Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Lần Này, Tôi Không Tha Thứ
Chương 2
“Anh em của Cảnh Thâm 1” —— Cố Dạ Đình.
Điện thoại đổ chuông hai tiếng thì có người bắt máy.
Hai giờ sáng, một vị tổng tài quản lý tập đoàn niêm yết sở hữu khối tài sản hàng chục tỷ, điện thoại reo hai tiếng liền nghe máy.
“Alo.” Giọng nam trầm thấp truyền đến từ ống nghe, không hề có vẻ khàn khàn của người vừa bị đánh thức, mà tỉnh táo như thể đang chờ cuộc gọi này.
Tô Niệm Vi sững lại, đột nhiên không biết phải nói gì. Những ngón tay đang cầm điện thoại của cô run rẩy, đôi môi mấp máy nhưng không thốt nên lời.
“Tô Niệm Vi?” Cố Dạ Đình gọi cả họ lẫn tên cô, không phải “chị dâu”, không phải “em dâu”, mà là tên cô. Giọng điệu chắc chắn đến mức như thể anh đã sớm biết người gọi đến là ai.
“… Cố tổng.” Cô cất lời, giọng khàn đến mức không giống chính mình, “Thật ngại quá, muộn thế này còn làm phiền anh ——”
“Em làm sao thế?” Anh ngắt lời cô, giọng đột nhiên thay đổi, từ trầm tĩnh chuyển sang một sự khẩn trương mà cô không hiểu nổi, “Em đang khóc à?”
Cô sờ tay lên mặt, mới phát hiện ra nước mắt đã giàn giụa.
Thậm chí cô còn không nhận ra mình đang khóc.
“Tôi…” Cô muốn nói “không sao”, muốn nói “làm phiền rồi”, muốn nói những lời đoan trang, đúng mực mà một bà nội trợ tiêu chuẩn nên nói. Nhưng miệng há ra, âm thanh lăn lộn trong cổ họng, cuối cùng biến thành một câu vỡ vụn: “Cố Dạ Đình, tôi mệt quá.”
Đầu dây bên kia im lặng ba giây.
Sau đó Cố Dạ Đình nói: “Gửi địa chỉ cho tôi, tôi qua đó ngay.”
“Không cần đâu… Tôi chỉ muốn tìm người nói chuyện chút thôi…”
“Tô Niệm Vi.” Anh gọi tên cô lần nữa, giọng rất nhẹ, nhưng từng chữ như rít qua kẽ răng, “Em nghe tôi nói đây. Em một mình ôm con, hai giờ sáng gọi điện cho tôi, nói em rất mệt. Em nghĩ tôi nghe xong sẽ cúp máy đi ngủ tiếp chắc?”
Cô không biết phải nói gì.
“Gửi địa chỉ đây,” Anh nhắc lại, “Đừng cúp máy, cứ cầm điện thoại như vậy, vào xem con đi.”
Cô ngoan ngoãn làm theo như một cỗ máy. Đi chân trần về phòng, liếc nhìn con gái trong nôi. Cô bé ngủ rất say, hai bàn tay nhỏ nắm chặt, miệng hơi há ra.
“Đứa bé ổn chứ?” Cố Dạ Đình hỏi qua điện thoại.
“Đang ngủ rồi.”
“Còn em? Em có ổn không?”
Cô tựa lưng vào bức tường cạnh nôi, từ từ trượt xuống ngồi bệt trên sàn. “Tôi không ổn,” cô nói, giọng rất khẽ, như sợ đánh thức con, cũng như sợ đánh thức cái vỏ bọc mạnh mẽ mà mình vẫn luôn giả vờ, “Cố Dạ Đình, tôi thực sự rất không ổn.”
Tiếng thở bên kia đầu dây bỗng nặng nề hơn.
“Đã ba tháng nay tôi chưa được ngủ một giấc trọn vẹn,” cô nói, “Mỗi ngày tôi cho con bú đến nứt nẻ chảy máu, con vừa khóc tôi lại phải cắn răng chịu đau cho nó bú. Bụng tôi rạn chằng chịt, toàn là mỡ thừa, chồng tôi bảo nhìn thấy cơ thể tôi là thấy buồn nôn. Mẹ chồng chê tôi ỏng ẹo, mẹ ruột sức khỏe kém tôi không dám kể, bạn bè đều bỏ đi hết, bây giờ tôi đến một người để nói chuyện cũng không có.”
Cô dừng lại một chút, nghe thấy giọng nói của chính mình vang vọng trong căn phòng trống trải.
“Hôm nay tôi thấy anh ta dẫn một người phụ nữ về nhà, còn cúi xuống đi giày giúp cô ta. Hồi tôi mang bầu tám tháng nhờ anh ta đi giày hộ, anh ta bảo…”
Cô chưa nói hết câu.
Bởi vì cô nghe thấy từ trong điện thoại truyền đến một tiếng “rắc” rất khẽ của kim loại bị bóp méo. Cố Dạ Đình vừa bóp nát thứ gì đó.
“Cậu ta bảo cái gì?” Giọng Cố Dạ Đình bình tĩnh như mặt hồ đóng băng, nhưng dưới lớp băng ấy là dòng chảy ngầm, là vòng xoáy, là sức mạnh có thể xé nát người khác.
“Thôi, không quan trọng nữa.”
“Với tôi thì quan trọng.”
Cô sững sờ.
“Tô Niệm Vi,” Cố Dạ Đình nói, “Em ở trong căn nhà đó bao lâu rồi?”
“Ba năm.”
“Ba năm,” anh lặp lại, như đang nhấm nháp sức nặng của hai chữ này, “Em ở bên cạnh cậu ta ba năm, tự biến mình từ một nhà thiết kế thu nhập hàng triệu tệ thành một người phụ nữ đến khóc cũng không dám thành tiếng.”
“Sao anh biết thu nhập của tôi hàng triệu tệ?”
“Tôi vẫn luôn biết.” Giọng anh trầm xuống, trầm đến mức như đang nói với chính mình, “Mọi chuyện về em, tôi vẫn luôn biết.”
Cô còn chưa kịp tiêu hóa câu nói này, điện thoại đột nhiên vang lên tiếng bíp —— có một cuộc gọi khác gọi tới.
Cô nhìn màn hình.
“Anh em của Cảnh Thâm 2” —— Thẩm Tư Diễn.
Lúc này là 2 giờ 21 phút sáng.
“Cố Dạ Đình, tôi có điện thoại gọi đến, chắc là ——”
“Không được cúp.”
“Nhưng tôi ——”
“Tôi nói không được cúp.” Giọng anh không cho phép từ chối, “Mở loa ngoài, bắt máy đi, tôi nghe cùng.”
Cô do dự một giây, ấn nghe, mở loa ngoài.
“Niệm Niệm?” Giọng Thẩm Tư Diễn vang lên, dịu dàng đến mức chẳng giống một bác sĩ ngoại khoa vừa bước xuống từ ca phẫu thuật kéo dài 12 tiếng đồng hồ, “Em khóc à?”
Tô Niệm Vi hoàn toàn sụp đổ.
Cô bụm miệng, nước mắt lã chã tuôn rơi, nhỏ xuống đùi, xuống cánh tay, xuống cả thành nôi của con.
“Thẩm Tư Diễn…” Cô nghẹn ngào gọi tên anh.
“Anh đây,” anh nói, giọng vững vàng như đèn mổ không bóng trong phòng phẫu thuật, gom hết thảy ánh sáng chiếu rọi vào cô, “Niệm Niệm, nghe anh nói, hít thở sâu, đúng, như vậy, hít vào —— thở ra —— tốt, làm lại lần nữa nào.”
Cô hít thở theo nhịp điệu của anh, tiếng khóc dần ngưng bặt.
“Đỡ hơn chưa?” anh hỏi.
“Vâng.”
“Bây giờ nói cho anh biết, có chuyện gì xảy ra?”
Cô hé miệng, đột nhiên nhớ ra —— Cố Dạ Đình vẫn đang trong cuộc gọi.