Đến Lượt Tôi Buông Tay

Chương 1



Ngày đi xem nhà cưới, tôi đến muộn hai tiếng.

Khi tôi vội vàng chạy tới, vị hôn phu của tôi là Quý Trầm đã ký xong hợp đồng mua nhà, đang chụm đầu với cô bạn thân Hạ Dao bàn chuyện trang trí.

Hai người bàn từ phòng chơi game đến phòng em bé, cuối cùng còn cãi nhau xem có nên lắp bồn tắm trong phòng vệ sinh của phòng ngủ chính hay không.

Một đôi vợ chồng trung niên đứng gần đó cười trêu Quý Trầm:

“Nhìn hai đứa là biết đang sửa sang nhà cưới rồi. Chàng trai, chuyện nhà cưới phải nghe lời vợ đấy.”

Quý Trầm mất tự nhiên ho khẽ một tiếng, liếc nhìn Hạ Dao đang hơi đỏ mặt.

“Được rồi, được rồi, lắp thì lắp.”

Tôi đứng cách đó không xa, nhìn Quý Trầm và Hạ Dao người một câu, kẻ một lời, quyết định từng chi tiết trang trí trong căn nhà cưới của tôi.

Ba chúng tôi lớn lên bên nhau từ nhỏ.

Khi còn đi học, họ chọn trường xong rồi mới thông báo cho tôi.

Sau khi trưởng thành, tôi và Quý Trầm yêu nhau, nhưng địa điểm của mỗi lần hẹn hò hay đi du lịch đều do họ quyết định xong rồi mới báo cho tôi.

Lần này đến cả nhà cưới, có lẽ tôi cũng chỉ cần chờ họ thông báo là được.

Suốt những năm qua, tôi đã sống như cái bóng của hai người họ.

Cái bóng không có tiếng nói, chỉ cần cúi đầu đi theo là được.

Nhưng cái bóng cũng biết mệt, cũng sẽ có một ngày âm u nào đó đột nhiên dừng lại, không chịu tiến thêm một bước nào nữa.

……

Khi tôi trở lại công ty, cấp trên đang tăng ca vẫn chưa ra về.

Chị ấy vừa cắn bánh mì vừa kinh ngạc nhìn tôi.

“Xem nhà cưới xong nhanh vậy sao?”

Tôi căng thẳng bấu ngón tay, lấy hết can đảm hỏi:

“Tổng giám đốc Quan, trước đây chị từng nói muốn đưa tôi tới trụ sở chính, chuyện đó vẫn còn hiệu lực chứ?”

Tôi vừa dứt lời, mắt cấp trên lập tức sáng lên.

“Nghĩ thông rồi à? Được, tháng sau đi.”

Tôi gật đầu. Cảm giác bức bối trong lòng kể từ khi ấn định ngày cưới bỗng nhiên được giải tỏa.

Điện thoại vẫn rung liên tục, tin nhắn của Quý Trầm nối tiếp nhau gửi tới.

“Biết ngay em sẽ đến muộn mà. Tương Tương, em nói xem, nếu rời khỏi anh và Hạ Dao thì em biết phải làm sao đây?”

“May mà có anh và Hạ Dao, nếu không hôm nay chẳng quyết định được chuyện gì cả.”

“Đúng rồi, em có ý tưởng gì về việc trang trí không?”

Ngón tay tôi run lên. Tôi còn chưa kịp trả lời, tin nhắn tiếp theo đã nhảy ra.

“Thôi bỏ đi, hỏi em cũng bằng thừa, để anh và Hạ Dao quyết định.”

Câu nói ấy in vào đáy mắt khiến tầm nhìn của tôi nhòe đi vì cay xót.

Lại là “thôi bỏ đi”.

E rằng đến chính Quý Trầm cũng không nhớ nổi anh đã nói câu ấy với tôi bao nhiêu lần.

Sau kỳ thi đại học, anh nắm tay tôi, hỏi tôi muốn đến thành phố nào.

Mắt tôi sáng lên, vừa định nói rằng mình muốn đến một thành phố có biển.

Nhưng ngay giây tiếp theo, anh đã nói:

“Thôi bỏ đi, hỏi em cũng bằng thừa. Anh và Hạ Dao đã chọn xong trường và ngành mà em đủ điểm vào rồi. Vì em, bọn anh đã nghiên cứu suốt ba ngày đấy.”

Tôi nuốt những lời định nói trở lại, chỉ cảm thấy mất mát.

Sau đó, mỗi lần hẹn hò, mỗi chuyến du lịch, tôi đều không thể chen vào những quyết định của Quý Trầm và Hạ Dao.

Lâu dần, đến chính tôi cũng tưởng những lựa chọn ấy vốn là điều mình mong muốn.

Cho đến hôm nay, khi nhìn thấy anh và Hạ Dao thân mật quyết định cách trang trí nhà cưới, tôi mới đột nhiên cảm thấy đầu lưỡi toàn vị đắng.

Rõ ràng đây là nơi tôi sẽ sống suốt mấy chục năm, nhưng nhìn thế nào cũng giống nhà cưới của Quý Trầm và Hạ Dao hơn.

Tôi ngồi bất động tại chỗ làm.

Điện thoại lại sáng lên.

Lần này là Hạ Dao. Cô ấy gửi tới một tin nhắn thoại.

“Tương Tương, cậu quản Quý Trầm đi, anh ấy lại bắt nạt tớ!”

“Anh ấy cổ lỗ sĩ lắm, cứ nhất quyết đòi đặt tivi trong phòng ngủ. Thời buổi này còn ai xem tivi nữa chứ?”

Trong mấy đoạn tin nhắn thoại dài tiếp theo, toàn là tiếng Quý Trầm và Hạ Dao đấu khẩu.

Tôi tắt màn hình. Từng giọt nước mắt rơi xuống điện thoại.

Đưa tay sờ mặt, tôi mới phát hiện mình đã khóc đẫm mặt từ bao giờ.

Hai người họ cãi nhau vô cùng náo nhiệt.

Nhưng chẳng ai hỏi một câu rằng người thật sự sẽ sống trong căn phòng ngủ ấy có muốn đặt một chiếc tivi hay không.

Tôi thích xem tivi.

Từ nhỏ đã thích.

Tối cuối tuần nào bố mẹ ngồi trong phòng khách xem tivi, tôi cũng bê một chiếc ghế nhỏ ngồi bên cạnh, mắt không chớp lấy một lần.

Sau này, khi đến nhà Quý Trầm chơi, tivi nhà anh lớn hơn nhà tôi.

Hạ Dao từng cười nhạo tôi:

“Tương Tương đúng là mọt tivi, phim dở đến đâu cũng xem được.”

Quý Trầm đứng bên cạnh cười, nói sau này sẽ mua cho tôi một chiếc tivi thật lớn, treo trên tường phòng ngủ để tôi xem cho thỏa thích.

Nhưng có lẽ anh đã quên từ lâu rồi.

Giống như anh quên rằng tôi sợ bóng tối, nhưng lúc nào cũng chiều theo thời gian của Hạ Dao, hẹn tôi đi xem suất chiếu phim lúc nửa đêm.

Quên rằng thật ra tôi từng muốn đến một thành phố có biển, muốn học khoa Ngữ văn, muốn chuyến du lịch đầu tiên của mình là tới miền Nam.

Tôi cầm điện thoại lên, gõ vài chữ rồi lại xóa, cứ lặp đi lặp lại.

Cuối cùng, tôi không gửi gì cả.

Tôi xấu tính nghĩ rằng mình cũng muốn để họ một lần bị động chờ thông báo của tôi.

Sau đó, núi cao đường xa, vĩnh viễn không gặp lại.

Chương tiếp
Loading...