Đừng Bật Đèn, Mau Chạy

Chương 11



11

An An đứng bên cửa xe, cả người giống như bị đóng đinh tại chỗ.

Chỉ những người này mới nói câu đó.

Đã sống lại một lần.

Khương Hòa kéo con bé trở lại xe, lòng bàn tay toàn là mồ hôi lạnh.

Đội trưởng Điền cho người tách riêng hai nghi phạm rồi áp giải đi.

Người thanh niên vẫn luôn cười trên đường bị đưa đi.

Người đàn ông giả làm ông lão lại luôn cúi đầu.

Mãi đến khi bị nhét vào xe, hắn mới đột nhiên ngẩng mắt nhìn Khương Hòa.

“Cô Khương, ông chủ Lương bảo tôi chuyển một câu.”

“Mẹ cô nợ ông ấy, đã đến lúc phải trả.”

Khương Hòa không nói gì.

Cô sợ chỉ cần mình mở miệng, giọng nói sẽ run rẩy đến mức không giống chính mình.

Đoàn xe chia thành ba đường rời khỏi cầu Nam Kiều.

Danh sách và cuộn băng thật không được vận chuyển bằng xe cảnh sát.

Đội trưởng Điền giao chúng cho một nữ cảnh sát, cô ấy thay quần áo nhân viên giao hàng, lái xe máy rời đi qua con hẻm phía tây cầu.

Khương Hòa và An An ngồi trong một chiếc xe khác.

Ngoài cửa kính, cầu Nam Kiều dần bị bỏ lại phía sau.

An An vẫn luôn nhìn chằm chằm gương chiếu hậu.

Khương Hòa khẽ hỏi.

“Con đang nhìn gì?”

An An nói.

“Xem có chiếc xe nào luôn đi theo không.”

“Nếu không có thì sao?”

“Vậy càng phiền phức.”

Khương Hòa nghe đến mức trong lòng chìm xuống.

Giọng An An rất nhẹ.

“Điều đó chứng tỏ bọn chúng không cần theo dõi.”

“Bọn chúng đã biết chúng ta sẽ đi đâu.”

Đội trưởng Điền ngồi ở hàng ghế trước, không quay đầu.

Ông bỏ điện thoại của Khương Hòa vào một túi chắn sóng bằng kim loại, đồng thời yêu cầu tất cả những người tham gia hành động nộp điện thoại cá nhân.

Cảnh sát Hạ sửng sốt.

“Đội trưởng Điền, anh nghi ngờ trong số chúng ta có nội gián?”

Đội trưởng Điền nói.

“Tôi nghi ngờ tất cả những thứ có thể truyền tin.”

Ông nói rất bình tĩnh.

Nhưng bầu không khí trong xe lập tức thay đổi.

Đến lúc ấy Khương Hòa mới hiểu tại sao ngón út giả lại xuất hiện ở ngân hàng.

Đó là chi tiết An An đã nói trong phòng lấy lời khai.

Khi ấy trong phòng không có nhiều người.

Nếu không phải có người truyền ra ngoài, vậy thì có thứ gì đó vẫn luôn nghe lén.

Cô nghĩ tới chiếc điện thoại của mình, sống lưng lạnh toát.

Chiếc điện thoại ấy từng nhận cuộc gọi lạ trong khách sạn.

Cũng từng nhận được ảnh.

Kể từ lúc đó, nó có thể đã không còn thuộc về riêng cô.

Năm giờ hai mươi phút chiều, nữ cảnh sát mang cuộn băng đến một tòa nhà cũ của đồn công an đã bị bỏ hoang.

Nơi đó không có thiết bị kết nối mạng.

Đội trưởng Điền tìm được một chiếc máy ghi âm kiểu cũ.

Các nút bấm của máy rất cứng.

Khi cuộn băng được đặt vào, ngón tay Khương Hòa vô thức siết lại.

Tiếng rè rè vang lên vài giây.

Sau đó, giọng một người phụ nữ truyền ra từ cuộn băng.

Gần như ngay lập tức, mắt Khương Hòa đỏ lên.

Đó là giọng của mẹ cô.

“Tiểu Hòa, nếu con nghe được cuộn băng này, chứng tỏ cuối cùng bọn chúng vẫn tìm đến con.”

“Mẹ xin lỗi con.”

“Có một số chuyện, mẹ tưởng rằng chỉ cần giấu đi là có thể trôi qua.”

 

“Sau này mẹ mới biết, thứ xấu xa bị chôn dưới đất chỉ mọc ra những chiếc rễ độc hơn.”

Trong cuộn băng vang lên tiếng gió.

Mẹ cô dường như đang nói chuyện ở một nơi rất trống trải.

“Hai mươi mốt năm trước, dưới cầu Nam Kiều có một lô hộ khẩu giả.”

“Mười ba đứa trẻ bị thay đổi tên.”

“Chúng được đưa đến những gia đình khác nhau, một số sống sót, một số thì không.”

“Lương Thừa Viễn không bắt đầu sự nghiệp từ trung tâm đào tạo.”

“Ban đầu ông ta chuyên giúp người khác tẩy trắng thân phận.”

“Sau này ông ta dùng trung tâm đào tạo làm vỏ bọc, giấu những đứa trẻ ấy và tiền bạc trong hồ sơ học sinh.”

Đầu Khương Hòa ù lên.

Cô chưa từng nghe mẹ nói về những chuyện này.

Cô chỉ biết khi còn trẻ, mẹ từng làm nhân viên tạm thời trong phòng lưu trữ hồ sơ khu phố cũ, sau đó lại giúp vài trường học sắp xếp hồ sơ giấy.

Mẹ cô cả đời cẩn thận, ngay cả rác cũng phải xé nát mới vứt đi.

Hóa ra không phải thói quen.

Mà là bà đã sợ hãi từ lâu.

Đoạn ghi âm tiếp tục.

“Đứa trẻ xảy ra chuyện ba năm trước không phải tai nạn.”

“Trong đợt học tập trung khép kín, nó nhận ra một bức ảnh cũ.”

“Trong bức ảnh ấy có hình dáng của chính nó khi còn nhỏ.”

“Lương Thừa Viễn sợ nó tiếp tục điều tra.”

“Sau khi biết con đưa bản sao cho phụ huynh, mẹ hiểu bọn chúng sẽ để mắt đến con.”

“Tiểu Hòa, mẹ không dám nói cho con.”

“Bởi vì trong tay mẹ cũng có một danh sách.”

Nghe đến đây, hơi thở Khương Hòa trở nên hỗn loạn.

Đội trưởng Điền nhìn chằm chằm máy ghi âm, sắc mặt càng lúc càng nặng nề.

Giọng mẹ cô dừng lại một chút.

“Danh sách không phải thứ quan trọng nhất.”

“Quan trọng nhất là hồ sơ gốc.”

“Nó không nằm trong chiếc hộp sắt.”

“Cũng không ở cầu Nam Kiều.”

“Mẹ đã đặt nó ở nơi không ai nghĩ đến nhất.”

Trong cuộn băng vang lên tiếng gõ rất khẽ.

Giống như có người đang đứng ngoài cửa.

Giọng mẹ cô hạ thấp.

“Nếu con buộc phải đi lấy, hãy nhớ một câu.”

“Hãy tìm mộ của cha con.”

Khương Hòa đột ngột ngẩng đầu.

Mộ của cha cô.

Cha cô mất sớm, được chôn tại nghĩa trang phía tây thành phố.

Mỗi dịp Thanh minh cô đều đến đó.

Nhưng cô chưa từng nhìn thấy điều gì bất thường.

Giọng mẹ trong cuộn băng đột nhiên trở nên gấp gáp.

“Đừng tin người họ Đổng bên cạnh Lương Thừa Viễn.”

“Hắn mới là người thanh trừng danh sách.”

“Lương Thừa Viễn sợ phải ngồi tù.”

“Người kia sợ bị đưa ra ánh sáng.”

Đoạn ghi âm đột nhiên dừng lại ở đó.

Vài giây sau, bên trong vang lên giọng một người đàn ông khác.

Giọng rất thấp, mang theo ý cười.

“Bà già, nói xong chưa?”

Toàn thân Khương Hòa lạnh buốt.

Mẹ cô không nói thêm gì.

Trong cuộn băng chỉ còn tiếng ghế bị kéo lê.

Sau đó là một tiếng va đập nặng nề.

An An lập tức bịt tai.

Mặt Khương Hòa trắng bệch, nước mắt trào ra.

Đội trưởng Điền bấm dừng máy ghi âm.

Trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở của từng người.

Cảnh sát Hạ khẽ hỏi.

“Người họ Đổng là ai?”

Đội trưởng Điền mở danh sách vừa lấy ra.

Trong danh sách không có người họ Đổng.

Nhưng An An đột nhiên chỉ vào dòng cuối cùng.

“Hắn không có tên trong danh sách.”

“Bởi vì hắn không phải người nhận tiền.”

“Hắn là người viết danh sách.”

Đúng lúc này, bên ngoài tòa nhà cũ vang lên hai tiếng phanh xe ngắn.

Cảnh sát canh cửa nhanh chóng chạy vào.

“Đội trưởng Điền, trước cửa có một chiếc xe tang.”

“Tài xế nói có người đặt dịch vụ di dời mộ ở nghĩa trang phía tây thành phố vào sáu giờ rưỡi tối nay.”

“Ngôi mộ cần di dời là mộ cha cô Khương.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...