Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Hoắc Tổng, Muộn Rồi
Chương 7
**Chương 7**
Hoắc Cảnh Xuyên nhờ vả quan hệ, chỉ trong vòng một ngày đã lấy được giấy chứng nhận ly hôn.
Cố Thanh Nguyệt đăng weibo, nói rằng hiện tại Hoắc tổng đang độc thân, mình chỉ là đang qua lại bình thường với chồng cũ.
Cố Thanh Nguyệt đặc biệt hẹn hai người họ ra quán cà phê, cười toe toét nói: “Hoắc phu nhân, cảm ơn cô nhé, nếu không sự nghiệp của tôi coi như hỏng bét.”
Kiều Vãn Ngọc vân vê cuốn sổ ly hôn trên tay, thầm nghĩ chưa biết ai giúp ai đâu.
Cô vốn định ly thân với Hoắc Cảnh Xuyên, đợi đến hạn thì ra tòa ly hôn, không ngờ lại lấy được giấy ly hôn suôn sẻ thế này.
Hoắc Cảnh Xuyên ngồi bên cạnh, nét mặt lạnh lùng: “Đủ rồi, Cố Thanh Nguyệt. Đây là lần cuối cùng tôi giúp em. Từ nay về sau đừng đến tìm tôi nữa.”
Anh quay sang nhìn Kiều Vãn Ngọc, giọng điệu dịu dàng hơn hẳn: “Vãn Ngọc, lần này làm em tủi thân rồi. Yên tâm, hai ngày nữa chúng ta sẽ tái hôn.”
“Em muốn gì? Anh có thể đền bù cho em.”
Kiều Vãn Ngọc nhấp một ngụm cà phê: “Không cần đâu, giúp được Cố tiểu thư, tôi cũng rất vui.”
Hoắc Cảnh Xuyên cong ngón tay gõ gõ mặt bàn, có chút cáu bẳn.
Không đúng.
Anh vẫn quen với dáng vẻ Kiều Vãn Ngọc làm mình làm mẩy với mình hơn.
Sự bình thản như thế này, giống như không còn mảy may chút tình cảm nào.
Ánh mắt Hoắc Cảnh Xuyên phức tạp: “Dạo này em rất hiểu chuyện… giá mà em ngoan ngoãn như vậy sớm hơn thì Thần Thần đã không ghét em rồi.”
Đều không quan trọng nữa.
Kiều Vãn Ngọc cười, nụ cười lần này vô cùng ôn hòa chân thành, khiến trái tim Hoắc Cảnh Xuyên cũng phải mềm nhũn.
Đúng lúc này, có mấy gã đàn ông lực lưỡng xông vào quán cà phê.
Bọn chúng mắt đỏ ngầu, lao thẳng đến bàn của Kiều Vãn Ngọc, rút con dao sắc lẹm đâm về phía Cố Thanh Nguyệt.
“Cố Thanh Nguyệt! Con tiện nhân này! Không phải cô bảo chỉ yêu fan hâm mộ sao, thế mà dám thậm thụt với thằng khác!”
Đồng tử Hoắc Cảnh Xuyên co rụt lại, theo bản năng nhào về phía Kiều Vãn Ngọc để đỡ đòn. Lưỡi dao đâm phập vào cánh tay anh, máu tươi lập tức tuôn xối xả.
“Chạy mau!”
Thấy đám fan cuồng vẫn còn muốn tấn công tiếp, Hoắc Cảnh Xuyên kéo tay Cố Thanh Nguyệt lao ra ngoài, hoàn toàn không để ý Kiều Vãn Ngọc cũng đã bị xô ngã xuống đất.
Đám fan cuồng của Cố Thanh Nguyệt trông có vẻ điên loạn, thấy không đuổi kịp liền bắt đầu đập phá bàn ghế trong quán.
Mảnh kính vỡ không lệch đi đâu, găm phập vào chân Kiều Vãn Ngọc.
Cô rên lên một tiếng, cố kìm nén tiếng kêu đau đớn, nín thở lết ra ngoài.
Cũng chẳng biết ai là kẻ tiết lộ lịch trình của Cố Thanh Nguyệt, bên ngoài quán cà phê cũng có cả đám fan của cô ả chực chờ.
“Người này là ai?”
“Hình như là Kiều Vãn Ngọc!”
“Thanh Nguyệt bảo bối nói cô ta đã ly hôn với Hoắc Cảnh Xuyên từ lâu rồi, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định quyến rũ Hoắc Cảnh Xuyên…”
“Đê tiện thế cơ à?”
Đám fan khích động nhanh chóng bao vây lấy cô, vươn tay xô đẩy, nhổ nước bọt vào mặt cô.
Cô không kịp trở tay, bị xô ngã nhoài, mặt cọ xuống lớp đá sỏi trên mặt đất, cứa ra một vết rách lớn.
Đám fan thấy vậy thì sợ hãi, nhìn nhau đưa mắt.
“Tránh đường cho tôi.” Kiều Vãn Ngọc ôm vết thương, gằn từng chữ, “Nếu các người không muốn nhận được thư cảnh cáo của luật sư.”
Một đám fan tuổi đời cũng chẳng lớn, nghe đến thư cảnh cáoi của luật sư thì sợ chết khiếp, ngần ngừ nhường đường.
Kiều Vãn Ngọc tập tễnh bước về biệt thự.
Hoắc Cảnh Xuyên, Hoắc Thần và Cố Thanh Nguyệt đều có mặt ở phòng khách.
Mắt Cố Thanh Nguyệt sưng húp, nấc nghẹn: “Có người moi được ảnh anh và Kiều Vãn Ngọc ở cùng nhau, bảo xét theo mốc thời gian thì em mới là tiểu tam… Cảnh Xuyên, làm sao bây giờ? Sự nghiệp của em coi như tiêu tùng rồi sao?”
“Vậy thà em chết đi còn hơn!”
Hoắc Cảnh Xuyên thấp giọng an ủi: “Đừng nói gở, anh sẽ phát thông cáo chứng minh em không hề xen vào cuộc hôn nhân của anh.”
“Vậy còn Kiều Vãn Ngọc thì sao? Anh đăng thông báo như vậy, người bị chửi sẽ là cô ấy.”
Hoắc Cảnh Xuyên do dự một thoáng rồi nói: “Không sao, anh sẽ đưa cô ấy ra nước ngoài lánh nạn trước. Chờ chuyện lắng xuống, anh sẽ đền bù tử tế cho cô ấy.”
Hoắc Thần cũng hùa vào: “Đúng rồi, cô ta chỉ là một bà nội trợ, bị chửi thì bị chửi thôi, có mất miếng thịt nào đâu.”
Trong mắt Cố Thanh Nguyệt tràn ngập sự cảm động: “Mọi người đối tốt với em quá… Ô, Hoắc phu nhân, cô về rồi à?”
Hoắc Cảnh Xuyên quay đầu nhìn cô, cau mày: “Sao em lại ra nông nỗi thê thảm thế này?”
“À phải rồi, ban nãy bọn anh nói sẽ đưa em ra nước ngoài nghỉ mát…”
Kiều Vãn Ngọc gật đầu: “Được.”
Không thắc mắc, không phản bác.
Ngoan ngoãn, hiểu chuyện đến mức chẳng giống cô chút nào.
Hoắc Cảnh Xuyên khựng lại, không nhịn được bước tới nắm lấy tay cô, hạ giọng dỗ dành: “Đợi em về, anh sẽ có quà tặng em.”
Hoắc Thần cũng lúng búng nói: “Cô Kiều… cô ra ngoài chơi mấy ngày, về vừa kịp giúp cháu đi họp phụ huynh.”
Kiều Vãn Ngọc tự giễu nhếch khóe môi.
Hai người này hiếm khi có thái độ tốt thế này, chung quy cũng vì áy náy mà thôi.
Cô không nói gì, xoay người đi lên lầu.
Hôm sau, cô ra sân bay.
Kiều Vãn Ngọc vứt bỏ tấm vé máy bay mà Hoắc Cảnh Xuyên đã chuẩn bị, cất bước đi về một cửa lên máy bay khác.
Cô quả thật sẽ đi, nhưng không phải đi nghỉ mát theo sự sắp xếp của Hoắc Cảnh Xuyên, mà là đi California.
Máy bay cất cánh đúng giờ, bay vút vào tầng mây.
Kiều Vãn Ngọc nhìn những đám mây trắng nhẩn nha ngoài cửa sổ, hít một hơi thật sâu.
Từ nay về sau, chặng đường thênh thang, không còn mưa gió.
Cô rốt cuộc cũng tự do.
…
Đêm xuống, Hoắc Cảnh Xuyên ngồi trong thư phòng, cảm thấy căn nhà trống trải lạ thường.
Hoắc Thần đứng bên cạnh, ủ rũ cúi đầu, vẻ mặt tràn đầy không vui: “Nhớ cơm cô Kiều nấu quá đi, lâu lắm rồi cô ấy không nấu cho con.”
Hoắc Cảnh Xuyên gõ nhẹ lên đầu nó: “Còn không phải tại con chọc cô ấy giận sao? Đợi cô ấy về, con xin lỗi đàng hoàng, chúng ta vẫn là một gia đình.”
Hoắc Thần bĩu môi, lần hiếm hoi không hề lên tiếng phản bác.
Đúng lúc này, trợ lý đẩy cửa xông vào.
Vẻ mặt anh ta vô cùng hoảng sợ, thở dốc không ra hơi: “Hoắc tổng, mau xem thời sự đi!”
“Chuyến bay phu nhân ngồi vừa gặp tai nạn rồi!”
“Đoàng” một tiếng, sấm chớp rạch ngang bầu trời đen kịt, mưa trút xuống ào ạt, bao trùm thế giới trong màn sương nước mịt mù.
Đầu óc Hoắc Cảnh Xuyên trống rỗng: “Cậu nói cái gì?!”