Đừng Bật Đèn, Mau Chạy

Chương 7



07

Khi câu nói chiếc hộp sắt biến mất vang lên, không khí trong phòng lấy lời khai giống như bị rút đi một nửa.

Khương Hòa lập tức nhìn An An.

An An không kêu lên, cũng không truy hỏi.

Con bé chỉ chậm rãi đặt cốc giấy xuống bàn, đầu ngón tay đè lên miệng cốc, khiến nước bên trong dao động thành từng vòng nhỏ.

Đội trưởng Điền hỏi cảnh sát Hạ.

“Những ai từng vào hiện trường?”

Cảnh sát Hạ lật sổ ghi chép.

“Lính cứu hỏa vào trước, sau đó là kỹ thuật hình sự, đồn công an phong tỏa, ban quản lý chỉ phối hợp đăng ký dưới nhà.”

“Khóa cửa nhà cô Khương đã bị phá, bên trong bị lục tung.”

“Phần đáy tủ quần áo có dấu vết bị cạy, có vẻ đã bị động vào trước khi đám cháy bùng lên.”

Tim Khương Hòa chìm xuống.

“Có nghĩa là bọn chúng lấy chiếc hộp trước, sau đó mới phóng hỏa?”

Đội trưởng Điền không lập tức trả lời.

Ông nhìn chằm chằm bức ảnh hiện trường, lông mày nhíu chặt.

Trong ảnh, tấm gỗ bên dưới tủ quần áo bị cạy nứt.

Trên sàn vương vãi chiếc khăn cũ mẹ Khương Hòa để lại và một cuốn album đã ngấm nước.

Khương Hòa nhận ra vị trí ấy.

Chiếc hộp sắt vốn được đặt sâu nhất bên trong, bị hai chiếc chăn bông che kín.

Một người ngoài không thể vừa nhìn đã tìm thấy.

Trừ khi kẻ đó đã biết chiếc hộp được đặt ở đâu.

An An đột nhiên lên tiếng.

“Không phải lấy chiếc hộp trước.”

Tất cả mọi người đều nhìn con bé.

Giọng con bé rất nhẹ.

“Lần trước, sau khi vào nhà, bọn chúng tìm kiếm rất lâu.”

“Bọn chúng biết chiếc hộp nằm dưới tủ quần áo, nhưng không biết chìa khóa không ở nhà.”

“Lần này bọn chúng chắc chắn cũng tìm chìa khóa trước.”

Đội trưởng Điền hỏi.

“Vậy tại sao chiếc hộp lại biến mất?”

An An ngẩng đầu, đáy mắt phủ một lớp mệt mỏi xám trắng.

“Bởi vì có người đã lợi dụng lúc hỗn loạn để đi vào.”

“Không phải ba kẻ đuổi theo chúng ta.”

Tim Khương Hòa thắt lại.

“Sao con biết?”

An An nhìn bức ảnh.

“Cửa tủ quần áo được mở quá ngay ngắn.”

“Lần trước bọn chúng lục đồ đều dùng cách đập phá.”

“Lần này giống như có người biết thời gian rất ít, chỉ lấy đúng mục tiêu.”

Đầu bút của Đội trưởng Điền dừng lại.

Cảnh sát Hạ cũng cúi đầu nhìn lại ảnh hiện trường.

Khương Hòa đột nhiên nhớ tới cuộc điện thoại lạ.

Đối phương nói cô đã mang chiếc hộp đi.

Nhưng nếu chiếc hộp đã nằm trong tay hắn, tại sao hắn còn hỏi như vậy?

Cô vừa định nói, điện thoại lại sáng lên.

Lần này không phải cuộc gọi.

Mà là một bức ảnh.

Trong ảnh, một chiếc hộp sắt cũ được đặt trên chiếc bàn gỗ màu sẫm.

Trên nắp hộp có miếng dán màu đỏ Khương Hòa từng dán khi còn nhỏ, nay đã bong mất một nửa.

 

Đó đúng là chiếc hộp sắt mẹ cô để lại.

Bên dưới bức ảnh chỉ có một câu.

Chìa khóa ở đâu, cô biết.

Sau lưng Khương Hòa lập tức đổ mồ hôi lạnh.

Đội trưởng Điền cầm điện thoại, nhìn số máy gửi tới.

Lại là một số lạ.

Cảnh sát Hạ lập tức ra ngoài điều tra.

Nhưng ánh mắt An An vẫn luôn dừng trên bức ảnh.

Con bé đột nhiên đưa tay phóng to ảnh.

Ở mép bàn gỗ lộ ra một đoạn dấu lõm.

Dấu lõm ấy rất đặc biệt, giống như một hàng lỗ nhỏ bị đầu thuốc lá đốt cháy.

Khương Hòa cũng nhìn thấy.

Sắc mặt cô dần thay đổi.

“Đây là chiếc bàn trong văn phòng Lương Thừa Viễn.”

Đội trưởng Điền ngẩng mắt.

“Cô chắc chắn?”

Khương Hòa gật đầu.

“Ba năm trước tôi từng nhìn thấy.”

“Ông ta thích dụi đầu thuốc vào góc bàn, thư ký đã thay khăn trải bàn mấy lần nhưng vẫn không che được.”

An An nhìn chằm chằm hàng lỗ nhỏ, đột nhiên nói.

“Ông ta chưa chuyển đi.”

Tim Khương Hòa thắt lại.

Cô vẫn luôn cho rằng sau khi Lương Thừa Viễn rời khỏi trung tâm đào tạo, ông ta đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của mình.

Nhưng hiện giờ xem ra, ông ta giống như một chiếc đinh mục bị chôn trong tường.

Ba năm trôi qua, lớp vữa bong xuống, ông ta vẫn còn ở bên trong.

Đội trưởng Điền đứng dậy.

“Điều tra toàn bộ bất động sản đứng tên Lương Thừa Viễn và người thân của ông ta.”

“Điều tra quan hệ thuê mướn hiện tại của trung tâm đào tạo cũ.”

“Đồng thời kiểm tra xem chiếc bàn này có từng xuất hiện trong camera gần đây không.”

Cảnh sát Hạ đứng ngoài cửa đáp lại.

Khương Hòa khẽ nói.

“Chìa khóa ở ngân hàng.”

Căn phòng im lặng trong giây lát.

Đội trưởng Điền quay đầu nhìn cô.

Khương Hòa siết chặt túi giấy tờ.

“Sau khi mẹ tôi qua đời, tôi đã đặt chùm chìa khóa cũ bà để lại vào két an toàn.”

“Tôi chưa từng mở chiếc hộp sắt ấy.”

“Tôi thực sự không biết bên trong có gì.”

Đội trưởng Điền hỏi.

“Ai biết cô đã để chìa khóa ở ngân hàng?”

Khương Hòa lắc đầu.

“Không có ai.”

Nói xong, cô lại khựng lại.

An An chậm rãi nhìn sang cô.

Hai mẹ con gần như đồng thời nhớ tới lời nói trong cuộc điện thoại.

Đối phương không chỉ biết chìa khóa ở ngân hàng, còn biết cô nhớ nó được cất tại ngân hàng nào.

Chuyện này đã không còn đơn giản là theo dõi.

Có người đã theo dõi cô rất lâu.

Lâu đến mức lật lại được từng hành động mà cô tưởng đã bị thời gian che phủ.

Đội trưởng Điền bỏ bức ảnh vào túi đựng vật chứng.

“Tạm thời không đến ngân hàng.”

“Đối phương đang chờ cô hành động.”

Khương Hòa hỏi.

“Nếu không đi, sáu giờ phải làm thế nào?”

Đội trưởng Điền nói.

“Chúng tôi sẽ bố trí lực lượng.”

An An đột nhiên ngẩng đầu.

“Không thể chỉ theo dõi cầu Nam Kiều.”

Đội trưởng Điền nhìn con bé.

Hơi thở An An trở nên gấp gáp.

“Lần trước, người đội mũ xám từng nói một câu.”

“Hắn nói nếu cô Khương không chịu xuất hiện, vậy thì đổi một nơi khác để lấy chìa khóa.”

Ngón tay Khương Hòa siết lại.

“Nơi nào?”

Mắt An An dần đỏ lên.

“Hắn nói trẻ con vẫn phải đi học.”

Đúng lúc ấy, bên ngoài phòng lấy lời khai vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

Cảnh sát Hạ đẩy cửa bước vào, sắc mặt khó coi.

“Đội trưởng Điền, vừa nhận được điện thoại từ trường học.”

“Có người giả làm họ hàng của cô Khương, đến trường xin nghỉ cho An An.”

“Bảo vệ nói người đó đội mũ lưỡi trai màu xám, trong tay còn cầm thẻ học sinh của An An.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...