Hoắc Tổng, Muộn Rồi

Chương 3



**Chương 3**

Hôm sau, Kiều Vãn Ngọc dậy từ rất sớm để thu dọn đồ đạc cá nhân.

Cô từng coi căn biệt thự này như nhà mình, cẩn thận trang hoàng từng góc nhỏ.

Hoắc Cảnh Xuyên thỉnh thoảng bị mấy chậu cây vướng chân, cứ hay cau có chê “phiền phức”, nhưng đôi lúc vẫn phụ cô tưới nước.

Những chi tiết nhỏ nhặt ấy từng khiến Kiều Vãn Ngọc ôm ảo tưởng rằng, có lẽ Hoắc Cảnh Xuyên cũng thích cô.

Giờ nghĩ lại, đó chỉ là những hành động vô tâm của anh mà thôi.

Cứ ôm lấy chút dấu vết ảo ảnh, liều mạng muốn chứng minh bản thân được yêu, cô tự thấy mình thật đáng thương.

Giờ chuẩn bị rời đi, Kiều Vãn Ngọc chỉ muốn mang hết mọi thứ thuộc về mình đi theo.

“Kiều Vãn Ngọc! Sao không làm bữa sáng cho tôi! Đây là thứ gì thế này!”

Ngoài phòng khách truyền đến tiếng gào thét của Hoắc Thần. Kiều Vãn Ngọc nhíu mày, bước ra khỏi phòng.

Trên bàn ăn là một mớ hỗn độn, cậu nhóc sắc mặt âm trầm, người giúp việc đứng cúi đầu cạnh đó.

Nét mặt Kiều Vãn Ngọc không đổi: “Hoắc Thần, làm người phải có phép lịch sự tối thiểu. Cậu có thể không gọi tôi là mẹ, nhưng ít nhất phải gọi là cô Kiều.”

“Phiền chết đi được! Tôi đang hỏi tại sao cô không nấu bữa sáng cho tôi!”

Kiều Vãn Ngọc liếc nhìn bát cháo bị hất đổ trên bàn.

Để đảm bảo Hoắc Thần ăn uống vui vẻ, Kiều Vãn Ngọc đã đặc biệt đi học nấu ăn, mỗi sáng đều cất công ninh những món cháo cầu kỳ cho nó.

Hoắc Thần thì lúc nào cũng chê bai ra mặt, ăn một nửa đổ một nửa.

Hôm nay cô không nấu, nó ngược lại đâm ra không quen.

Kiều Vãn Ngọc bình thản nói: “Mệt quá, không muốn nấu. Cậu đi tìm Cố Thanh Nguyệt nấu cho mà ăn.”

“Từ nay về sau tôi cũng sẽ không nấu nữa.”

Hoắc Thần nhìn cô với vẻ khó tin: “Cô, cô đã hứa với ba là sẽ chăm sóc tốt cho tôi cơ mà! Sao cô có thể như vậy!”

Kiều Vãn Ngọc nhếch môi, nở nụ cười xinh đẹp: “Ồ, đó là chuyện của trước kia. Còn bây giờ á—”

“Ai thích chăm sóc cậu thì đi mà chăm sóc.”

Làm mẹ kế khó thật, trước đây Kiều Vãn Ngọc đối với Hoắc Thần phải nói là kiên nhẫn hết mực, dịu dàng tinh tế, ăn nói nhỏ nhẹ.

Mọi người đều quên mất rằng, cô cũng là đại tiểu thư được nhà họ Kiều nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, tính tình đâu có hiền lành đến thế.

Hoắc Thần chưa từng bị cô móc mỉa kiểu này, nhất thời ngây người tại chỗ.

Khóe mắt nó dần đỏ lên.

Đúng lúc này, cửa bị đẩy ra, Hoắc Cảnh Xuyên dẫn Cố Thanh Nguyệt bước vào.

“Hu hu, ba ơi, mẹ ơi, mụ đàn bà xấu xa này bắt nạt con! Ngược đãi con! Không cho con ăn cơm!” Hoắc Thần lao tới, khóc òa lên trong lòng Hoắc Cảnh Xuyên.

Cố Thanh Nguyệt khó chịu nhìn Kiều Vãn Ngọc: “Hoắc phu nhân, tôi không có ở đây, cô cứ thế bắt nạt con trai tôi à?”

“Đúng đấy, ai bảo đây là nhà tôi, không phải nhà cô.”

 

Sắc mặt Cố Thanh Nguyệt khẽ biến, đôi mắt phượng sắc sảo xẹt qua tia âm trầm.

“Vãn Ngọc, em…” Hoắc Cảnh Xuyên nhíu mày, vừa định quát mắng thì sực nhớ cô mới mất con, bèn dịu giọng xuống, “Thôi bỏ đi, em nghỉ ngơi cho tốt. Tạm thời đừng ra khỏi cửa nữa.”

Anh luôn là vậy.

Nếu không phải do người làm ba cứ không phân biệt trắng đen, sao Hoắc Thần lại có thể phách lối đến mức này?

Kiều Vãn Ngọc cảm thấy đôi chút bất lực và chán nản, không nói một lời quay lưng đi thẳng.

Chân mày Hoắc Cảnh Xuyên càng nhíu chặt hơn.

Bình thường vào lúc này, Kiều Vãn Ngọc lẽ ra phải rơm rớm nước mắt chỉ trích anh thiên vị mới đúng.

Có lẽ do cơ thể còn yếu nên cô không muốn nổi giận.

Hoắc Cảnh Xuyên cụp mắt, xoa đầu con trai: “Hoắc Thần, ba nói lại lần nữa, Vãn Ngọc là vợ của ba, là mẹ của con. Con phải tôn trọng cô ấy.”

Hoắc Thần không dám cãi lại, nhưng hai bàn tay lại siết chặt thành nắm đấm.

Nửa đêm, Kiều Vãn Ngọc nghe thấy tiếng động sột soạt.

Cô vốn ngủ không sâu nên tỉnh giấc ngay lập tức.

Vừa mở mắt, khuôn mặt non nớt của Hoắc Thần đã hiện ra trước mặt. Bóng tối mịt mù làm bóng dáng nó hơi nhòe đi.

“Hoắc Thần, cậu làm gì—”

Nó cười một nụ cười độc ác, vừa hắt thứ chất lỏng trong cốc lên người cô, vừa lầm bầm: “Tại cô mà tôi bị ba mắng. Chờ khi cô biến thành ma chê quỷ hờn, ba sẽ không thích cô nữa, tôi sẽ lại được ở cùng mẹ…”

Kiều Vãn Ngọc linh cảm không ổn, theo bản năng dùng cánh tay che lấy mặt.

Cảm giác bỏng rát ập đến ngay tức thì.

—Là axit!

Đau quá! Đau quá đau quá!

Đầu óc Kiều Vãn Ngọc nhanh chóng trống rỗng, cô phát ra tiếng thét thảm thiết.

Đèn trong biệt thự lập tức sáng bừng. Hoắc Cảnh Xuyên vội vã lao đến, nhìn thấy những vết thương trên người cô, đồng tử anh co rút lại.

“Hoắc Thần, con làm cái gì vậy!”

Hoắc Thần cũng không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng đến thế. Nó lùi lại vài bước, vẻ mặt mờ mịt: “Con không có… mẹ nói nước này sẽ làm cô ta xấu đi… mẹ không nói là sẽ đau thế này…”

Hoắc Cảnh Xuyên không rảnh để ý đến nó, ôm bế Kiều Vãn Ngọc chạy thẳng đến bệnh viện.

Bác sĩ phải chật vật một lúc lâu mới giúp Kiều Vãn Ngọc cầm được cơn đau.

Trên người cô đầy rẫy vết bỏng, da thịt lở loét, quấn hết lớp băng gạc này đến lớp băng gạc khác.

Hoắc Cảnh Xuyên ngồi bên cạnh cô, bặm chặt môi.

Kiều Vãn Ngọc là một cô gái rất thích làm đẹp, thời đại học mọc có hột mụn thôi cũng than vãn ỉ ôi với anh cả ngày.

Lúc kết hôn làm Hoắc phu nhân cũng không đổi, luôn thích nằm bò ra ngực anh để hỏi: “Anh xem tóc hôm nay em làm có đẹp không? Lớp trang điểm này xinh không?”

Bây giờ lại bị thương thành ra nông nỗi này…

Kiều Vãn Ngọc cựa mình, từ từ mở mắt ra.

Bắt gặp ánh mắt mừng rỡ của Hoắc Cảnh Xuyên, câu đầu tiên cô nói là: “Cố Thanh Nguyệt xúi giục Hoắc Thần cố ý gây thương tích, em muốn kiện cô ta.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...