Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Màn Chúc Phúc Đắt Giá Nhất Đời Anh
Chương 5
05
Ngày hôn lễ, ánh nắng rực rỡ đến mức hơi chói mắt.
Giang Hạo bao trọn trang viên xa hoa nhất ở ngoại ô thành phố. Thảm cỏ được cắt tỉa không chút sai sót, biển hoa hồng trắng kéo dài từ cổng vào đến tận sân khấu làm lễ.
Khách khứa tụ tập đông đủ, tinh anh thương giới, danh lưu xã hội, gần như bao gồm tất cả nhân vật có máu mặt của thành phố này.
Giang Hạo và Anna đứng trên sân khấu, một người anh tuấn phong độ, một người xinh đẹp động lòng người, trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc, nhận lời chúc phúc của tất cả mọi người.
“Cảm ơn Anna. Khi tôi ở giai đoạn thấp nhất của cuộc đời, chính cô ấy đã không rời không bỏ bên cạnh tôi, cho tôi dũng khí đứng lên lần nữa.”
Giang Hạo cầm micro, bắt đầu một vòng bày tỏ thâm tình mới, ánh mắt rực nóng nhìn cô dâu của mình.
Anna dưới sân khấu cảm động đến đỏ hoe mắt, bày ra dáng vẻ đời này không phải anh ta thì không được.
Đúng lúc này, lối vào sảnh tiệc vang lên một trận xôn xao nhỏ.
Tôi đến rồi.
Tôi mặc chiếc váy dài màu đỏ rực, tóc dài hơi uốn xoăn, giẫm lên đôi giày cao gót mười phân, tao nhã bước vào hội trường giữa những tiếng xì xào.
Tôi không đeo cặp kính gọng đen kia. Gương mặt trang điểm nhẹ, ánh mắt sắc bén mà bình tĩnh.
Khí thế mạnh mẽ lập tức hút hết ánh nhìn của mọi người.
Sự kinh ngạc, dò xét và mong chờ xem kịch trong mắt họ, tôi đều thu hết vào đáy mắt.
Giang Hạo và Anna cũng nhìn thấy tôi.
Trong mắt Giang Hạo thoáng qua vẻ hoảng loạn, sau đó bị đắc ý và phòng bị thay thế.
Anna càng trực tiếp ưỡn thẳng lưng, giống như một con công vừa thắng trận, khiêu khích nhìn tôi.
Tôi không để ý đến bọn họ, đi thẳng đến bàn chính, ngồi xuống vị trí mà Chu Minh Hiên đã chừa sẵn.
Chu Minh Hiên nâng ly về phía tôi, trong mắt là sự tán thưởng không thể che giấu.
Nghi thức tiếp tục.
Người dẫn chương trình dùng giọng kích động sôi nổi tuyên bố:
“Sau đây, xin mời người thân bạn bè của chúng ta lên sân khấu, gửi lời chúc phúc đến đôi tân nhân!”
Vừa dứt lời, tôi đã đứng lên.
Trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, tôi mỉm cười, là người đầu tiên bước lên sân khấu.
Tim Giang Hạo lập tức treo lên tận cổ họng. Anh ta nhìn tôi chằm chằm, cơ bắp toàn thân căng cứng, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể gọi bảo vệ kéo tôi xuống.
Tôi nhận micro từ tay người dẫn chương trình, thử âm thanh một chút.
Sau đó, tôi quay sang Giang Hạo và Anna đang đầy cảnh giác, nở một nụ cười gần như hoàn hảo.
“Đầu tiên, tôi muốn dùng ngôn ngữ thương mại thông dụng nhất của chúng ta để chúc phúc Giang tổng và cô Anna.”
Tôi hắng giọng, dùng tiếng Anh lưu loát chẳng khác nào phát thanh viên BBC nói:
“Chúc hai người cuộc sống sung túc, làm ăn phát đạt.”
Những vị khách hiểu tiếng Anh dưới sân khấu lịch sự vỗ tay, chỉ xem đó là một câu chúc bình thường.
Nhưng mày Giang Hạo hơi nhíu lại.
Tôi không dừng lại, mỉm cười tiếp tục:
“Tất nhiên, trong một dịp lãng mạn như hôm nay, càng thích hợp dùng ngôn ngữ lãng mạn nhất thế giới để chúc phúc.”
Tôi quay sang Anna, dùng giọng điệu Pháp thanh lịch nói:
“Chúc tình bạn của hai người mãi mãi bền lâu, giống như tình yêu của hai người vậy.”
Lần này, những vị khách hiểu tiếng Pháp dưới sân khấu lộ ra vẻ mặt kỳ dị.
Chúc tình bạn bền lâu?
Trong hôn lễ ư?
Sắc mặt Giang Hạo bắt đầu trở nên khó coi. Anh ta nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt đầy cảnh cáo.
Tôi xem như không thấy.