Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Đừng Tin Kẻ Đã Phản Bội
Chương 2
“Chiêu Dã, em đau bụng quá… Con của chúng ta…”
Đáy mắt Phó Chiêu Dã lóe lên sự giằng xé. Cuối cùng, anh cất bước đi về phía Lục Vi: “Anh qua xem cô ấy thế nào.”
Đáy mắt Lê Tri Diên xẹt qua một nụ cười mỉa mai.
Cô gọi điện cho người anh trai đang ở nước ngoài: “Anh hai, em muốn về nhà, anh đến đón em nhé.”
Cô đặt vé máy bay vào 10 ngày sau.
Để rời khỏi Phó Chiêu Dã hoàn toàn, cô cần làm một việc cuối cùng.
Đêm khuya, Phó Chiêu Dã trở về biệt thự.
Anh hôn lên mu bàn tay cô: “Đừng giận nữa vợ ơi.”
“Ngày mai là kỷ niệm 10 năm của chúng ta, anh đã đặt phòng ở Vân Thượng rồi.”
“Sợi dây chuyền em thích, anh đã sai người mua hẳn 20 sợi xem như quà tạ lỗi, được không?”
Thấy Lê Tri Diên không từ chối, ánh mắt anh hiện lên vẻ dịu dàng.
Hôm sau, Lê Tri Diên mặc chiếc váy dài do chính tay Phó Chiêu Dã chọn, bước lên căn phòng tầng thượng.
Phó Chiêu Dã đứng dậy, ôm cô vào lòng: “Sao không báo trước một tiếng để chồng xuống đón em?”
Mọi người xung quanh ồn ào trêu chọc:
“Ai mà chẳng biết anh Phó chung tình với chị dâu thế nào.”
“Chị dâu thích hoa hồng, anh Phó bao trọn cả 3 trang viên, tự tay trồng đầy hoa.”
“Lần chị dâu ốm, anh Phó quỳ ở nhà chính suốt một đêm, thắp hương cầu phúc.”
“Lần trước có kẻ đắc tội chị dâu, ngay đêm đó anh Phó làm cho gã phá sản. Kẻ đó khóc lóc quỳ xin lỗi chị… mọi người còn nhớ không?”
Phó Chiêu Dã đá nhẹ tên đàn em một cái: “Biết tao cưng vợ mà còn không mau nhường chỗ?”
“Đứa nào hút thuốc thì cút ra ngoài, Diên Diên không ngửi được mùi thuốc.”
Bị mọi người trêu ghẹo, Lê Tri Diên vẫn giữ thái độ bình thản.
Cô né tránh bàn tay của anh: “Em tự ngồi được.”
Tay lơ lửng giữa không trung, Phó Chiêu Dã đăm đăm nhìn cô. Đã nếm mùi đau khổ từ lần ly hôn trước, anh đành cố đè nén sự bực dọc trong lòng.
Đèn tắt.
Đáng lẽ trên màn hình phải chiếu những kỷ niệm tình yêu của Lê Tri Diên và Phó Chiêu Dã, nhưng nó lại bị đổi thành cảnh ân ái giữa anh và Lục Vi.
Sắc mặt Phó Chiêu Dã âm trầm đáng sợ.
“Tắt ngay!”
Anh quỳ một chân trước mặt Lê Tri Diên, theo phản xạ giải thích: “Đây là chuyện từ ngày trước…”
“Vợ à, anh và Lục Vi đã cắt đứt từ lâu rồi.”
Lê Tri Diên dời mắt khỏi màn hình.
Cô nhìn về phía Lục Vi đang ngồi ở góc phòng, tay vuốt ve phần bụng, vẻ mặt ngoan ngoãn yếu ớt.
Nghe lời anh nói, hốc mắt Lục Vi đẫm lệ: “Đúng vậy thưa phu nhân… Tối qua Chiêu Dã không đến chỗ tôi, chúng tôi không xảy ra chuyện gì cả…”
Lê Tri Diên đứng dậy, hắt thẳng ly rượu vang vào mặt Lục Vi: “Thế à?”
Lục Vi ướt sũng toàn thân, dáng vẻ nhếch nhác thảm hại.
Khi Lê Tri Diên định cầm chai rượu lên, Phó Chiêu Dã bất ngờ siết chặt cổ tay cô.
“Đủ rồi!”
“Lê Tri Diên, em còn định làm loạn đến bao giờ?”
“Sự nhẫn nhịn của anh không phải để em chà đạp người khác một cách vô cớ như vậy!”
Ánh mắt Phó Chiêu Dã bùng lên lửa giận, xen lẫn vài phần xót xa khi nhìn về phía Lục Vi.
Lê Tri Diên lại bật cười, trong lòng truyền đến nỗi đau châm chích từng cơn.
Đã từng có lần Lê Tri Diên bị người ta tát, Phó Chiêu Dã đích thân bắt kẻ đó quỳ xuống xin lỗi cô. Nắm tay cô, vả lại kẻ đó 99 cái tát.
Lúc ấy anh ôm cô và nói: “Lê Tri Diên, có anh ở đây, em không phải nhìn sắc mặt của bất kỳ ai.”
Vậy mà bây giờ, anh lại lớn tiếng ra lệnh cho cô:
“Xin lỗi cô ấy ngay!”
“Cô ấy đang mang thai, tâm trạng cần được thoải mái. Diên Diên, bao nhiêu năm nay em không có con, anh đã thay em cản lại biết bao nhiêu lời ác ý. Em không thể xót thương cho anh một chút được sao?”
“Nhưng Phó Chiêu Dã à, anh của ngày xưa sẽ không bao giờ bắt em phải xin lỗi.”
Ngón tay người đàn ông hơi khựng lại.
Trước đây, anh coi cô như sinh mệnh. Lúc cô bị đám côn đồ vây chặt, anh là người đầu tiên xông ra bảo vệ cô phía sau. Dù ngón trỏ bị đánh gãy, không bao giờ duỗi thẳng được nữa, anh cũng chưa từng hối hận vì đã bảo vệ cô. Anh không bao giờ nỡ để cô chịu tủi thân.
Lục Vi tủi thân cúi đầu, vờ lùi bước: “Em không sao đâu Chiêu Dã. Hai người đừng vì em mà cãi nhau. Phu nhân không muốn nhìn thấy em, bây giờ em sẽ đi ngay…”
“Tôi sẽ không xuất hiện trước mặt phu nhân nữa.”
Rượu vẫn nhỏ giọt trên người Lục Vi. Sự nhún nhường của ả ta được Phó Chiêu Dã thu trọn vào mắt.
Anh kéo Lục Vi giấu ra sau lưng mình.
Ánh mắt nhìn Lê Tri Diên càng thêm lạnh lẽo, anh nặng nề thở hắt ra:
“Diên Diên, em biết tính anh rồi đấy, anh không thích nói lại lần thứ hai.”
Lê Tri Diên bật cười thành tiếng. Anh đang đe dọa cô.
Lê Tri Diên thỏa hiệp, cô nói lời xin lỗi rồi quay người bước đi. Phó Chiêu Dã bắt gặp rõ sự thất vọng tràn trề nơi đáy mắt cô, theo phản xạ định đuổi theo.
Ngoài đường, xe cộ phóng nhanh như chớp.
Một chiếc xe tải lao thẳng về phía Lê Tri Diên.
Phó Chiêu Dã nín thở, vội giật mạnh cô vào lòng: “Em giận dỗi cái gì! Ngay cả mạng sống cũng không cần nữa à?”
Trong lòng anh vừa tức vừa giận, nhưng rồi lại bất lực thở dài:
“Anh xin lỗi vợ, anh không nên lớn tiếng, không nên bắt em xin lỗi Lục Vi.”
“Anh làm vợ giận, anh đáng bị đánh.”
Anh nắm lấy tay cô, định tự tát vào mặt mình.
“Anh không sai.”
Người sai là cô. Sai vì đã cho anh cơ hội phản bội cô thêm lần nữa.
Lê Tri Diên rút tay về, bình thản ngồi vào ghế phụ.
Xe chạy về biệt thự. Phó Chiêu Dã chủ động dỗ dành:
“Hôm kia có buổi đấu giá một bộ trang sức, anh đã sai người mang lên phòng cho em rồi. Tối nay em thử xem có thích không?”
“Nếu em vẫn chưa vừa ý, em có thể đưa ra điều kiện khác, chỉ cần em nguôi giận.”
“Vợ à, chuyện của em có chuyện gì mà anh không bận tâm đâu? Anh cũng là con người, em chiến tranh lạnh không để ý đến anh, anh cũng biết đau chứ.”
Lời vừa dứt, Lê Tri Diên ngẩng lên nhìn anh, giọng nhạt nhẽo: “Vậy bảo Lục Vi phá thai đi thì sao?”
Két… Tiếng lốp xe ma sát xuống mặt đường chói tai.
Phó Chiêu Dã quay sang nhìn cô, trong mắt xẹt qua một tia chán ghét. Giọng anh bất giác nặng nề hơn:
“Lê Tri Diên, em trở nên nhẫn tâm như vậy từ khi nào thế? Cô gái dịu dàng trước kia đi đâu rồi?”
“Đó là một mạng người, em nói bỏ là bỏ sao?”
“Hơn nữa Lục Vi rất ngoan, cô ấy sẽ không đe dọa đến vị trí của em đâu.”
Về đến nhà, cô không nói một lời nào với anh. Người đàn ông cũng bực bội trong lòng.
Ngày hôm sau, Phó Chiêu Dã vẫn là người nhún nhường trước.
Lần ly hôn đó đã làm anh nếm đủ nỗi đau khi mất đi cô. Anh không thể mất Lê Tri Diên lần nữa. Anh tự nhủ, đợi Lục Vi sinh con xong, anh sẽ xử lý ả thật tốt, không để ả ảnh hưởng đến mối quan hệ của hai vợ chồng.
Anh kề cằm lên vai cô, giọng ôn hòa:
“Không phải em cứ nhắc muốn đi tắm suối nước nóng sao, hôm nay rảnh, anh đi cùng em.”
Thấy cô im lặng, anh nói tiếp: “Diên Diên, em từng nợ anh một điều ước. Anh muốn em đừng giận anh nữa, được không?”
Lê Tri Diên khẽ lay động: “Vâng.”
Nhưng khi đến khu suối nước nóng, Lục Vi cũng có mặt ở đó.
“Chiêu Dã, em không biết bơi, anh dạy em được không?”
Dù Phó Chiêu Dã yêu Lê Tri Diên, nhưng tính cách của cô lại quá tẻ nhạt, không táo bạo hùa theo như Lục Vi.
Nhìn bộ dáng của ả, trái tim Phó Chiêu Dã khẽ ngứa ngáy, nhưng Lê Tri Diên vẫn đang ở đây.
Anh xoa đầu vợ: “Vợ à, công ty có cuộc họp gấp, em cứ ở đây thư giãn, họp xong anh sẽ đến tìm em.”
Nói rồi anh bước ra ngoài, Lục Vi cũng đi theo.
Lê Tri Diên bỗng bật cười đến rơi nước mắt. Trong lòng Phó Chiêu Dã, ngần ấy năm tình cảm của họ vẫn không sánh nổi ba tháng anh ta ở bên Lục Vi tại làng chài.
Lát sau, Lục Vi quay lại, để lộ những vết hôn đỏ chót, vẻ mặt đắc ý:
“Phó Chiêu Dã quả thực yêu cô, nhưng anh ấy nói với tôi rằng, chỉ có tôi mới cho anh ấy cảm giác mới mẻ.”
“Vừa nãy lúc dạy tôi bơi, anh ấy kề sát tai nói yêu tôi, gọi tôi là vợ… Cô không thấy làm những chuyện đó ngay trước mặt cô rất kích thích sao?”
Lê Tri Diên lạnh lùng đáp: “Chưa thấy ai làm tiểu tam mà lại tỏ ra đắc ý như cô.”
Lục Vi tỏ vẻ khiêu khích. Cứ làm ầm lên đi! Lê Tri Diên càng làm loạn, trái tim Phó Chiêu Dã sẽ càng nghiêng về phía ả.
Có tiếng bước chân vang lên ở cửa. Lục Vi đột nhiên nắm lấy tay Lê Tri Diên, ngả người ra phía sau.
“Phu nhân đừng đẩy tôi, tôi không dám lại gần Chiêu Dã nữa đâu…”
“Bụng tôi… đau quá…”
Lục Vi ngã nhào xuống hồ bơi, vùng vẫy kêu cứu.
Còn Lê Tri Diên chỉ khoanh tay đứng trên bờ, vẻ mặt lạnh lùng.
Phó Chiêu Dã lao ra cứu Lục Vi lên, lập tức kết tội Lê Tri Diên:
“Lục Vi đang mang thai, em nhất quyết phải hại chết hai mạng người mới can tâm sao?”
Ngón tay buông thõng của Lê Tri Diên khẽ run rẩy. Cô nhìn thẳng vào mắt anh:
“Em không đẩy cô ta.”
“Phó Chiêu Dã, anh không nhìn ra là cô ta đang diễn kịch à?”
Sắc mặt anh trầm xuống: “Vi Vi rất ngoan, cô ấy không bao giờ dám chủ động chọc ghẹo em.”
“Em làm hại cô ấy thì thôi đi, còn tát nước bẩn lên người cô ấy.”
“Lê Tri Diên, em không học được quy củ, hôm nay anh sẽ đích thân dạy em.”
Anh phẩy tay, giây tiếp theo, hai cánh tay cô bị vệ sĩ khống chế.
“Ném phu nhân xuống dưới cho cô ấy tỉnh táo lại!”
Lê Tri Diên bị ném thẳng xuống hồ.
Phổi nóng rát, cô sặc nước ho sù sụ. Còn Phó Chiêu Dã đứng trên bờ, dang tay bảo vệ Lục Vi, giương mắt nhìn cô chật vật.
Trái tim Lê Tri Diên vỡ vụn thành trăm mảnh.
Toàn thân cô mất hết sức lực, từ từ chìm xuống đáy hồ, tiếng vùng vẫy không còn nữa.
Cảm giác nghẹt thở kéo đến, cô tưởng mình sắp chết.
Nhưng giây tiếp theo, sắc mặt Phó Chiêu Dã biến đổi kinh hoàng. Anh nhảy xuống hồ, ôm chặt cô vào lòng, ngón tay run lẩy bẩy: “Vợ ơi…”
Chát! Một cái tát giáng thẳng vào mặt người đàn ông, Lê Tri Diên thều thào: “Ly hôn.”
“Anh sai rồi, anh không nên ném em xuống nước.”
“Em khó chịu lắm đúng không? Anh đưa em đến bệnh viện.”
Nhưng ngay lúc đó, Lục Vi ôm bụng rên rỉ: “Chiêu Dã, em đau bụng quá, con của chúng ta có sao không? Em sợ lắm.”
Lục Vi động thai.
Trước đây trong lòng Phó Chiêu Dã, không ai sánh bằng Lê Tri Diên. Anh thà bỏ mạng cũng phải bảo vệ cô bình an. Nhưng sau vài giây do dự, anh cất bước đi về phía Lục Vi.
“Vi Vi không khỏe, đứa bé không thể xảy ra chuyện, anh đưa cô ấy đi bệnh viện trước.”
Phó Chiêu Dã rời đi.
Lê Tri Diên bước đi vô định trên con phố.
Mưa xối xả trút xuống, toàn thân cô ướt sũng, nhếch nhác khốn cùng.
Trên màn hình lớn của tòa nhà, người ta đang phát lại video đám cưới tái hôn của cô và Phó Chiêu Dã. Anh quỳ trên mặt đất, mang theo sự trân trọng khi tìm lại được báu vật:
“Vợ à, anh sẽ không bao giờ để em phải đau lòng nữa.”
Anh thất hứa rồi.
Đáy mắt Lê Tri Diên chỉ còn lại sự tĩnh lặng hờ hững.
Trở về biệt thự, cô dọn dẹp sạch sẽ mọi dấu vết sinh hoạt chung của hai người.
Đêm khuya, Phó Chiêu Dã về nhà. Trên người anh nồng nặc mùi máu tanh, trong lòng ôm một thứ gì đó.
Đôi mắt anh đỏ ngầu, anh siết chặt cổ tay cô, không giấu nổi cơn phẫn nộ bùng phát:
“Lê Tri Diên!”
“Thường ngày em kiêu ngạo hờn dỗi, anh đều nhịn. Nhưng em không nên hại chết cốt nhục của nhà họ Phó! Em có biết anh mong ngóng đứa bé này nhường nào không?”
Trong ngực anh là một bào thai đã thành hình nhưng đã chết. Bị người ta mổ sống lấy ra.
Phó Chiêu Dã nắm chặt tay. Người vợ mà anh hết lòng dỗ dành ngần ấy năm, lại là một người đàn bà độc ác đến mức không buông tha cho cả một đứa trẻ.
“Lần này em làm quá quắt rồi! Anh yêu em, nhưng không thể dung túng em vô giới hạn được.”
“Đến Phòng trừng giới ở ba ngày đi. Khi nào học được cách ngoan ngoãn thì khi đó hẵng về.”