Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Suất Cơm Cay Chồng Nấu
Chương 2
Bữa cơm tối hôm đó, tôi không động đũa miếng nào. Lấy cớ mệt, tôi về phòng ngủ sớm. Nằm trên giường trằn trọc, khuôn mặt nhợt nhạt của Vương Lệ, lời nói nghiêm túc của bác sĩ, ánh mắt né tránh của Chu Văn Bân cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi như một cuốn phim.
Một ý nghĩ đáng sợ không kiềm chế được lóe lên.
Nếu như mục tiêu của Chu Văn Bân ngay từ đầu chính là tôi thì sao? Nếu những thứ gọi là “thảo dược bổ dưỡng” kia thực chất là thuốc độc hủy hoại gan thì sao? Chỉ vì tôi và Vương Lệ đổi cơm, nên cô ấy mới gánh chịu hậu quả thay tôi?
Ý nghĩ này khiến tôi lạnh sống lưng, như rơi xuống hầm băng. Tôi không dám nghĩ tiếp nữa.
Bật dậy trong bóng tối, tôi đưa ra một quyết định. Tôi không thể ngồi chờ chết. Tôi phải tự mình tìm ra sự thật.
03
Trưa hôm sau, Chu Văn Bân vẫn xuất hiện ở cửa công ty đúng giờ như mọi khi. Anh vẫn nở nụ cười dịu dàng, đưa cho tôi hộp cơm giữ nhiệt quen thuộc.
“Vợ à, hôm nay là món Mao Huyết Vượng cay, để em bồi bổ nhé.”
Tôi nhìn anh, lòng lạnh ngắt, nhưng ngoài mặt vẫn cố nặn ra nụ cười: “Vâng, anh vất vả rồi.”
Nhận lấy hộp cơm, tôi có thể cảm nhận được ánh mắt dị nghị của đồng nghiệp xung quanh. Hôm nay Vương Lệ xin nghỉ, chỗ ngồi của cô ấy trống không, như một lời tố cáo thầm lặng.
Tôi không đi về chỗ ngồi mà quay lưng bước vào phòng trà. Mở hộp cơm ra, một mùi cay nồng xộc thẳng vào mũi. Nước dùng nổi đầy váng dầu đỏ au, bên trên là cơ man nào là ớt và hạt tiêu, bên trong là tiết vịt, dạ dày bò, thịt hộp xếp đầy ắp. Trông thật sự rất hấp dẫn. Nhưng trong mắt tôi, bát Mao Huyết Vượng màu sắc sặc sỡ này lại giống như một liều thuốc độc chết người.
Tôi lấy chiếc lọ thủy tinh nhỏ đã chuẩn bị từ hôm qua ra, cẩn thận múc một ít nước dùng và thức ăn cho vào lọ rồi đậy kín lại. Sau đó, tôi đóng nắp hộp cơm, xách ra ngoài.
Ở bàn đối diện, chị Lý đang ăn một suất salad nhạt nhẽo. Chị nhìn tôi bằng ánh mắt khá phức tạp.
Tôi hít một hơi sâu, chủ động bước tới. “Chị Lý.”
“Hả? Hứa Du, có chuyện gì không?” Chị Lý rõ ràng hơi bất ngờ.
“Cơm hôm nay chồng em mang đến, em hơi khó ở nên không muốn ăn. Chị có muốn thử không? Mao Huyết Vượng chính tông đấy, ngon lắm.” Tôi đặt hộp cơm lên bàn chị, cố gắng giữ giọng điệu thật chân thành.
Chị Lý sững sờ. Chị nhìn hộp cơm, lại nhìn tôi, vẻ mặt từ ngạc nhiên chuyển sang do dự. Cả văn phòng đều biết chuyện của Vương Lệ hôm qua, cũng nghe nói về vụ chúng tôi đổi cơm cho nhau. Thế mà bây giờ, tôi lại mang suất cơm trưa “có khả năng có vấn đề” này cho chị ấy ăn. Đây rõ ràng là một sự khiêu khích, cũng là một phép thử.
Tôi đang đánh cược. Đánh cược vào sự tò mò của chị Lý, và đánh cược vào đánh giá của chị ấy về nhân phẩm của tôi.
Không khí văn phòng im lặng đáng sợ, tất cả mọi người đều vểnh tai lên nghe ngóng. Vài giây sau, chị Lý bỗng cười.
“Được thôi, chị thích nhất món này đấy. Chị cũng ngán salad lắm rồi, mình đổi đi.”
Chị sảng khoái đẩy hộp salad về phía tôi. Hòn đá tảng trong lòng tôi cuối cùng cũng rơi xuống.
“Cảm ơn chị.”
Tôi ngồi xuống, im lặng ăn suất salad lạnh ngắt. Tôi có thể cảm nhận được chị Lý mở nắp hộp cơm, mùi thơm nức mũi lan tỏa.
“Chà, thơm quá!” Chị xuýt xoa, rồi bắt đầu ăn xì xụp.
Các đồng nghiệp xung quanh nhìn nhau, cuối cùng cũng không nói gì, ai nấy cắm cúi ăn phần của mình. Tôi giấu chiếc lọ thủy tinh chứa mẫu vật xuống tận đáy túi xách.
Buổi chiều, viện cớ đi vệ sinh, tôi trốn ra khỏi công ty. Bắt taxi đi thẳng đến một trung tâm kiểm định độc lập uy tín nhất thành phố.
“Chào cô, tôi muốn xét nghiệm thành phần thực phẩm, đặc biệt muốn biết trong này có chất gì gây hại cho gan không.” Tôi đưa chiếc lọ thủy tinh cho nhân viên lễ tân.
Nhân viên cầm lấy lọ, hỏi theo quy trình: “Chào chị, xin hỏi nguồn gốc mẫu vật chị mang đến là từ đâu ạ?”
“Tôi… là do chồng tôi nấu.” Nói câu này, tim tôi run lên bần bật.
Nhân viên nhìn tôi, trong mắt lóe lên một tia đồng cảm. “Vâng, chúng tôi sẽ tiến hành kiểm định sớm nhất. Kết quả có sau khoảng 3 ngày, chúng tôi sẽ gọi điện thông báo cho chị.”
Đóng một khoản phí kiểm định không hề rẻ, tôi bước ra khỏi trung tâm. Đứng dưới cái nắng chói chang của buổi chiều, tôi lại không cảm thấy một chút ấm áp nào.
Tôi không biết mình làm thế này có đúng không. Tôi giống như một kẻ phản bội, đang lén lút điều tra người yêu thương nhất của mình. Nếu kết quả ra là cơm không có vấn đề gì, thì Chu Văn Bân là người vô tội. Lúc đó tôi sẽ đối mặt với anh ta thế nào?
Nhưng nếu… cơm thực sự có vấn đề thì sao?
Trở lại công ty, chị Lý đang ngủ trưa. Tôi rón rén bước tới, thì thầm: “Chị Lý, cơm ăn được không chị?”
Chị ấy mở mắt, ngáp một cái, cười nói: “Ngon lắm, chỉ hơi cay quá, chiều nay chị phải uống mấy cốc nước rồi. Sao thế?”
“Không có gì.” Tôi lắc đầu, “Chị… không thấy khó chịu ở đâu chứ?”
“Khó chịu gì đâu! Chị khỏe re! Chỉ bị gan nhiễm mỡ thôi, chuyện nhỏ.” Chị vỗ vai tôi, “Du Du, đừng nghĩ ngợi nhiều. Chuyện của Vương Lệ có khi chỉ là trùng hợp thôi.”
Tôi cười gượng, không nói gì thêm. Về lại chỗ ngồi, lòng tôi rối bời.
Ba ngày. Tôi phải chịu đựng sự dằn vặt trong nỗi nghi ngờ và sợ hãi suốt ba ngày nữa.
Chiều tối tan làm, vừa bước ra khỏi tòa nhà công ty, tôi đã thấy xe của Chu Văn Bân đỗ bên đường. Anh tựa vào cửa xe, tay ôm một bó hồng rực rỡ, mỉm cười vẫy tay với tôi.
“Vợ ơi!”
Đồng nghiệp đi ngang qua đều ném ánh mắt ngưỡng mộ. Trong mắt họ, Chu Văn Bân vẫn là một người chồng hoàn hảo. Còn tôi, lại giống như một nữ điệp viên mang trong mình bí mật tày trời, từng bước tiến về phía anh ta.
“Tặng em này, chúc mừng em khám sức khỏe đạt chuẩn.” Anh nhét bó hoa vào tay tôi, rồi tự nhiên ôm eo tôi.
Ngửi mùi hương hoa hồng, cơ thể tôi hơi cứng đờ. Tôi không biết đằng sau nụ cười dịu dàng này, rốt cuộc ẩn chứa điều gì.
Trên đường về, Chu Văn Bân vẫn như mọi khi, kể cho tôi nghe những chuyện vui anh gặp trong ngày. Tôi ậm ừ qua loa, ánh mắt lại rơi vào chiếc cặp táp anh để ở ghế phụ. Chiếc cặp đó, tôi chưa từng chạm vào. Chu Văn Bân bảo trong đó toàn tài liệu quan trọng của công ty, không được đụng lung tung.
Hôm nay, khóa kéo của chiếc cặp không kéo hết, để lộ ra một góc màu trắng. Hình như… là nhãn của một lọ thuốc.
Tim tôi bỗng chốc vọt lên tận cổ họng.
04
Tim tôi đập như đánh trống, tưởng như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Nhãn lọ thuốc. Chắc chắn đó là nhãn của một lọ thuốc.
Tôi ép bản thân phải bình tĩnh lại, giữ nguyên nụ cười gượng gạo trên mặt, khoác tay Chu Văn Bân bước vào nhà.
“Vợ ngồi nghỉ đi, anh đi hâm nóng thức ăn một chút là ăn cơm được rồi.” Anh ân cần giúp tôi cất túi xách, cởi áo khoác, rồi xoay người bước vào bếp.
Ánh mắt tôi khóa chặt vào chiếc cặp táp để trên sô pha. Khe hở từ chiếc khóa kéo đó giống như lối vào của chiếc hộp Pandora, chứa đựng sự cám dỗ chết người và nỗi sợ hãi vô tận.
Tôi phải mở nó ra. Tôi phải biết bên trong rốt cuộc là cái gì.
Không khí bữa tối có chút quỷ dị. Chu Văn Bân vẫn cười nói vui vẻ, gắp thức ăn cho tôi, kể đủ chuyện cười để tôi vui. Nhưng tôi nuốt không trôi, nhai như nhai sáp. Toàn bộ tâm trí tôi đều đặt vào chiếc cặp táp kia.
Tôi đang chờ một cơ hội.
“Vợ sao thế? Hôm nay trông em có vẻ mệt mỏi.” Chu Văn Bân cuối cùng cũng nhận ra sự khác thường của tôi, ân cần hỏi.
“Không sao, chắc hôm nay đi khám bị rút máu nên hơi mệt thôi.” Tôi tìm một cái cớ vụng về.
“Mệt thì lát tắm rồi nghỉ ngơi sớm đi, bát đũa để anh dọn.” Anh không mảy may nghi ngờ, vẫn nhận ôm đồm mọi việc như thường lệ.
“Vâng.” Tôi gật đầu, đứng dậy đi về phía phòng tắm.
Mở vòi sen, dòng nước ấm áp chảy qua cơ thể nhưng không thể xua tan cái lạnh lẽo trong lòng. Đầu óc tôi xoay chuyển với tốc độ chóng mặt. Phòng tắm và nhà bếp cách nhau một phòng khách, anh ấy không thể nghe thấy tôi.
Đây là cơ hội duy nhất.
Tôi tắm qua loa với tốc độ nhanh nhất, quấn khăn tắm, rồi hé cửa phòng tắm ra một khe nhỏ. Chu Văn Bân đang đứng quay lưng lại phía tôi, trước bồn rửa bát trong bếp, chăm chú rửa dọn. Tiếng nước chảy át đi mọi tiếng động của tôi.
Tôi nhón chân, nhẹ nhàng như một bóng ma lướt qua phòng khách, đến bên ghế sô pha. Tay tôi run lẩy bẩy, gần như không cầm nổi khóa kéo của chiếc cặp. Tôi hít một hơi sâu, từ từ, từng chút một kéo nó ra.
Trong cặp không có tài liệu công ty nào cả. Chỉ có vài cuốn tạp chí, một cái ví, và… một lọ thuốc nhựa màu trắng.
Tôi lấy nó ra. Trên thân lọ không có nhãn hiệu quen thuộc, chỉ có một dòng chữ nhỏ in nhũ vàng: Viên nén giải phóng chậm Acetaminophen.
Một cái tên hóa học lạ hoắc và khó đọc. Tôi hoàn toàn không biết đó là thứ gì. Vặn nắp ra, bên trong chứa đầy những viên thuốc màu trắng, không có mùi vị.
Đây rốt cuộc là gì? Là thuốc Chu Văn Bân đang uống trị bệnh sao? Nhưng sức khỏe anh ấy luôn rất tốt, đến cảm mạo cũng hiếm khi mắc. Hoặc là… đây vốn dĩ không phải thuốc dành cho anh ấy?
Tiếng nước trong bếp chợt tắt. Tim tôi nhảy thót lên.
Tôi luống cuống định cất lọ thuốc lại, nhưng vì quá căng thẳng, trượt tay làm lọ thuốc rơi xuống thảm, phát ra một tiếng “bụp” trầm đục.
“Vợ à, sao thế?” Tiếng Chu Văn Bân vọng ra từ bếp.
“Không… không có gì! Khăn tắm rơi thôi!” Tôi nhanh trí hét lớn đáp lại.
Tôi vội vàng nhặt lọ thuốc, nhét bừa vào cặp, kéo khóa, rồi chạy thục mạng về phòng tắm như vận động viên chạy nước rút. Dựa lưng vào cánh cửa lạnh lẽo, tôi thở hổn hển, cảm giác như kiệt sức.
Chu Văn Bân không bước ra. Một lúc sau, tôi nghe tiếng anh đi vào phòng ngủ.
Tôi mở điện thoại, tay run rẩy gõ cái tên thuốc vừa ghi nhớ vội vàng vào thanh tìm kiếm.
Kết quả hiện ra trên màn hình khiến máu toàn thân tôi đông cứng.
Acetaminophen, còn gọi là Paracetamol. Là một loại thuốc giảm đau, hạ sốt cực kỳ phổ biến, dùng để điều trị cảm mạo, đau đầu, đau khớp…
Nghe thì có vẻ bình thường. Nhưng khi tôi bấm vào mục “Quá liều Acetaminophen”, đồng tử tôi co rút mạnh.
Dòng chữ viết rõ ràng: Sử dụng Acetaminophen lâu dài hoặc quá liều có thể dẫn đến phản ứng độc tính nghiêm trọng ở gan, thậm chí gây suy gan cấp tính, nguy hiểm đến tính mạng.
Suy gan cấp tính. Bốn chữ này như một nhát búa giáng mạnh vào tim tôi.
Báo cáo khám sức khỏe của Vương Lệ, câu nói nghiêm túc của bác sĩ: “Sử dụng chất gây hại cho gan trong thời gian dài”, như một tia sét xé toạc màn sương mù trong đầu tôi.
Cuối cùng tôi cũng hiểu ra. Trong cơm của Chu Văn Bân làm gì có “thảo dược gia truyền” nào. Thứ anh ta bỏ vào mỗi ngày, chính là loại thuốc chí mạng này. Anh ta nghiền nát những viên thuốc trắng thành bột, trộn vào những món ăn có vị đậm, cay nồng. Vị cay tê hoàn hảo đã che giấu tất cả.
Anh ta không phải đang nấu ăn cho tôi, anh ta đang ngày ngày cho tôi uống thuốc độc.
Anh ta muốn giết tôi. Bằng một cách kín đáo nhất, chậm rãi nhất và đau đớn nhất.
Còn Vương Lệ, người đồng nghiệp đáng thương của tôi, cô ấy chỉ tình cờ ăn thay tôi chỗ thuốc độc ấy suốt nửa năm qua.
Nhận thức này khiến tôi rùng mình ớn lạnh, như rơi xuống vực thẳm. Nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của mình trong gương, lần đầu tiên tôi cảm nhận được nỗi sợ hãi thấu xương. Người tôi lấy làm chồng, rốt cuộc là một con ác quỷ thế nào?
Tôi phải tự cứu mình. Tôi không thể ngồi chờ chết, chờ đợi tờ kết quả xét nghiệm muộn màng kia.
Tôi lấy điện thoại, chụp lại màn hình trang web vừa tìm kiếm. Sau đó, tôi xóa toàn bộ lịch sử duyệt web.
Mặc quần áo chỉnh tề, tôi bước ra khỏi phòng tắm. Chu Văn Bân đang tựa lưng vào đầu giường đọc sách, thấy tôi ra, anh mỉm cười dịu dàng.
“Vợ à, lại đây ngủ thôi.”
Anh vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh, nụ cười vẫn như xưa: điển trai, quyến rũ, tràn ngập tình yêu. Nhưng giờ đây, trong mắt tôi, đằng sau khuôn mặt đó rõ ràng là một bộ xương khô gớm ghiếc.
Tôi bước tới, nằm xuống cạnh anh, nhắm mắt lại. Trong bóng tối, tôi nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Chu Văn Bân, anh cứ chờ đấy. Tôi sẽ không để anh toại nguyện đâu.
Trò chơi này, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
05
Đêm đó, tôi thức trắng.
Chu Văn Bân nằm ngay bên cạnh, thở đều đặn, ngủ rất say. Còn tôi như nằm cạnh một con thú dữ có thể tỉnh dậy nuốt chửng mình bất cứ lúc nào, từng phút từng giây đều là sự giày vò.
Tôi không dám cử động, thậm chí không dám thở mạnh. Tôi mở trừng mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà trong bóng tối, não bộ hoạt động với tốc độ chưa từng có.
Tại sao anh ta lại muốn giết tôi?
Chúng tôi kết hôn ba năm, luôn tương kính như tân, trong mắt người ngoài là một cặp vợ chồng mẫu mực. Chúng tôi chưa có con, không có tranh chấp tài sản, bố tôi cũng đã qua đời từ lâu, không hề có mâu thuẫn gia đình nào. Tại sao anh ta lại dùng phương thức thâm độc đến vậy để hại tôi?
Tôi không hiểu. Những nghi vấn cứ bủa vây trong đầu, như một tấm lưới kín mít nhốt chặt lấy tôi.
Cho đến khi trời gần sáng, một chi tiết bị tôi bỏ quên từ lâu bỗng lóe lên như tia chớp.
Bảo hiểm.
Tôi nhớ ra rồi. Khoảng bảy, tám tháng trước, tức là trước khi Chu Văn Bân bắt đầu mang cơm cho tôi một tháng. Anh ta từng rất hào hứng bàn với tôi chuyện mua bảo hiểm. Anh ta bảo chúng tôi đều là trụ cột gia đình, lỡ ngày nào đó có chuyện bất trắc, cũng có thể để lại một khoản bảo đảm cho đối phương.
Lúc đó tôi thấy anh là người có trách nhiệm, suy nghĩ thấu đáo nên không nghĩ ngợi gì mà đồng ý ngay. Anh nhanh chóng gọi nhân viên tư vấn bảo hiểm đến, lo liệu mọi thủ tục. Tôi nhớ, chúng tôi đã mua cho nhau một gói bảo hiểm nhân thọ và tai nạn với số tiền đền bù rất cao. Và người thụ hưởng trên hợp đồng, đều viết tên đối phương.
Lúc đó, tôi còn chìm đắm trong niềm hạnh phúc vì cảm động, nghĩ rằng đó là minh chứng cho tình yêu của chúng tôi. Giờ nghĩ lại, đó hoàn toàn là một cái bẫy tử thần được thiết kế tỉ mỉ.
Trái tim tôi rơi tõm xuống đáy vực.
Nếu tôi chết, anh ta với tư cách là chồng và người thụ hưởng duy nhất, sẽ nhận được một khoản tiền đền bù khổng lồ. Số tiền đó đủ để anh ta sống sung túc nửa đời còn lại, thậm chí đổi đời thành người giàu có.
Thì ra là vậy.
Tất cả những cử chỉ ân cần, yêu thương, chăm sóc chu đáo, đều là giả dối. Anh ta rắp tâm đóng vai một người chồng hoàn hảo, chỉ vì khoản tiền bảo hiểm kết xù sau khi tôi chết.
Tôi chỉ thấy buồn nôn, cố nhịn mới không nôn ra. Thứ tôi ăn mỗi ngày không phải là cơm tình yêu. Mà là một tờ giấy báo tử bọc đường.
Nếu không phải vì tôi không ăn được cay, nếu không phải vì tôi đổi cơm với Vương Lệ… thì người nằm viện suy gan, chỉ cách cái chết một bước ngay lúc này, chính là tôi. Cứ nghĩ đến điều đó, tôi lại rùng mình.
Tôi bật dậy, lấy điện thoại tìm lại bản lưu hợp đồng bảo hiểm điện tử. Mở hợp đồng của mình ra, tôi đọc kỹ từng điều khoản.
Số tiền bảo hiểm: Năm triệu tệ (Khoảng 17,5 tỷ VNĐ).