Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ngày Chồng Cũ Cưới Người Khác
Chương 8
Tiếng gót giày cao gót gõ trên nền đất vang lên giòn giã.
Mỗi bước chân.
Đều như giẫm lên trái tim anh ta.
Tôi đi đến trước mặt anh ta.
Từ trên cao nhìn xuống.
“Từ Khải.”
Tôi lên tiếng.
Giọng lạnh đến mức không còn chút nhiệt độ nào.
“Anh nghĩ bây giờ nói những lời này còn ý nghĩa sao?”
Anh ta ngẩng đầu.
Trong đôi mắt đỏ ngầu tràn đầy hy vọng.
“Có! Có ý nghĩa mà!”
“Chỉ cần em chịu tha thứ cho anh...”
“Tha thứ?”
Tôi ngắt lời anh ta.
“Tha thứ cho điều gì?”
“Tha thứ vì ngày kỷ niệm kết hôn của chúng ta, anh lại đi mừng sinh nhật Mạnh Đình?”
“Tha thứ vì anh dùng tiền của tôi mua xe, mua nhà, mua túi xách cho cô ta?”
“Hay tha thứ vì anh dẫn cô ta về chính ngôi nhà của chúng ta rồi bảo tôi cút đi?”
Mỗi câu tôi nói ra.
Sắc mặt anh ta lại trắng thêm một phần.
Cơ thể cũng run dữ dội hơn.
“Không... không phải như vậy... anh... anh...”
“Тừ Khải, thu lại bộ dạng đáng thương đó đi.”
Giọng tôi đầy vẻ chán ghét.
“Anh không quay đầu vì còn yêu tôi.”
“Anh chỉ là đã mất hết tất cả, không còn đường lui nữa mà thôi.”
“Người anh quỳ không phải là tôi.”
“Mà là cuộc sống giàu sang phú quý anh đã đánh mất.”
“Điều anh cầu xin không phải sự tha thứ của tôi.”
“Mà là muốn được quay về những ngày tháng tiêu tiền như nước.”
Lời tôi nói giống như một lưỡi dao sắc bén.
Lột sạch mọi lớp ngụy trang giả tạo của anh ta.
Phơi bày phần lõi dơ bẩn nhất bên trong.
Sắc mặt anh ta lập tức trắng bệch.
Sự cầu khẩn trong mắt dần biến thành xấu hổ và tức giận.
“Trong mắt em, anh là loại người như vậy sao?”
“Chứ còn gì nữa?”
Tôi cười lạnh.
“Tám năm qua, tôi nhìn rất rõ.”
“Người anh yêu chưa bao giờ là một ai cụ thể.”
“Anh chỉ yêu những người có thể mang lại lợi ích và cảm giác thỏa mãn cho anh.”
“Trước đây người đó là tôi.”
“Sau này là Mạnh Đình.”
“Bây giờ anh phát hiện ra tôi vẫn hữu dụng hơn nên lại quay về tìm tôi.”
“Từ Khải.”
“Anh không thấy mình ghê tởm sao?”
Anh ta bị tôi chặn họng đến mức không nói nổi một câu.
Cả người quỳ đó, lảo đảo như sắp ngã.
Tôi lấy từ trong túi xách ra một tờ séc và một cây bút.
Rồi ngồi xổm xuống trước mặt anh ta.
Viết một dãy số.
1.820.000 tệ.
“Đây là khoản tiền sửa nhà năm đó anh đã bỏ ra.”
Tôi xé tờ séc xuống.
Ném thẳng vào mặt anh ta.
“Bây giờ trả lại cho anh.”
“Từ nay về sau, chúng ta không còn nợ nần gì nhau nữa.”
“Biến khỏi cuộc sống của tôi.”
Nói xong, tôi đứng dậy.
Quay người lên xe.
Không nhìn anh ta thêm lần nào nữa.
Chiếc xe từ từ khởi động, chậm rãi rời khỏi bãi đỗ.
Qua gương chiếu hậu, tôi thấy anh ta vẫn quỳ nguyên tại chỗ.
Giống như một pho tượng đá bị cả thế giới bỏ rơi.
Đúng lúc đó, điện thoại của tôi reo lên.
Là một số lạ.
Tôi do dự một chút rồi bắt máy.
“Alo, cô có phải Trần Hi không?”
Đầu dây bên kia là giọng một người phụ nữ già nua và mệt mỏi.
“Tôi là mẹ của Mạnh Đình.”
Mẹ của Mạnh Đình.
Cuộc gọi ngoài dự liệu này khiến tôi khẽ nhíu mày.
“Có chuyện gì không?”
Giọng tôi rất lạnh nhạt.
“Cô Trần, tôi xin cô, xin cô tha cho Tiểu Đình nhà tôi đi!”
Đầu dây bên kia nghẹn ngào.
Trong giọng nói đầy sự van xin.
“Chúng tôi biết mình sai rồi.”
“Chúng tôi không nên phá hoại gia đình của cô.”
“Nhưng Tiểu Đình nó... nó cũng có nỗi khổ riêng mà!”
Nỗi khổ riêng?
Tôi cười lạnh trong lòng.
Có nỗi khổ nào đáng để phá hủy cuộc hôn nhân của người khác chứ?
“Cô Trần, cô không biết đó thôi.”
Dường như mẹ của Mạnh Đình nghe ra sự khinh miệt trong giọng tôi nên vội vàng giải thích.
“Tiểu Đình nó... nó mắc bệnh rất nặng!”
“Là suy thận giai đoạn cuối!”
“Mỗi tuần đều phải vào viện chạy thận, chi phí điều trị cực kỳ tốn kém!”
“Gia đình chúng tôi chỉ là công chức bình thường, thật sự không kham nổi!”
“Trước đây vẫn luôn là Từ Khải giúp chúng tôi thanh toán viện phí, nhưng bây giờ... bây giờ ngay cả cậu ấy cũng không lo nổi cho bản thân nữa rồi...”
“Bệnh viện đã nhiều lần gửi thông báo thúc giục đóng tiền.”
“Nếu còn không nộp viện phí, họ sẽ dừng điều trị cho Tiểu Đình!”
“Cô Trần, xin cô làm ơn!”
“Xin cô thương tình!”
“Tôi biết Từ Khải có lỗi với cô, nhưng Tiểu Đình vô tội!”
“Nó còn trẻ như vậy, nó không thể chết được!”
“Xin cô nể tình một mạng người mà giúp Từ Khải lần nữa, cũng coi như giúp con gái tôi!”
Bà ta khóc đến nghẹn ngào.
Tay tôi siết chặt vô lăng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Suy thận giai đoạn cuối.
Mạnh Đình.
Hai khái niệm ấy đặt cạnh nhau quả thật nằm ngoài dự liệu của tôi.
Thảo nào Từ Khải nói cô ta sức khỏe không tốt.