Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Học Bá Từng Thích Tôi
Chương 3
Một chiếc Cayenne đỗ gần đó có người bước xuống, cung kính mở cửa sau.
Kỳ Việt nhẹ nhàng đặt tôi ngồi vào ghế sau, rồi nửa ngồi xổm trước mặt tôi, ngẩng đầu lên nhìn, trong mắt anh là ý cười rõ rệt.
Không cần soi gương tôi cũng biết, lúc này mặt mình chắc đỏ y như mông khỉ.
Vừa thẹn vừa tức, tôi giơ tay che mắt anh lại.
Anh còn cười! Tất cả là tại anh!
Kỳ Việt để yên cho tôi che mắt, hàng lông mi dày rợp của anh khẽ động theo từng cái chớp mắt, nhẹ nhàng phẩy qua lòng bàn tay tôi, mang theo một cảm giác ngưa ngứa khiến tôi rối bời.
Lúc đó tôi mới nhận ra, Kỳ Việt đâu phải thần tiên gì… anh rõ ràng là yêu tinh chuyên đi câu hồn người ta.
Tôi lúng túng muốn rút tay lại, nhưng lại bị anh giữ lấy, ép vào bên mặt mình.
Xin lỗi, là anh không giữ đúng chừng mực.
Mặt tôi lại đỏ lên. Nhớ tới chuyện mình vừa rồi mềm nhũn trong vòng tay anh, còn nhiệt tình đáp lại, tôi xấu hổ đến mức nhỏ giọng lầm bầm.
Cũng không hoàn toàn là lỗi của anh…
Ánh mắt Kỳ Việt mang theo ý cười, anh đổi đề tài.
Thanh Thanh, bây giờ coi như chúng ta đang hẹn hò rồi phải không?
Ánh mắt anh nóng rực, nhẹ nhàng siết lấy tay tôi.
Tôi quay đi, lí nhí gật đầu.
Vậy thì…
Kỳ Việt khẽ ngân một âm, rồi bất ngờ cúi người áp sát lại. Một tay anh ôm lấy eo tôi, tay kia không biết đã nhấn vào đâu.
Lại hôn anh lần nữa có được không?
Giọng nói trầm khàn của anh vang lên ngay bên tai, đúng lúc tấm vách ngăn trong xe từ từ hạ xuống, tách biệt ghế sau với ghế trước và ánh sáng bên ngoài.
Gương mặt Kỳ Việt dần chìm vào bóng tối, chỉ còn lại cảm giác hơi thở của anh tiến gần từng chút một, khiến tôi rối loạn đến mức theo phản xạ mà nhắm mắt lại.
Nhưng mãi vẫn chẳng thấy môi chạm môi như tưởng tượng.Thay vào đó là một nụ hôn rất nhẹ, như cánh chim lướt qua giữa hai chân mày.
Cẩn thận, trân trọng, dịu dàng đến mức khiến tim tôi khẽ run.
Vài hơi thở lặng lẽ trôi qua, Kỳ Việt khẽ thở dài, rồi buông người rời đi.
Đừng sợ, anh sẽ không làm điều gì em không muốn.
Anh nhận ra rồi.
Tay tôi siết chặt mép ghế da giờ cũng dần thả lỏng. Tôi hơi ngơ ngác, để mặc cho Kỳ Việt nắm tay dắt mình đi về phía thang máy.
Suốt đường đi, cả hai không nói gì.Mãi đến khi cửa thang máy mở ra, ngón tay cái của anh vẫn âm thầm xoa nhẹ vào khe tay tôi, giọng nói dịu đến mức gần như thì thầm.
Ngày mai em có rảnh không?
Tôi vẫn còn chìm trong cơn sóng cảm xúc mà anh mang đến, đầu óc mơ màng, vô thức gật đầu. Nhưng chỉ vài giây sau liền hoảng hốt lắc đầu.
Ngày mai em phải tới Đại học Kinh nhậm chức…
Kỳ Việt bật cười, nụ cười đầy chiều chuộng.
Vậy thì để anh đưa em đi nhé?
…Ừm.
Vào nhà đi, đến nơi thì nhắn tin cho anh.
…Vâng.
7
Tôi lảo đảo về tới nhà, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa thở phào thật mạnh.
Kỳ Việt đúng là chơi không đẹp! Tôi hoàn toàn không thể chống đỡ nổi, vừa rồi hầu như anh nói gì tôi cũng gật đầu hết.
Nếu anh nói thêm vài câu nữa, chắc tôi bán luôn bản thân mình cũng không biết chừng!
Tôi cố gắng điều hòa lại trái tim vẫn còn đập loạn, ánh mắt vô tình liếc sang thì thấy mẹ tôi – bà Trần đang ngồi ở bàn ăn, mặt mày hớn hở.
Thấy tôi nhìn qua, bà lại giả bộ như không có chuyện gì, nhẹ nhàng đẩy khay đồ ăn về phía tôi.
Về rồi à, ăn sáng đi con.
Nhưng sự sung sướng trong giọng bà chẳng thể giấu nổi, như thể một việc mà bà đã mong đợi suốt bao ngày cuối cùng cũng thành hiện thực.
Ba tôi ngồi bên cạnh cũng chỉ biết thở dài bất lực, như thể… con gái cưng của ông đã bị người ta cướp mất rồi.
Rõ ràng tôi chẳng nói gì, nhưng hình như cũng chẳng cần nói gì nữa.Bộ dạng ngẩn ngơ lúc nãy của tôi chắc chắn đã bị nhìn thấy hết, mất mặt muốn chết.
Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, hắng giọng một cái rồi tiện tay cầm đại cái bánh, nhanh chóng bước vào phòng, khóa cửa lại.
“Phịch” một tiếng, tôi ngã người lên giường lớn, vừa tức vừa ngượng, vừa cắn bánh vừa rút điện thoại ra nhắn tin cho Kỳ Việt.
【Tất cả là lỗi của anh, ba mẹ tôi cười tôi suốt!】【Giận dữ.jpg】
Tin nhắn vừa gửi đi, kết quả Kỳ Việt lại nhanh tay hơn, tin nhắn của anh đã nhảy ra trước.
【Về đến nhà rồi à?】
Tôi ngẩn người vài giây, lại thêm một tin nhắn nữa hiện lên.
【Xin lỗi, đều do anh. Ngày mai cho anh đãi một bữa chuộc lỗi có được không?】
【Hứ.】
【Đãi hai bữa ——】
Chưa kịp gõ xong thì điện thoại đã rung lên, Tống Kỳ gọi đến.
Tôi ngập ngừng vài giây, có chút guilty, vội kéo lên ẩn đoạn chat với Kỳ Việt rồi mới bắt máy.
Còn chưa kịp nói gì, đầu dây bên kia đã gấp gáp hét lên.
Thanh Diệp, hôm qua tớ uống quá chén nên không để ý đến cậu. Tớ vừa nghe Chu Diệu nói là cái tên khốn Kỳ Việt đã lén lút bế cậu đi mất! Hắn không làm gì cậu chứ?
Khốn á…
Sau chuyện tối qua, Tống Kỳ oán khí với Kỳ Việt còn lớn hơn tôi tưởng. Nếu tôi nói là tôi và Kỳ Việt đang ở bên nhau, liệu cô ấy có mắng luôn cả tôi không?
Tôi rụt cổ lại, vội vàng trấn an.
Tớ không sao đâu. Hôm qua sau khi cậu rời đi không lâu thì tớ thấy choáng, chính tớ đã nhờ Kỳ Việt đưa về. Không kịp nói với cậu một tiếng, đừng giận nha.
Thật á?
Tôi lí nhí ừ một tiếng, nhanh chóng chuyển chủ đề.
Kỳ Kỳ, tại sao cậu lại nói Kỳ Việt thích tớ từ hồi cấp ba?
Tống Kỳ im lặng vài giây, lúc mở miệng lại thì giọng vẫn còn ngỡ ngàng.
Cậu hồi cấp ba thật sự không cảm thấy gì luôn sao?
Không có. Cậu kể cho tớ nghe đi.
Tống Kỳ thở dài một hơi.
Được rồi.
8
Tống Kỳ kể rằng, ngay từ khi mới nhập học, vừa nhìn thấy tôi và Kỳ Việt ngồi cùng bàn, ngọn lửa “đẩy thuyền” trong cô ấy đã bùng cháy không kiểm soát.
Nam thanh nữ tú, cả hai đều là học bá, lại còn có duyên ngồi cạnh nhau — đúng kiểu định mệnh rồi còn gì.
Góc nhìn của cô ấy hoàn toàn khác với tôi.
Lúc học quân sự đầu năm lớp 10, tôi bị tụt huyết áp vì không ăn sáng, được Kỳ Việt cõng vào phòng y tế.
Tôi nghĩ đó là vì là bạn cùng bàn nên anh giúp thôi, ngoài cảm kích ra thì không nghĩ gì thêm.
Còn trong mắt Tống Kỳ, đó là một kỳ tích. Một người như Kỳ Việt, luôn sạch sẽ, không thích thân thiết với ai, lại sẵn lòng cõng người ta, ở bên cạnh chăm sóc cả buổi chiều — rõ là phá lệ rồi.
Đến khi hội thao, mục nam chạy 3000m thiếu người, Chu Diệu là lớp trưởng thể dục năn nỉ bao nhiêu lần Kỳ Việt cũng không chịu tham gia. Ấy vậy mà chỉ cần tôi nói sẽ đi cổ vũ, anh lập tức gật đầu đồng ý.
Trong mắt Tống Kỳ, Kỳ Việt yêu tôi muốn chết rồi.
Còn tôi thì nghĩ đơn giản là vì anh nghe tôi nói: top 3 của cuộc thi sẽ được thưởng tiền.
Thật sự lúc ấy tôi rất tin điều đó. Vì Kỳ Việt chạy rất giỏi, sáng nào cũng thấy anh chạy vòng quanh sân thể dục, chạy đều tăm tắp mà chẳng hề thở dốc. Nhìn mà tôi phải thầm ngưỡng mộ.
Anh mà thi thì dù không thắng được mấy nam sinh thể thao chuyên nghiệp, cũng chắc chắn đủ sức lọt top 3.
Kỳ Việt tính tình lạnh lùng, ít nói, lời nào cũng phải vắt từ miệng ra từng chữ. Chẳng mấy khi để ý đến ai, vậy mà với tôi thì khác — hỏi gì đáp nấy, thậm chí còn chủ động nói chuyện, hỏi han tôi trước.
Tôi là người đặc biệt của Kỳ Việt — điều này khiến Tống Kỳ “đẩy thuyền” đến mức không lối thoát luôn.
Trong mắt tôi, tất cả những điều đó chẳng qua là vì tôi là người đầu tiên Kỳ Việt quen khi vào cấp ba, lại có duyên ngồi cùng bàn, nên tự nhiên thân thiết hơn người khác một chút.
Cậu còn nhớ mấy buổi trưa nghỉ trưa không? Mùa hè nóng nực, lớp học thì vừa ngột ngạt vừa oi, cô chủ nhiệm lại bảo mấy hôm nay thời tiết thất thường, sợ mở điều hòa tụi mình bị cảm nên nhất quyết không cho mở. Mọi người đều nóng đến mức không ngủ nổi, chỉ có mình cậu là ngủ ngon lành. Biết vì sao không? Là tại Kỳ Việt ngồi cạnh đã quạt cho cậu suốt nửa tiếng đồng hồ đấy! Dùng cả miếng lót ngồi mà phẩy liên tục. Tớ với Chu Diệu ngồi sau hai cậu nhìn mà cứng đờ luôn! Thế mà cậu còn bảo không phải thích à?
Tôi kinh ngạc há hốc miệng.