậm chí còn chuẩn bị sẵn một túi thuốc và dặn dò: "Khi nào anh ta đến, em nhớ bỏ thuốc vào rượu của Hạ Thái Lâm nhé."

Tôi nghi hoặc hỏi lại: "Cái này để làm gì vậy chị?"

Chị tôi thì thầm đầy bí ẩn: "Chị tốn b.a.o nhiêu tiền mới mua được đấy. Nghe bảo, cứ nhốt hai người vào một phòng, khi thuốc phát tác là họ sẽ yêu nhau say đắm ngay."

Nghe cứ như trong mấy bộ phim viễn tưởng vậy.

Tôi đáp lại: "Không phải chỉ là lừa đảo thôi sao?"

Chẳng chịu nổi sự thuyết phục của chị, sau khi xác nhận không có tác dụng phụ, tôi cũng đành nhắm mắt bỏ thuốc vào rượu của Hạ Thái Lâm, rồi dẫn dụ anh vào phòng khách sạn.

Kết quả là chị tôi chẳng hề ở trong đó, bà chị của tôi đã chuồn mất từ lúc nào rồi!

Tệ hơn nữa, chị ấy còn bị người ta lừa, cái thứ thuốc đó rõ ràng chỉ là hàng vớ vẩn bán đầy ở máy bán hàng tự động 24 giờ.

2

Đôi mắt Hạ Thái Lâm hơi ướt át, anh lại cắn nhẹ vào tai tôi một cái.

Tôi lén đưa tay tìm nắm cửa, chậm rãi vặn xuống.

Cánh cửa sắp mở, nhưng Hạ Thái Lâm đã dựa hẳn người vào cửa, tay lướt nhẹ qua môi tôi.

"Uống b.a.o nhiêu rượu rồi? Chắc em vẫn còn ra ngoài bình thường được chứ?"

"Chỉ sáu chai thôi, không sao cả."

Ở quá gần Hạ Thái Lâm, khuôn mặt đẹp trai của anh ấy như phóng đại trước mắt tôi, hương thơm trên người anh làm tôi thấy men rượu bắt đầu choáng váng đầu óc.

Không thể ở lại đây thêm nữa, tôi dồn hết sức đẩy cửa, toan chạy trốn.

"Muốn đi à." Hạ Thái Lâm khẽ thở dài, đầu lưỡi anh lướt nhẹ qua vành tai tôi, "Bảo bối nỡ để tôi một mình tự xoay xở sao?"

Anh ấy vừa gọi tôi là gì?

Bảo bối?!

Tôi choáng váng vì từ "bảo bối" đó, lúng túng đáp: "Vậy... hay là để tôi đi tìm thuốc giải giúp anh nhé?"

Hạ Thái Lâm vòng tay ôm lấy tôi, giọng nói đầy quyến rũ: "Vậy bảo bối cứ đi đi."

Nếu chỉ có câu đó thôi thì tôi đã vọt lẹ rồi.

Nhưng anh lại bồi thêm một câu: "Trừ khi bảo bối không sợ nhà mình phá sản."

Đầu óc tôi như muốn nổ tung, chỉ ước được tát chính mình vài cái.

Tôi đúng là bị điên mới giúp chị mình làm trò này, chọc ai không chọc, lại đi đắc tội với Hoàng tử Bắc Kinh.

Tôi chậm rãi thả tay khỏi nắm cửa, quay lại nở một nụ cười gượng gạo: "Em không muốn phá sản, em vẫn muốn làm tiểu thư nhà giàu."

"Xin anh, làm ơn nương tay cho em đi."

Môi anh chạm nhẹ vào môi tôi, cảm giác nhẹ nhàng như tuyết rơi, hương rượu thanh thanh vấn vương nơi cánh mũi.

Hạ Thái Lâm ấn tôi xuống ghế sofa: "Để xem em thể hiện thế nào đã."

3

Anh ấy chẳng hề nhìn tôi thể hiện gì cả, mà chính anh đang tự thể hiện bản lĩnh của mình.

Suốt ba tiếng đồng hồ, tôi như con thuyền nhỏ chao đảo giữa biển khơi cuộn trào, hết lần này đến lần khác chìm rồi lại nổi.

Khi tỉnh dậy, trời đã sáng rõ.

Hạ Thái Lâm đang ngủ say, những đường nét cơ bụng săn chắc của anh khiến tôi thấy hoa cả mắt.

Ánh mắt tôi lướt lên cổ anh, những vết đỏ ẩn hiện khiến tôi rùng mình.

Tôi nhanh chóng mặc quần áo, lén lút rời khỏi hiện trường rồi vội gọi điện cho chị gái.

"Chị, em có chuyện cần nói."

"Giai Tuệ à, chị cũng có chuyện muốn nói, để chị nói trước nhé!"

Tôi ngập ngừng lo lắng: "Chuyện là... tối qua... sau khi chị bỏ đi... em và Hạ Thái Lâm... chị hiểu chứ?"

Đầu dây bên kia vang lên tiếng reo vui đầy kinh ngạc, khiến tôi sởn gai ốc.

"Á á á, Giai Tuệ, em giỏi quá! Đó là Hoàng tử Bắc Kinh đấy! Sao rồi, hai đứa xác định quan hệ chưa?! À mà này, tối qua chị vừa gặp một anh chàng siêu đẹp trai, giờ chị không thích Hạ Thái Lâm nữa đâu, em cứ yên tâm mà tới đi nhé!"

Hóa ra đây là lý do chị ấy bỏ chạy?

Xác định gì chứ, Hạ Thái Lâm không g.i.ế.c tôi đã là may lắm rồi. Bây giờ tôi chỉ cầu mong đời này không b.a.o giờ gặp lại anh ta nữa.

4

Tôi về nhà trang điểm kỹ càng rồi cùng bố mẹ đến Hạ Gia Trang Viên.

Bố mẹ đã sắp xếp cho tôi một cuộc hôn nhân thương mại, bố dặn đi dặn lại rằng nhà đối phương rất giàu có, bảo tôi tuyệt đối không được làm phật lòng họ.

Dù không ưng ý thì cũng phải gặp mặt, giữ chút thể diện cho đối phương.

Vừa đến trang viên, một quý bà xinh đẹp bước ra đón tiếp rồi trò chuyện cùng bố mẹ tôi.

Không hiểu sao, tôi cứ có cảm giác bà ấy và Hạ Thái Lâm có nét gì đó rất giống nhau.

Đi theo họ vào trong, khi ngang qua sân bóng rổ, người phụ nữ ấy gọi lớn: "Người ta đến hết rồi, còn không mau lại đây?"

Một chàng trai mặc áo thun trắng đang ôm quả bóng chạy tới, mái tóc lòa xòa trước trán, sợi dây rút trên chiếc quần thể thao màu xám đung đưa nhẹ nhàng.

Tôi hơi ngẩn người, dụi mạnh mắt rồi nhìn kỹ lại anh ta.

Chuyện gì thế này, sao hôm nay nhìn ai tôi cũng thấy bóng dáng Hạ Thái Lâm vậy?

Anh ta đưa tay ra: "Chào em, anh là Thẩm Hải Bình."

Tôi máy móc bắt tay anh ta.

Trong bữa tối, bố mẹ tôi và dì Thẩm nói chuyện rôm rả, Thẩm Hải Bình ngồi đối diện tôi, lịch sự cắt miếng bít tết.

Dì Thẩm mỉm cười nhìn tôi: "Giai Tuệ trông là biết ngoan ngoãn rồi."

Mẹ tôi vội tiếp lời: "Vâng, con bé nhà tôi ngoan lắm, khác hẳn đứa chị nó."

"Giai Tuệ chăm chỉ học hành, thành tích tốt, xưa nay chưa từng yêu đương với ai."

"Con bé nhát gan lắm, lớn ngần này rồi mà chưa từng nắm tay chàng trai nào."

Nghe thế, mặt tôi đỏ bừng, chỉ biết cúi gằm xuống bàn. Nghĩ đến chuyện cả người vẫn còn mỏi nhừ sau đêm qua với Hạ Thái Lâm, tôi thấy xấu hổ không chịu nổi.

Đúng lúc đó, một bóng dáng quen thuộc đột ngột xuất hiện trước mặt tôi.

Chết tiệt thật, sao tôi lại có cảm giác như thấy Hạ Thái Lâm thế này?

Tôi liên tục chớp mắt, nhưng bóng dáng ấy càng lúc càng rõ, kèm theo đó là giọng nói lạnh lùng quen thuộc vang lên.

"Xin lỗi nhé, đường kẹt xe nên tôi đến hơi trễ."

Chương tiếp
Loading...