Con Rồng Dưới Hồ Không Phải Rồng

Chương 31



 

Từng cái từng cái một nứt toác.

Bóng đen trong quan tài tổ tiên cùng lúc đó cũng bị luồng ánh sáng trong vắt lôi tuột trở về đáy nước.

Đôi mắt màu vàng khè của nó găm chằm chằm vào tôi.

“Chưa xong đâu.”

“Nợ nước chưa trả xong đâu.”

Tôi nắm chặt thanh dao, khẽ đáp: “Kẻ nợ nần sẽ phải trả.”

“Nhưng sẽ không để những người vô tội phải gánh thay nữa.”

Viên ngọc vảy dưới cọc khóa nước lóe sáng chói lòa.

Mười tám chiếc vòng sắt bung gãy toàn bộ.

Những sợi chỉ đỏ dưới đáy sông đứt từng khúc tựa như mớ tóc cháy xém.

Nơi đầm máu trong rừng sâu vọng lại tiếng sầm sầm ầm ĩ.

Tôi ngoái đầu nhìn lại.

Làn nước đỏ như máu dưới chân núi đang rút đi.

Không phải chảy ngược về hồ chứa.

Mà là chìm dần xuống lòng đất.

Ngôi làng bị nhấn chìm dần dần lộ diện.

Mái nhà.

Ngọn cây.

Từ đường.

Bờ đập hồ chứa.

Cùng với những hình bóng đứng chôn chân bên dòng nước.

Hồn ảnh của chín người phụ nữ đứng trên nơi cao nhất.

Vây quanh họ là những hình bóng xương trắng bé xíu.

Chiếc đầu khổng lồ của Bạch mẫu từ từ nổi lên từ dòng nước đỏ.

Bụng bà không còn phình to nữa.

Con mắt từng hằn học đỏ ngầu vì đau đớn, nay rốt cuộc cũng vương lại chút minh mẫn.

Bà đưa mắt nhìn tôi từ đằng xa.

Không cất lời.

Chỉ khẽ cúi đầu, như thể đang nói lời từ biệt với những người phụ nữ ấy.

Tiếp đó, cơ thể bà vỡ tan thành vô vàn vảy trắng.

Vảy trắng rơi rụng vào dòng nước máu đang rút đi.

Màu máu dần dần bị thanh tẩy nhạt đi.

Từ hướng Đầm Hắc Long vẳng đến một tiếng nước róc rách kéo dài.

Tựa hồ như một mạch suối bị đè nén suốt ba mươi năm, rốt cuộc cũng hồi sinh trở lại.

Tống Liên đưa bé gái lên bờ.

Cô bé lảo đảo chạy tới, nhào vào lòng tôi.

“Chị ơi.”

“Chị chảy nhiều máu quá.”

Tôi toan giơ tay xoa đầu cô bé.

Nhưng tay nâng được nửa chừng, lại khựng lại.

Trong lòng bàn tay tôi đã không còn mắt nước.

Cũng không còn vảy trắng.

Chỉ còn lại một vết thương sâu hoắm.

Tôi mỉm cười.

“Không sao đâu.”

“Về đi tìm cha em đi.”

Cô bé ngẩn ngơ nhìn tôi.

Một chốc sau, cô bé bỗng nhíu mày.

“Chị ơi.”

“Chị tên là gì vậy?”

Tôi sững sờ.

Gió sông mơn man thổi.

Mang theo mùi tanh tưởi của nước.

Cũng mang theo cả mùi cỏ xanh và hương vị của ánh nắng rực rỡ.

Tôi mấp máy môi, nhưng chợt phát hiện bản thân không thể cất thành lời cái tên cũ ấy.

Không phải là quên mất.

Mà là cái tên đó đã thực sự không còn thuộc về tôi nữa.

Tôi nhớ lại tiếng “con ơi” cuối cùng của mẹ dưới Đầm Hắc Long.

Nhớ lại tiếng “con ơi” cuối cùng của cha.

Họ đã quên mất tên tôi.

Nhưng họ không quên rằng mình từng yêu thương một đứa trẻ đến nhường nào.

Như vậy là quá đủ rồi.

Tôi cúi xuống nhìn cô bé.

“Chị không có tên.”

Cô bé hơi hoảng hốt.

“Con người sao lại không có tên được ạ?”

Tôi bảo: “Sau này sẽ có thôi.”

Tống Liên đứng lặng thinh bên bờ sông.

Cơ thể cô ta đã trong suốt đến mức sắp tàng hình.

Những người phụ nữ áo cưới ướt sũng cũng vậy.

Bọn họ không còn bị sợi chỉ đỏ trói buộc nữa.

Trong tay cũng chẳng còn ôm những chiếc bình gốm.

Tống Liên cười tít mắt với tôi.

“Đi đi.”

“Đừng quay về làng nữa.”

Tôi hỏi: “Còn mọi người thì sao?”

Cô ta ngoái nhìn mặt sông.

Trong ánh sáng trong trẻo, những chiếc bóng xương trắng nhỏ bé đang nắm lấy bàn tay của các chị em.

Bọn họ rốt cuộc cũng không còn phải vác chiếc bụng bầu to tướng nữa.

Không còn phải đứng ướt sũng dưới làn nước nữa.

Tống Liên nói: “Chúng tôi cũng phải đi rồi.”

Cô ta ngập ngừng một lát, lại tiếp lời: “Nếu sau này có ai hỏi chuyện về hồ chứa nước, đừng kể về chúng tôi như một giai thoại quái đản.”

“Chúng tôi không phải rồng.”

“Cũng không phải ma quỷ.”

“Chúng tôi là những con người bị hại chết.”

Tôi gật đầu.

“Tôi nhớ rồi.”

Tống Liên cười rạng rỡ.

“Cô nhớ là tốt rồi.”

Lửa trắng thiêu rụi cuốn phổ sống.

Gia phả nước cũ tan tác thành những bông tro trắng rải rác trên mặt sông.

 

Thanh dao rựa cũ cũng nứt toác trong tay tôi.

Lớp bùa chú trên sống dao cứ thế lụi tàn đi từng tấc.

Cuối cùng, ba đường vạch xiên xẹo trên cán dao nhẽ chớp lóe sáng lên, hệt như có ai đó cách xa ngàn trùng dòng nước, khẽ chạm nhẹ vào mái tóc tôi lần cuối.

Sau đó thanh dao vỡ vụn.

Tôi không khóc.

Tôi cẩn thận thu dọn những mảnh vỡ giấu vào ngực áo.

Ánh trăng trắng bệch trên trời cuối cùng cũng biến mất.

Mặt trời chân chính tỏa nắng vàng ươm.

Nước sông ở Bến đò cũ trong vắt trở lại.

Trong đến mức có thể nhìn xuyên thấu những sợi chỉ đỏ đứt gãy chìm sâu dưới đáy nước.

Cũng có thể nhìn thấy viên ngọc vảy nằm im lìm trong rãnh dưới đốt cọc thứ mười tám.

Nó không giống một con mắt nữa.

Mà giống như một giọt nước mắt đóng băng.

Ba ngày sau, rất nhiều người từ trên thị trấn đổ về.

Bọn họ rỉ tai nhau rằng lũ ống đã cuốn trôi hồ chứa, cả làng họ Triệu chìm trong biển nước, Triệu Thanh Hà và bãi khai thác cát của hắn cũng sụp lún trong đêm.

Họ còn xầm xì, số người sống sót trong làng thưa thớt, hầu hết khi tỉnh dậy đều chẳng nhớ nổi đã xảy ra biến cố gì.

Có người kháo nhau nhìn thấy dòng nước đỏ ngòm.

Có người kể nghe thấy tiếng trẻ sơ sinh kêu khóc.

Cũng có kẻ khẳng định, là do trưởng thôn dẫn người bơm cạn hồ chứa vô tình chọc thủng sông ngầm, mới gặp phải quả báo.

Không một ai nhắc đến rồng trắng.

Cũng không ai đoái hoài gì đến những người phụ nữ nọ.

Cô bé con gái ông chủ tiệm cơm vẫn sống sót.

Khi gặp lại tôi, cô bé cứ trân trân nhìn tôi hồi lâu.

Mãi sau mới rụt rè cất giọng hỏi: “Chị ơi, chúng mình từng gặp nhau ở đâu rồi phải không?”

Tôi mỉm cười.

“Chắc là vậy.”

Tôi không nán lại thị trấn.

Cũng chẳng quay gót về làng.

Tôi men theo con đường đi về hướng Đông, đi mải miết rất lâu.

Đứng trên đỉnh núi ngoái nhìn lại.

Phía ngôi làng họ Triệu, chỉ còn sót lại một màn sương mờ mịt giăng lối được ánh mặt trời sưởi ấm.

Trong làn sương giăng đó, dường như có hai bóng dáng đang đứng bên gốc hòe già.

Một người mặc áo bông cũ kỹ.

Một người khoác áo hoa nhí.

Họ đưa mắt nhìn tôi.

Ánh mắt chất chứa dịu dàng.

Lại mang chút bâng khuâng xa lạ.

Tôi giơ tay, khẽ vẫy chào họ.

Gió thoảng qua, màn sương tan biến.

Tôi tiếp tục bước đi trên con đường của riêng mình.

Kể từ dạo đó, tôi không bao giờ dùng lại cái tên Hứa Hòe nữa.

Nhưng hễ cứ mưa giăng, vết thương cũ trong lòng bàn tay tôi lại âm ỉ nhói đau.

Lúc cơn đau tái phát, tôi lại nhớ đến hồ chứa nước cạn trơ đáy ấy.

Nhớ đến vị Bạch mẫu với đôi mắt đỏ ngầu đầm đìa nước mắt.

Nhớ đến những người phụ nữ bị dòng nước lạnh lẽo nuốt chửng suốt ba mươi năm đằng đẵng.

Và nhớ đến đôi vợ chồng nọ, đã từng liều mạng đánh đổi để gửi gắm một sinh linh vốn dĩ thuộc về nơi đáy nước, được trở lại cõi nhân gian.

Sau này có người từng hỏi tôi.

Điều gì khiến cô khiếp sợ nhất?

Tôi đáp, tôi không sợ ma quỷ.

Thứ tôi sợ là con người đứng bên mép nước, rõ ràng nghe thấy bên dưới có người khóc, lại còn cười nói rằng.

Dưới đáy nước có tiền tài.

 

Chương trước
Loading...