Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Mang Thai Với Cố Tổng? Vậy Tôi Là Ai?
Chương 4
**04**
Tôi không quay về cái gọi là “nhà” đó, cũng không đi tìm bạn bè.
Tôi đi đến căn nhà đầu tiên mà chúng tôi ở sau khi kết hôn. Một căn hộ cũ kỹ, hai phòng ngủ đi thuê.
Sau khi Cố Ngôn phất lên, anh ta đã sớm muốn trả lại nơi này, bảo rằng nó quá tồi tàn, nhìn xui xẻo.
Là tôi khăng khăng muốn thuê tiếp.
Tôi nói, con người không được quên gốc gác.
Giờ nghĩ lại, kẻ quên gốc, từ trước đến nay chỉ có mình anh ta.
Trong nhà phủ một lớp bụi mỏng, trong không khí phảng phất mùi bụi bặm và thời gian cũ kỹ.
Tôi đặt túi xuống, điện thoại bên trong rung lên bần bật như một con cá sắp chết ngạt.
Không cần xem cũng biết là Cố Ngôn gọi.
Tôi mặc kệ cho nó reo, cho đến khi cạn kiệt pin, thế giới này hoàn toàn thanh tịnh.
Tôi tháo giày cao gót, đi chân trần, bước vào căn phòng ngủ nhỏ xíu.
Trên tường vẫn còn dán lớp giấy dán tường hoen ố mà năm xưa hai đứa cùng chọn.
Tôi nằm cuộn tròn trên giường, dùng hai tay ôm lấy chính mình.
Mười năm.
Giống như một đứa ngu, chắp vá ước mơ cho anh ta, canh giữ hậu phương cho anh ta, vì anh ta mà rửa tay nấu canh làm bà nội trợ.
Tôi cứ tưởng mình đang xây dựng một tòa lâu đài không thể phá vỡ.
Hóa ra, tôi chỉ đang nằm mơ một giấc mộng dài 10 năm trong chiếc lồng son do chính tay anh ta dựng nên.
Bây giờ, mộng tỉnh rồi.
Đau, là thật.
Lạnh, cũng là thật.
Tôi không biết mình đã nằm bao lâu, cho đến khi bị đánh thức bởi những tiếng gõ cửa dồn dập.
Tôi không nhúc nhích.
Tiếng gõ cửa dừng lại. Một lát sau, chiếc điện thoại lạ đặt trên tủ giày đột ngột vang lên.
Tôi cầm máy lên, trên màn hình nhấp nháy một cái tên xa lạ.
Bạch Nguyệt.
Tôi vuốt nghe máy, không nói gì.
Đầu dây bên kia, giọng cô ta cố tình đè thấp, mang theo tiếng nức nở.
“Chị Tĩnh… Em biết chị không muốn gặp em, cũng không muốn nghe em nói chuyện.”
“Nhưng em cầu xin chị, chị tha cho A Ngôn, cũng tha cho em đi.”
“Em thật sự không biết hai người… Anh ấy nói với em hai người đã hết tình cảm từ lâu rồi, đang làm thủ tục thỏa thuận ly hôn…”
“Chị Tĩnh, bây giờ em không cần gì cả, danh phận, tài sản, em đều có thể không cần.”
Cô ta dừng lại một chút, dường như đang đợi phản ứng của tôi.
Tôi vẫn im lặng.
Trong ống nghe truyền đến một tiếng nghẹn ngào, rồi sau đó là một quả bom ném ra.
“Nhưng đứa bé là vô tội mà chị.”
“Bác sĩ nói thai của em không ổn định, hôm nay bị chị dọa sợ… em vừa mới bị ra máu rồi.”
“Chị Tĩnh, coi như em xin chị, chị cũng là phụ nữ, sau này chị cũng sẽ có con của riêng mình. Chị coi như tích đức cho bản thân, tha cho chúng em một con đường sống, được không chị?”
Từng câu từng chữ giống như bông gòn tẩm độc.
Mềm mại, nhưng trí mạng.
Cô ta tự hạ mình xuống tận cùng cát bụi, nhưng lại dùng “đứa bé” và “đạo đức” để dựng lên một nhà giam cao nhất nhốt tôi vào.
Nếu tôi còn truy cứu tiếp, tôi chính là con mụ điên độc ác, không màng đến sống chết của phụ nữ có thai.
Tính toán hay lắm.
Cuối cùng tôi cũng lên tiếng, giọng hơi khàn vì quá lâu không nói chuyện.
“Bạch Nguyệt.”
“Cái thai trong bụng cô, thực sự là giống của Cố Ngôn sao?”
Đầu dây bên kia, hơi thở đột nhiên nghẹn lại.
Tôi không đợi cô ta trả lời, tiếp tục nói.
“Cô tốt nhất là nên đi xác nhận lại cho kỹ đi.”
“Bởi vì, con người tôi có một tật xấu.”
“Thứ không thuộc về tôi, tôi một cắc cũng không thèm. Nhưng chỉ cần là của tôi, dù là một hạt bụi, kẻ khác cũng đừng hòng cướp mất.”
“Nếu để tôi phát hiện, có kẻ dám ôm một đứa tạp chủng không rõ lai lịch, đến để ăn vạ tài sản của chồng tôi…”
Tôi dừng lại một nhịp, nghe tiếng thở ngày càng dồn dập của cô ta, rồi bật cười.
“Tôi sẽ làm cho màn ăn vạ này, xôi hỏng bỏng không.”
Nói xong, tôi dập máy, rút thẻ sim ra, ném vào bồn cầu giật nước xả sạch sành sanh.
Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống.
Thành phố này lên đèn rực rỡ, nhưng không có ngọn đèn nào là thắp lên vì tôi cả.
Cũng tốt.
Từ nay về sau, tôi tự thắp đèn cho chính mình.
Đúng lúc này, một tiếng chuông điện thoại lạ lẫm, mới toanh đột ngột vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.
Không phải của tôi.
Tôi nhìn theo hướng âm thanh, trên tủ giày ở lối vào, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một hộp điện thoại mới tinh.
Là Cố Ngôn đã tới đây, và để lại.
Chuông điện thoại reo lên không biết mệt.
Tôi bước tới, bắt máy.
Đầu dây bên kia, là một giọng nữ lớn tuổi, uy nghiêm và xa cách.
“Là Ôn Tĩnh phải không?”
“Tôi là mẹ của Cố Ngôn.”
“Lập tức đến nhà họ Cố một chuyến. Ngay bây giờ.”
Giọng điệu của bà ta, không phải thương lượng, mà là ra lệnh.