Đừng Bật Đèn, Mau Chạy

Chương 5



05

Khương Hòa cầm điện thoại, đầu ngón tay cứng đờ đến trắng bệch.

Đội trưởng Điền lập tức giơ tay, ra hiệu cho cô không được cúp máy.

Cảnh sát Hạ đã lấy một chiếc điện thoại khác ra, nhanh chóng đi đến bên cửa sổ gọi điện.

Người đàn ông ở đầu dây bên kia cười rất khẽ.

Tiếng cười giống như dán sát vào tai cô rồi chui vào.

“Cô Khương, sao không nói gì?”

Khương Hòa ép mình giữ giọng bình tĩnh.

“Anh là ai?”

Người đàn ông không trả lời.

“Đừng giả vờ nữa.”

“Cô đã mang chiếc hộp đi rồi phải không?”

Tim Khương Hòa đột ngột chìm xuống.

Ánh mắt Đội trưởng Điền cũng thay đổi.

Ông dùng bút viết lên giấy hai chữ.

Kéo dài.

Khương Hòa nhìn hai chữ ấy, cổ họng khô khốc.

“Hộp gì?”

Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát.

Sau đó, người đàn ông khẽ ho hai tiếng.

Tiếng ho ấy khiến An An đột ngột ngẩng đầu.

Sắc mặt con bé trắng bệch, không còn chút máu.

Khương Hòa vô thức nắm lấy tay con.

Tay An An lạnh như băng.

Người đàn ông chậm rãi nói.

“Chiếc hộp sắt mẹ cô để lại.”

“Đừng nói với tôi rằng cô không biết.”

“Đến chuyện chìa khóa được để ở ngân hàng nào cô còn nhớ, sao có thể không biết trong hộp có gì?”

Hơi thở Khương Hòa ngừng lại nửa nhịp.

Cô chưa từng nói chuyện này với bất kỳ ai.

Ngay cả An An cũng chỉ vừa mới nhắc đến.

Người đàn ông giống như nhìn thấy biểu cảm của cô, lại bật cười.

“Cô Khương, cô vẫn giống như trước đây.”

“Bên ngoài dịu dàng, nhưng trong lòng cứng rắn hơn bất kỳ ai.”

“Năm đó cô dám đưa bản sao ra ngoài, bây giờ cô cũng dám giấu chiếc hộp này.”

Đội trưởng Điền lại viết lên giấy.

Hỏi hắn muốn gì.

Khương Hòa cắn đầu lưỡi, cơn đau khiến cô tỉnh táo hơn đôi chút.

“Rốt cuộc anh muốn gì?”

“Chiếc hộp.”

“Thứ ở bên trong.”

“Trước sáu giờ tối nay, mang đến dưới cầu Nam Kiều ở khu phố cũ.”

“Chỉ được một mình cô đến.”

Khương Hòa nhìn Đội trưởng Điền.

Đội trưởng Điền lắc đầu.

Khương Hòa tiếp tục kéo dài thời gian.

“Nhà tôi đã bị cảnh sát phong tỏa.”

“Tôi không lấy được.”

Giọng người đàn ông đột nhiên lạnh xuống.

“Đừng lôi cảnh sát vào.”

Không khí trong phòng lập tức căng cứng.

Bàn tay Đội trưởng Điền khựng lại.

Người đàn ông tiếp tục.

“Người mặc áo khoác tối màu bên cạnh cô đang cầm bút.”

“Còn người trẻ tuổi bên cửa sổ đang gọi điện thoại.”

Máu trong người Khương Hòa lạnh ngắt.

Cô đột ngột nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đối diện khách sạn là một tòa nhà khác.

Kính cửa sổ buổi sáng phản chiếu ánh sáng trắng, không thể nhìn rõ bên trong có gì.

Đội trưởng Điền lập tức đi tới cửa sổ, kéo mạnh rèm lại.

Cảnh sát Hạ cũng cúi thấp người, lùi sát vào tường.

Người đàn ông khẽ nói trong điện thoại.

“Đừng nhìn nữa.”

“Các người không nhìn thấy tôi đâu.”

“Các người ở tầng mười hai, số cuối phòng là bảy.”

 

Tay Khương Hòa run lên, suýt đánh rơi điện thoại.

An An đột nhiên đưa tay, ấn lên mu bàn tay cô.

Con bé nhìn chằm chằm vào điện thoại, giọng rất thấp.

“Chiếc hộp không ở trong tay chúng tôi.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Lại là mày.”

An An không né tránh.

“Ông biết tôi?”

Ý cười của người đàn ông biến mất.

“Đương nhiên tao biết.”

“Lần trước mày khóc rất to.”

Khương Hòa đột ngột đứng dậy.

Đội trưởng Điền lập tức giữ vai cô lại.

Môi An An run lên, nhưng con bé vẫn nhìn chằm chằm vào điện thoại.

“Ông cũng nhớ lần trước?”

Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng nhiễu điện.

Rất lâu sau, người đàn ông khẽ nói.

“Tao chỉ nhớ trẻ con không nên nhiều chuyện.”

“Càng không nên sống lần thứ hai.”

Câu nói ấy giống như một tảng đá đập vào căn phòng.

Đầu Khương Hòa nổ tung.

Đồng tử An An khẽ co lại.

Lần đầu tiên, trên mặt Đội trưởng Điền xuất hiện vẻ chấn động không thể che giấu.

Người đàn ông không nói lời thừa thãi nữa.

“Sáu giờ.”

“Cầu Nam Kiều.”

“Nếu chiếc hộp không đến, lần này các người sẽ không còn cầu thang để chạy đâu.”

Điện thoại bị cúp.

Trong phòng chỉ còn tiếng tút kéo dài.

Khương Hòa đứng tại chỗ, giống như đã bị rút cạn sức lực.

Cảnh sát Hạ lập tức báo lại số điện thoại.

Đội trưởng Điền yêu cầu anh kiểm tra camera quanh khách sạn, đồng thời liên hệ lực lượng hỗ trợ bên dưới.

Nhưng An An đột nhiên nhìn về phía cửa.

Khương Hòa nhìn theo ánh mắt con bé.

Không biết từ lúc nào, dưới khe cửa phòng đã xuất hiện một góc giấy trắng.

Đội trưởng Điền đi tới, đeo găng tay rồi chậm rãi kéo tờ giấy vào.

Đó là một bức ảnh vừa được in ra.

Trong ảnh là cửa phòng của họ.

Số phòng hiện lên rõ ràng.

Mặt sau bức ảnh có một dòng chữ.

Đừng để đứa trẻ phải chết thay cô thêm một lần nữa.

Chương trước Chương tiếp
Loading...