Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Người Đứng Sau Hai Người
Chương 2
Khi Cố Diễn trở về, đã là chín giờ sáng hôm sau.
Thấy tôi đang kéo vali từ trong phòng ra, anh hơi sững người.
Lúc lướt qua nhau, anh chợt nắm lấy cổ tay tôi.
Lúc này tôi mới ngẩng đầu nhìn anh.
Gương mặt anh đầy vẻ mệt mỏi, cằm lún phún râu xanh, đáy mắt phủ kín tơ máu.
Tôi đã chờ anh suốt một đêm trong căn nhà này.
Còn anh đã ở bệnh viện canh Chu Niệm Niệm suốt một đêm.
Sao tôi lại quên mất chứ, anh và Chu Niệm Niệm lớn lên cùng nhau từ nhỏ, là thanh mai trúc mã suốt hai mươi năm.
Hai năm của tôi và anh vốn không thể nào đánh đồng được.
Trong lòng anh, cô ấy là một ngọn núi lớn mà tôi vĩnh viễn không thể vượt qua.
Vậy thì đừng tự lượng sức mình nữa.
Tôi rút tay về, cũng quyết định rút lui khỏi mối quan hệ này:
“Cố Diễn, chúng ta chia tay đi.”
Anh vùi đầu vào hõm vai tôi, giọng trầm thấp khàn khàn:
“Anh mệt lắm rồi, đừng gây chuyện với anh được không?”
“Muốn gây thì cũng đợi anh ngủ dậy rồi nói, được không?”
Tôi bỗng bật cười.
Anh vẫn luôn chắc chắn như thế, chắc chắn rằng tôi sẽ mãi mãi chờ anh.
Ngay cả khi cãi nhau, khi chia tay, anh cũng bắt tôi phải chờ.
“Anh ngủ đi. Sau này em sẽ không gây chuyện với anh nữa.”
Anh chậm rãi thẳng người dậy, chút buồn ngủ trong mắt cũng tan biến:
“…Em có ý gì?”
Tôi không nói gì.
Anh bỗng trở nên bực bội, giọng lạnh đi vài phần:
“Chẳng phải anh đã giải thích tình hình tối qua cho em rồi sao? Em còn muốn thế nào nữa?”
“Chỉ là sinh nhật thôi, năm nào chẳng đón được.”
“Niệm Niệm cũng là bạn thân của em, chẳng lẽ em bảo anh bỏ mặc cô ấy?”
Tôi đẩy anh ra, cười đến rơi nước mắt.
Sinh nhật của tôi năm nào cũng có, nên không quan trọng.
Còn Chu Niệm Niệm chỉ có một, cô ấy quý giá hơn tôi.
Anh rõ ràng có vô số cách xử lý.
Anh có thể liên lạc với người nhà của Chu Niệm Niệm, liên lạc với những người bạn khác.
Nhưng anh lại nhất quyết ở đó, tự tay lo liệu mọi việc.
Chỉ cần là chuyện liên quan đến Chu Niệm Niệm, mãi mãi đều ưu tiên hơn tôi, quan trọng hơn tôi.
Tôi cứ tưởng mình vẫn sẽ đau lòng, vẫn sẽ không cam tâm, vẫn sẽ tranh cãi với anh.
Nhưng trong vô số lần chờ đợi ấy, tôi đã hao mòn hết mọi kỳ vọng.
Trái tim tôi trống rỗng, nên bình tĩnh hơn bao giờ hết.
“Em không muốn thế nào cả, em chỉ muốn chia tay.”
05
Tôi chuyển về ký túc xá trường.
Sau khi ổn định chỗ ở, tôi vẫn đến bệnh viện thăm Chu Niệm Niệm.
Nhưng không ngờ lại chạm mặt Cố Diễn ngay trong phòng bệnh.
Anh thản nhiên liếc tôi một cái rồi thu ánh mắt về.
Chu Niệm Niệm nhận ra bầu không khí giữa chúng tôi:
“Nguyệt Nguyệt, cậu lại chiến tranh lạnh với A Diễn à?”
“Là vì chuyện sinh nhật hôm qua sao? Đều tại tớ, cứ nhất quyết đau bụng đúng ngày sinh nhật cậu.”
“Coi như nể mặt tớ, cậu tha thứ cho anh ấy một lần được không?”
Tôi đưa tay giúp cô ấy chỉnh lại góc chăn.
“Bọn tớ không chiến tranh lạnh. Tớ và anh ấy đã chia tay rồi.”
Cô ấy kích động, đột ngột cử động.
Khuỷu tay tôi vô ý chạm vào vết mổ trên bụng cô ấy.
Cô ấy hít mạnh một tiếng, ôm lấy bụng.
Tôi còn chưa kịp lên tiếng.
Cố Diễn bỗng sa sầm mặt, xông đến, một tay đẩy tôi ra.
“Cô ấy vừa phẫu thuật xong, em không thể cẩn thận một chút sao?”
Anh đẩy tôi lùi lại hai bước, bên hông đập vào góc bàn.
Cơn đau âm ỉ ập đến, tôi theo bản năng hít vào một hơi.
Đợi đến khi ổn lại, ngẩng đầu lên, tôi lại thấy anh cau mày ngồi bên giường kiểm tra tình trạng của Chu Niệm Niệm.
Từ đầu đến cuối, anh không hề nhìn tôi lấy một lần.
“Xin lỗi.” Tôi lên tiếng, giọng khàn khẽ. “Em không cố ý.”
Chu Niệm Niệm ôm bụng, sắc mặt hơi trắng bệch, nhưng vẫn cười với tôi:
“Không sao… lát nữa sẽ không đau nữa thôi.”
Cô ấy đưa tay vỗ nhẹ lên cánh tay Cố Diễn:
“Anh đừng dữ như vậy, Nguyệt Nguyệt đâu cố ý.”
Tôi không ở lại lâu, tùy tiện tìm một lý do rồi đẩy cửa rời đi.
Từ trong phòng, tiếng nói mơ hồ vọng ra.
Chu Niệm Niệm đang giục anh đuổi theo tôi.
Sau đó, tôi nghe thấy Cố Diễn nói:
“Cô ấy muốn chia tay thì cứ chia tay, em không cần thay anh cầu xin cô ấy.”
06
Một tuần sau, trường công bố danh sách sinh viên trao đổi.
Trước đó, tôi và Chu Niệm Niệm đều đang cạnh tranh hai suất học bổng trao đổi ở nước ngoài.
Kết quả được công bố, một cái tên là Trần Gia Lãng, cái tên còn lại là Chu Niệm Niệm.
Không có tôi.
Tôi đứng trước bảng thông báo, đọc đi đọc lại tờ giấy ấy từ đầu đến cuối ba lần.
Trần Gia Lãng được chọn là chuyện hiển nhiên, thành tích chuyên ngành của cậu ấy cao hơn tôi.
Nhưng Chu Niệm Niệm cũng ở trong danh sách.
Tôi đã xem điểm tổng hợp của cô ấy, mọi hạng mục tôi đều cao hơn cô ấy. Không thể là cô ấy mới đúng.
Tôi nhìn chằm chằm cái tên ấy thật lâu, cho đến khi bên cạnh vang lên giọng Trần Gia Lãng.
“Trong vòng đánh giá đầu tiên, vốn dĩ cậu là người đứng đầu.”
Cậu ấy đứng bên cạnh tôi, ánh mắt cũng dừng trên bảng thông báo.
Trần Gia Lãng là bạn cùng lớp của tôi và Chu Niệm Niệm.
Vì bình thường có qua lại, quan hệ giữa tôi và cậu ấy cũng khá tốt.
Đọc tiếp tại đây: https://tinhvan.site/qka-nguoi-dung-sau-hai-nguoi/chuong-3