Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Đừng Bật Đèn, Mau Chạy
Chương 15
15
An An đứng bên xe tang, đầu ngón tay lạnh ngắt.
Trong điện thoại không còn âm thanh.
Đổng Diên đã cúp máy.
Phía Đội trưởng Điền nhanh chóng truyền tới tin tức.
Khương Hòa đã bị đưa đi.
Đổng Diên lợi dụng đường thoát nước ở phía sau núi của nghĩa trang để rời đi, nơi đó nối với một khu nhà kính trồng hoa bị bỏ hoang.
Hắn đã thăm dò tuyến đường rất rõ từ trước.
Khi người của Đội trưởng Điền đuổi tới, họ chỉ tìm thấy một chiếc áo khoác cảnh sát bị vứt lại.
Chiếc áo là đồ thật.
Mã số thuộc về một cảnh sát hỗ trợ của phân cục đã mất tích hai ngày.
Sắc mặt cảnh sát Hạ khó coi đến cực điểm.
“Hắn đã trà trộn vào từ hai ngày trước.”
Đội trưởng Điền không chửi mắng.
Ông chỉ nhìn đồng hồ.
Sáu giờ hai mươi phút.
Chỉ còn mười phút nữa là đến sáu giờ rưỡi theo yêu cầu của Đổng Diên.
An An đặt miếng sắt lên bản đồ.
Đầu ngón tay con bé đè lên ba chữ hẻm Vọng Giang.
“Hắn bảo chúng ta đến hẻm Vọng Giang, chưa chắc vì đồ ở đó.”
Đội trưởng Điền nhìn con bé.
Giọng An An khàn đặc.
“Vừa rồi hắn nghe thấy cháu nói Vọng Giang.”
“Nếu hắn đã biết hẻm Vọng Giang từ trước, hắn sẽ không đi theo mẹ cháu vào nghĩa trang.”
“Hắn đang lợi dụng cháu để tìm đường.”
Cảnh sát Hạ khẽ hỏi.
“Vậy còn cô Khương?”
An An nhắm mắt.
Con bé không thể để mình khóc.
Chỉ cần khóc, đầu óc sẽ rối loạn.
Lần trước con bé khóc đến khản giọng, nhưng vẫn không cứu được mẹ.
Lần này không thể.
Con bé cúi đầu nhìn bản đồ.
Hẻm Vọng Giang, kho lưu trữ hồ sơ cũ, cầu Nam Kiều, tòa nhà trung tâm đào tạo cũ.
Giữa bốn điểm này có một tuyến thoát nước cũ của khu phố.
Đổng Diên có thể rời nghĩa trang qua đường thoát nước, chứng tỏ hắn quen đi những nơi không có người theo dõi.
Hắn chưa chắc sẽ đưa Khương Hòa đi theo đường lớn.
An An đột nhiên ngẩng đầu.
“Hắn sẽ đến kho lưu trữ hồ sơ cũ.”
Đội trưởng Điền hỏi.
“Lý do?”
“Hiệu ảnh Vọng Giang chỉ là biển chỉ dẫn.”
“Khi còn trẻ, bà ngoại từng làm nhân viên lưu trữ tạm thời.”
“Bà giấu hồ sơ gốc ở nơi không ai nghĩ đến nhất.”
“Một hiệu ảnh đóng cửa sẽ bị lục soát.”
“Một kho lưu trữ bỏ hoang cũng sẽ bị lục soát.”
“Nhưng nếu thứ đó được giấu giữa hai nơi thì sao?”
Ngón tay con bé dừng trên một đường nhỏ trên bản đồ.
“Đường hầm dưới lòng đất này.”
Cảnh sát Hạ nhíu mày.
“Đường hầm phòng không cũ của khu phố?”
Đội trưởng Điền nhìn chằm chằm bản đồ.
“Dưới hẻm Vọng Giang quả thực có một đoạn đường hầm cũ.”
“Sau này đã bị phong tỏa.”
An An lắc đầu.
“Không bị phong tỏa hoàn toàn.”
“Nếu bị bịt kín, Đổng Diên sẽ không bảo chúng ta đến đó.”
Nói xong, con bé đột nhiên nhớ tới một chuyện.
Lần trước ở nhà, người đội mũ xám nói không còn thời gian, xe cứu hỏa sắp đến.
Người mặc áo khoác đen nói vậy thì đốt sạch.
Bọn chúng làm việc luôn để lại đường lui.
Đổng Diên càng không thể đặt địa điểm giao dịch ở một ngõ cụt không có đường thoát.
Đội trưởng Điền lập tức ra lệnh.
“Tổ một đến hẻm Vọng Giang bố trí lực lượng công khai.”
“Tổ hai kiểm tra tất cả lối ra của đường hầm phòng không.”
“Tổ ba theo tôi đến kho lưu trữ cũ.”
An An lập tức nói.
“Cháu cũng đi.”
“Không được.”
Đội trưởng Điền từ chối rất nhanh.
An An nhìn ông.
“Hắn muốn cháu đến một mình.”
“Nếu cháu không xuất hiện, hắn sẽ biết các chú đã đoán được kho lưu trữ cũ.”
“Cháu có thể xuất hiện ở đầu hẻm Vọng Giang.”
“Nhưng cháu sẽ không đi vào.”
Đội trưởng Điền im lặng hai giây.
Đây không phải phương án một cảnh sát nên đồng ý.
Nhưng đứa trẻ trước mặt đã bị cuốn vào nơi sâu nhất.
Con bé không phải mồi nhử.
Mà là người duy nhất lúc này có thể hiểu được những manh mối của nhà họ Khương.
Cuối cùng Đội trưởng Điền gật đầu.
“Cháu chỉ được đến đầu hẻm.”
“Chỉ cần đi thêm một bước, tôi sẽ cho người đưa cháu đi.”
An An không tranh luận.
Sáu giờ hai mươi chín phút, đèn đường màu vàng mờ sáng lên ở đầu hẻm Vọng Giang.
Gió đêm của khu phố cũ mang theo hơi ẩm.
Các cửa hàng hai bên hẻm đều đóng kín, trên cửa cuốn dán đầy quảng cáo đã phai màu.
An An mặc một chiếc áo khoác màu xám vừa tìm được, chậm rãi đi tới đầu hẻm.
Con bé không mang điện thoại.
Trong túi chỉ có một tờ giấy in lại hình khắc trên miếng sắt.
Miếng sắt thật nằm trong tay Đội trưởng Điền.
Từ sâu trong con hẻm truyền tới tiếng vỗ tay rất khẽ.
Một tiếng.
Hai tiếng.
Ba tiếng.
Sống lưng An An lập tức căng cứng.
Đó không phải mật hiệu của Đổng Diên.
Mà là trò tìm người bà ngoại từng dạy con bé khi còn nhỏ.
Sau ba tiếng vỗ tay, bà ngoại sẽ bước ra từ sau cửa, mỉm cười nói đã tìm thấy An An rồi.
Nhưng người bước ra từ sau cánh cửa lúc này không phải bà ngoại.
Trong bóng tối bên cạnh cửa cuốn, một người phụ nữ chậm rãi đi ra.
Cô ta đeo khẩu trang, tóc giấu trong mũ.
An An vừa nhìn đã nhận ra đôi mắt ấy.
Nhân viên ngân hàng.
Người phụ nữ đã xin nghỉ bệnh.
Cô ta nhìn An An, giọng rất nhẹ.
“Bà ngoại mày thật sự rất thương mày.”
“Đến con đường cuối cùng cũng để lại cho mày.”
An An không cử động.
“Mẹ tôi đâu?”
Người phụ nữ bật cười.
“Mẹ mày đang ở nơi bà ta nên ở.”
“Chỉ cần mày dẫn đúng đường, bà ta vẫn có thể sống.”
An An nhìn chằm chằm cô ta.
“Đổng Diên đâu?”
Ánh mắt người phụ nữ thoáng dao động.
Chỉ một cái chớp mắt ấy, An An đã hiểu.
Cô ta cũng sợ Đổng Diên.
Cô ta không phải nhân vật cốt lõi.
Cô ta là người bị Đổng Diên đẩy ra để dò đường.
An An chậm rãi đặt tay vào túi, nắm lấy tờ giấy in.
Người phụ nữ hạ thấp giọng.
“Đi vào.”
An An không đi vào.
Con bé đột nhiên ngẩng đầu, nhìn tấm biển cũ ở cuối hẻm.
Hiệu ảnh Vọng Giang.
Chữ “Giang” trên biển bị mất một nét.
Từ xa nhìn lại, trông giống một chữ khác.
Trong đầu An An đột nhiên lóe lên tiếng gõ trong cuộn băng của bà ngoại.
Đó không phải tiếng gõ cửa.
Mà là tiếng kẹp treo phim trong phòng tối của hiệu ảnh va vào thanh sắt.
Khi còn nhỏ, con bé từng nghe thấy.
Lúc bà ngoại dẫn con bé đến chụp ảnh, phía sau phòng tối có một cánh cửa sắt nhỏ.
Sau cửa không phải nhà kho.
Mà là lối kẹp giữa hai tòa nhà thông đến kho lưu trữ cũ.
Cuối cùng An An cũng biết lối vào thật sự ở đâu.
Nhưng con bé còn chưa kịp lên tiếng, sâu trong con hẻm đột nhiên sáng lên một ngọn đèn đỏ.
Dưới ánh đèn đỏ, Khương Hòa bị trói trên một chiếc ghế cũ.
Miệng cô bị dán băng keo, đầu bất lực rũ xuống.
Đổng Diên đứng sau lưng cô, trong tay cầm một chiếc máy ảnh kiểu cũ.
Ống kính hướng thẳng về phía An An.
Hắn khẽ ấn nút chụp.
Đèn flash lóe lên.
An An nghe thấy hắn bật cười trong bóng tối.
“Tìm thấy mày rồi.”