Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Nếu Tôi Nhấn Gửi
Chương 2
Toàn bộ quá trình chỉ có một cảnh quay liên tục.
Camera giám sát của phòng bảo vệ ghi lại đầy đủ thời gian tôi làm xong mọi việc.
23 giờ 58 phút.
Chỉ còn hai phút nữa là hết hạn nộp bài.
Video và ảnh chụp được đồng bộ lên ba kho lưu trữ đám mây.
Sau khi trở về ký túc xá, tôi nhắn tin cho thầy Trần:
“Thầy Trần, máy tính của em đã được gửi ở phòng bảo vệ, toàn bộ quá trình đều có video làm chứng. Trước đây Tô Tình từng dùng máy tính của em đăng nhập tài khoản dự thi. Để tránh bị nghi ngờ, ngày mai phiền thầy trực tiếp giúp em xóa mật khẩu đã lưu.”
Thầy Trần lập tức trả lời:
“Em làm đúng lắm. Tám giờ sáng mai thầy sẽ đến lấy.”
Giọng con chuột nhẹ đi:
“Lần này, không ai có thể nói cô từng chạm vào chiếc máy tính đó.”
Màn hình điện thoại sáng lên rồi lại tối xuống.
Chu Cẩn Niên và Tô Tình thay nhau gửi tin nhắn cho tôi.
2
Sáu giờ sáng, tôi gần như thức trắng cả đêm. Vừa cầm điện thoại lên, tôi đã sững sờ.
Tô Tình đăng một bài viết dài ba nghìn chữ vào hơn ba giờ sáng.
Ảnh đính kèm là ảnh tự chụp của cô ta trong một hành lang nào đó. Hai mắt cô ta sưng đỏ, phía sau thấp thoáng tấm biển màu xanh ghi phòng chăm sóc đặc biệt.
Cô ta nói mẹ mình sắp không qua khỏi, cần tiền thưởng của cuộc thi để cứu mạng. Tôi không những từ chối giúp cô ta nộp tác phẩm, mà còn lấy tác phẩm của cô ta đi dự thi.
Cô ta chỉ đính kèm một ảnh chụp cuộc trò chuyện. Năm chữ “làm theo quy trình chính thức” mà tôi gửi trông giống như tôi đang khoanh tay nhìn mẹ cô ta chết.
Khu bình luận đã có mấy trăm bình luận.
“Loại người này sao còn mặt mũi sống trên đời?”
“Kẻ trộm học thuật, trộm xong còn không cho người ta cứu mạng, đúng là súc sinh!”
Tay tôi run lên. Tôi muốn giải thích, muốn đăng toàn bộ bản ghi âm cuộc gọi nhóm tối hôm đó lên.
Con chuột rung lên.
“Đừng đăng! Bây giờ bất kể cô nói gì cũng sẽ bị cắt ghép, xuyên tạc.”
“Chu Cẩn Niên luôn sẵn sàng đứng ra với thân phận bạn trai cô, nói rằng cô chỉnh sửa ảnh và bịa đặt. Trước tiên hãy chụp màn hình lưu lại, đừng nói bất cứ điều gì.”
Tôi cắn chặt môi, ép mình mở khu bình luận, chụp từng bình luận rồi lưu lại.
Có người đã tìm được tài khoản Weibo của tôi, hàng trăm tin nhắn riêng lập tức tràn vào.
“Mẹ mày làm sao lại đẻ ra loại người như mày?”
“Đi chết đi, đồ rác rưởi, đừng lãng phí không khí nữa.”
Điện thoại rung liên tục. Tôi tê dại mở từng tin nhắn, chụp màn hình, lưu lại rồi tiếp tục mở tin nhắn tiếp theo.
Trong cổ họng giống như bị nhét một cục bông, đến thở cũng khó khăn.
Khi tôi đang lưu bằng chứng, bạn cùng phòng Tiểu Trần ngồi dậy trên giường. Cô ấy do dự rất lâu mới nhỏ giọng nói:
“Niệm Niệm… Năm rưỡi sáng nay, Chu Cẩn Niên từng đến ký túc xá, nói cậu bảo anh ta mang máy tính đi sửa.”
“Tớ nói máy tính không có ở đây. Anh ta liên tục hỏi máy tính được để ở đâu, vẻ mặt vô cùng đáng sợ. Tớ không dám nói, sau đó anh ta bỏ đi.”
Năm giờ rưỡi.
Sau lưng tôi lập tức toát ra một lớp mồ hôi lạnh. Tôi run tay lấy điện thoại, kiểm tra ba kho lưu trữ đám mây.
Trong lịch sử đăng nhập Baidu Cloud, lúc bốn giờ sáng có một địa chỉ IP ở nơi khác thử đăng nhập, nhưng nhập sai mật khẩu nên đã bị hệ thống chặn lại.
Có người đang tranh thủ trong đêm xóa các bản sao lưu của tôi.
Bọn họ muốn hủy toàn bộ bằng chứng của tôi.
Tôi lập tức đổi mật khẩu của cả ba kho lưu trữ, đồng thời bật xác minh hai bước bằng mã điện thoại. Ngón tay run đến mức gần như không thể nhấn chính xác các phím số.
Con chuột nhẹ nhàng rung lên.
“Bọn họ không lấy được máy tính, cũng không thể đăng nhập kho lưu trữ nữa.”
“Nhưng tiếp theo, bọn họ sẽ đổi sang con đường khác, đi từ nội bộ nhà trường.”
Quả nhiên, mười giờ sáng, thầy Trương nhắn trong nhóm nghiên cứu sinh, bảo buổi chiều tôi đến văn phòng nói chuyện, không cần tham gia buổi họp nhóm.
Năm phút sau, một đàn chị nhắn riêng cho tôi:
“Có người gọi điện ẩn danh tố cáo em có hành vi sai phạm học thuật.”
Buổi chiều gặp thầy Trương, thầy ném ảnh chụp các tệp của Tô Tình xuống trước mặt tôi, sắc mặt rất khó coi.
“Thời gian của tất cả các tệp đều sớm hơn em. Em giải thích thế nào?”
Tôi vừa mở miệng, còn chưa kịp nói thì điện thoại rung lên.
Tô Tình lập một nhóm hai trăm người, trực tiếp kéo tôi vào rồi gửi một đoạn ghi âm:
“Lâm Niệm, tôi cho cậu cơ hội cuối cùng. Cậu chủ động rút khỏi cuộc thi, trả tác phẩm lại cho tôi, tôi có thể không truy cứu. Nếu không, tôi sẽ làm lớn chuyện. Cậu tự suy nghĩ cho kỹ đi!”
Trong nhóm lập tức có người phụ họa:
“Đúng đấy, mau cho người ta một lời giải thích!”
“Đúng là không biết xấu hổ, trộm rồi còn không chịu nhận!”
“Có loại người như vậy làm cựu sinh viên, đúng là nỗi nhục!”
Điện thoại của tôi rung điên cuồng. Chỉ trong vài giây, hơn hai trăm tin nhắn đã phủ kín màn hình.
Mỗi tin nhắn đều đang ép tôi nhận tội.
Tôi rời khỏi nhóm, đưa cho thầy Trương xem dòng thời gian trong các email mà tôi đã sắp xếp.
Thầy xem rất lâu, vẻ mặt càng lúc càng nghiêm trọng, cuối cùng ngẩng đầu lên:
“Bằng chứng của cả hai bên đều rất rõ ràng, hiện tại thầy không thể đưa ra phán đoán.”
“Ngày mai học viện sẽ sắp xếp cho hai bên gặp mặt. Em mang bằng chứng đến, trực tiếp nói rõ mọi chuyện.”