Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Suất Cơm Cay Chồng Nấu
Chương 4
07
Bước ra khỏi bệnh viện, nắng chiều làm mắt tôi nhức nhối. Nhưng trong lòng tôi, nhờ liên minh vừa kết với Vương Lệ, đã nhen nhóm một tia sáng mỏng manh.
Tôi không về nhà mà đi thẳng đến văn phòng luật của Thẩm Nhã. Trong văn phòng, tôi kể lại kết quả cuộc gặp Vương Lệ cho cô ấy nghe.
Thẩm Nhã nghe xong, gật đầu nghiêm túc: “Tốt, đây là bước đi mấu chốt nhất.”
Cô ấy lấy từ ngăn kéo ra một tập tài liệu, đẩy về phía tôi: “Du Du, giờ chúng ta sẽ hệ thống lại toàn bộ kế hoạch.”
“Thứ nhất, nhân chứng.” Cô ấy chỉ vào trang giấy trắng trong tập tài liệu. “Vương Lệ chính là nhân chứng trực tiếp nhất và là nạn nhân. Mình sẽ lập tức liên hệ với các chuyên gia về gan và chuyên gia độc chất học hàng đầu trong nước để hội chẩn bệnh tình của Vương Lệ. Chúng ta không chỉ cần lấy được giám định y khoa về tổn thương gan của cô ấy, mà còn cần bản kết luận của chuyên gia chứng minh rằng tổn thương này hoàn toàn khớp với triệu chứng dùng quá liều Acetaminophen trong thời gian dài. Bản kết luận chuyên gia này sẽ là quả bom nặng ký trước tòa.”
Tôi nhìn sườn mặt điềm tĩnh và chuyên nghiệp của Thẩm Nhã, tâm trạng bấn loạn dần tĩnh lại.
“Thứ hai, vật chứng.” Cô ấy nói tiếp. “Mẫu thức ăn cậu mang đi xét nghiệm chắc sắp có kết quả rồi. Một khi phát hiện ra thành phần Acetaminophen, đó chính là vật chứng cho việc hắn hạ độc. Nhưng, như thế vẫn chưa đủ.”
Ánh mắt Thẩm Nhã trở nên sắc bén. “Chu Văn Bân hoàn toàn có thể cãi cùn rằng cậu đã làm ô nhiễm mẫu vật trong quá trình mang đi xét nghiệm, hoặc trắng trợn nói rằng đó là thuốc đau đầu của hắn vô tình rơi vào. Hắn có vô số cách để ngụy biện.”
Tim tôi lại thót lên. “Vậy chúng ta phải làm sao?”
“Cho nên, chúng ta cần thứ thứ ba, cũng là thứ chí mạng nhất.” Giọng Thẩm Nhã trở nên vô cùng nghiêm trọng. “Chúng ta cần bằng chứng trực tiếp. Bằng chứng có thể chứng minh chính tay hắn, cố ý, bỏ thuốc vào đồ ăn.”
Nói rồi, cô ấy lấy từ chiếc tủ dưới gầm bàn ra một hộp trang sức tinh xảo. Mở hộp ra, bên trong không phải là đồ trang sức, mà là một thứ trông giống hệt chiếc cúc áo màu đen.
“Đây là gì?” Tôi tò mò hỏi.
“Camera quay lén siêu nhỏ chuẩn quân đội.” Thẩm Nhã cầm chiếc “cúc áo” lên cho tôi xem. “Chất lượng hình ảnh HD, ống kính góc rộng, có chức năng ghi âm, pin siêu trâu, có thể giám sát và ghi hình trực tiếp qua ứng dụng điện thoại.”
Nhịp thở của tôi bỗng dồn dập. “Ý cậu là, bảo mình…”
“Đúng.” Thẩm Nhã nhìn thẳng vào mắt tôi, rành rọt từng chữ. “Du Du, cậu bắt buộc phải về nhà. Về bên cạnh con ác quỷ đó, làm như chưa có chuyện gì xảy ra, tiếp tục đóng vai một người vợ dịu dàng. Sau đó, tìm một cơ hội an toàn tuyệt đối để gắn thứ này vào bếp nhà cậu, ở một vị trí có thể quay được toàn bộ quá trình hắn nấu ăn.”
Cơ thể tôi bắt đầu run lên không kiểm soát được. Về nhà? Trở lại căn nhà đó, đối mặt với khuôn mặt đạo đức giả ấy, và ngủ chung giường với hắn? Chỉ mới nghĩ đến thôi, tôi đã cảm thấy nghẹt thở vì sợ hãi.
“Mình… mình không làm được đâu.” Tôi gần như cầu xin Thẩm Nhã. “Mình sợ hắn phát hiện, mình sợ mình sẽ để lộ sơ hở trước mặt hắn.”
“Cậu làm được.” Thẩm Nhã bước tới, ấn mạnh hai tay lên vai tôi, ép tôi nhìn thẳng vào cô ấy. “Du Du, nghe mình nói. Từ bây giờ, cậu không còn là Hứa Du nữa, cậu là một diễn viên. Cậu phải diễn một vở kịch quan trọng nhất trong cuộc đời. Khán giả của cậu chỉ có một người là Chu Văn Bân. Cậu không được khóc, không được sợ, không được có bất kỳ biến động cảm xúc nào. Mỗi nhịp thở, mỗi nụ cười của cậu đều phải hoàn hảo. Vì sự biểu diễn của cậu liên quan trực tiếp đến mạng sống của cậu và Vương Lệ, liên quan đến việc có tống cổ được gã cặn bã này vào tù hay không.”
Giọng cô ấy dõng dạc, mỗi chữ như chiếc đinh đóng chặt vào tim tôi.
Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng trên nỗi sợ, một cảm xúc mạnh mẽ hơn đang dần nảy mầm. Là sự căm hận. Là ngọn lửa phục thù.
Tôi nhắm mắt, hít một hơi sâu, lúc mở mắt ra, ánh nhìn đã trở nên kiên định: “Mình hiểu rồi.”
Tôi nhận lấy chiếc camera lạnh ngắt, nắm chặt trong lòng bàn tay. Nó như một miếng sắt nung, làm tay tôi bỏng rát. Nhưng chính sự đau đớn ấy lại khiến tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết.
“Tiểu Nhã, cảm ơn cậu.”
“Chúng ta là bạn bè, nói mấy lời này làm gì.” Thẩm Nhã vuốt lại mái tóc rối của tôi. “Nhớ kỹ, về nhà, đừng chủ động khiêu khích hắn, cũng đừng cố ý thăm dò gì cả. Cứ cư xử như bình thường. Cơm hắn đưa cậu cứ nhận, nhưng tuyệt đối không được ăn nữa, tìm cơ hội vứt đi. Phần còn lại, cứ giao cho thứ nhỏ bé này.” Cô ấy chỉ vào chiếc camera trên tay tôi. “Chúng ta chỉ việc chờ đợi. Chờ chính hắn tự lòi đuôi cáo.”
Tôi gật đầu thật mạnh.
Bước ra khỏi công ty luật, trời đã nhá nhem tối. Ánh đèn neon của thành phố lần lượt sáng lên, rực rỡ sắc màu. Đứng giữa dòng người xe hối hả, tôi có cảm giác mình đang đứng trên một sân khấu kịch lớn và lộng lẫy. Một vở kịch về sự lừa dối, phản bội và trả thù sắp sửa kéo rèm. Và tôi, là nữ chính duy nhất của vở kịch này.
Tôi lấy điện thoại, gọi cho Chu Văn Bân. Điện thoại kết nối rất nhanh, giọng nói dịu dàng, trầm ấm của anh ta vang lên.
“Vợ ơi, em đi đâu thế? Muộn thế này rồi sao chưa về, anh lo chết đi được.”
Nghe sự quan tâm giả tạo ấy, dạ dày tôi lại lộn nhào. Nhưng tôi hít một hơi sâu, dùng giọng điệu áy náy và nũng nịu nói: “Chồng ơi, xin lỗi anh mà, chiều em đi lượn lờ mua sắm, mải mê quá nên quên mất thời gian. Giờ em đang chuẩn bị về đây, anh có đói không? Để em mua đồ ăn đêm cho anh nhé?”
“Không cần không cần, đồ ngốc, sao anh đói được.” Anh ta cười khẽ qua điện thoại, “Anh vẫn đợi em ở nhà, hầm canh cho em rồi, mau về đi, bên ngoài không an toàn đâu.”
Bên ngoài không an toàn.
Tôi cầm điện thoại, nhìn thế giới phồn hoa trước mắt, chợt thấy mỉa mai tột độ. Nơi nguy hiểm nhất trên đời này, chẳng phải đang ở ngay đầu dây bên kia sao?
“Vâng, chồng yêu.” Tôi đáp lại bằng giọng ngọt ngào nhất có thể, “Em về ngay đây.”
Cúp máy, tôi vẫy một chiếc taxi. “Bác tài, đến khu XX.”
Khi xe nổ máy, tôi gục mặt vào hai bàn tay. Khi ngẩng đầu lên, trên môi đã nở một nụ cười hiền thục và dịu dàng.
Chu Văn Bân, tôi về rồi đây.
08
Khoảnh khắc mở cửa nhà, mùi thức ăn quen thuộc xộc thẳng vào mũi. Chu Văn Bân đeo tạp dề, bưng một nồi canh nóng hổi từ trong bếp bước ra. Thấy tôi, anh ta lập tức nở nụ cười rạng rỡ.
“Vợ về rồi à, mau đi rửa tay đi, anh hầm canh gà ác em thích nhất đấy.”
Nụ cười của anh ta vẫn điển trai, vẫn dịu dàng, tưởng như có thể làm tan chảy mọi băng tuyết trên thế gian. Thế nhưng, trái tim tôi còn lạnh giá hơn cả băng tuyết.
Nhìn khuôn mặt anh ta, trong đầu tôi không kìm được mà hiện lên khuôn mặt vàng vọt của Vương Lệ cùng tờ báo cáo đầy những mũi tên màu đỏ. Cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng, tôi suýt nôn ngay tại chỗ. Nhưng tôi nhịn được.
Tôi ép mình nở một nụ cười mệt mỏi nhưng ngọt ngào: “Chồng ơi, anh thật tốt.”
Tôi bước tới, ôm anh ta từ phía sau như mọi khi. Cơ thể anh ta cứng đờ lại một giây, nhưng nhanh chóng thả lỏng.
“Ngốc ạ, anh không tốt với em thì tốt với ai.” Anh ta xoay người, cưng nựng véo mũi tôi.
Qua lớp áo sơ mi mỏng, đầu ngón tay tôi cảm nhận rõ làn da ấm áp và cơ bắp săn chắc của anh ta. Cái ôm mà tôi từng mê mẩn này, giờ đây lại như một hang động lạnh lẽo đầy rắn độc.
Tôi rúc đầu vào ngực anh ta, hít thở tham lam, không phải vì quyến luyến, mà là để bình ổn nhịp tim đang đập thình thịch như đánh trống. Tôi không được để lộ sơ hở. Tuyệt đối không.
“Em đi cất đồ đã, ra ngay đây.”
Tôi buông anh ta ra, bước nhanh vào phòng ngủ, nhét chiếc túi xách và hộp trang sức chứa camera vào sâu trong tủ quần áo. Rồi tôi vào nhà vệ sinh, dùng nước lạnh tát lên mặt hết lần này đến lần khác.
Trong gương, sắc mặt tôi trắng bệch, ánh mắt đầy sự kinh hoàng và hoảng loạn. Không được. Không thể mang bộ dạng này. Tôi đối diện với gương, tập cười hết lần này đến lần khác. Khóe miệng nhếch lên, mắt cong lại, tạo ra biểu cảm hạnh phúc và mãn nguyện nhất. Cho đến khi người trong gương trông không khác gì ngày thường, tôi mới bước ra.
Trên bàn ăn, Chu Văn Bân đã múc sẵn cho tôi một bát canh. Trong nước canh màu trắng sữa nổi lềnh bềnh những miếng thịt gà ác đen nhánh và kỷ tử đỏ tươi, trông vừa ngon vừa bổ.
“Mau uống lúc còn nóng, anh hầm cả buổi chiều đấy.” Anh ta đưa thìa cho tôi, ánh mắt đầy mong chờ.
Nhìn bát canh, dạ dày tôi lại cuộn lên. Ai mà biết trong bát canh trông có vẻ vô hại này, anh ta lại cho thêm “thảo dược gia truyền” gì vào?
Tôi cầm thìa lên, múc một thìa canh nhưng không đưa lên miệng mà đặt lại xuống bát.
“Sao thế? Không hợp khẩu vị à?” Chu Văn Bân nhạy bén nhận ra sự bất thường của tôi.
“Không, ngon lắm ạ.” Tôi lập tức lắc đầu, tìm một cái cớ hoàn hảo. “Chỉ là chiều nay đi dạo mua sắm, em ăn nhiều đồ vặt quá, giờ bụng vẫn còn hơi no.”
Vừa nói, tôi vừa làm ra vẻ mặt tiếc nuối.
“Em đấy, chỉ được cái hay ăn vặt.” Chu Văn Bân cười bất lực, không mảy may nghi ngờ. “Thế thì không uống nữa, để mai anh hâm nóng lại cho em uống buổi sáng.”
Anh ta rất tự nhiên cất bát canh vào tủ lạnh. Tôi thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh đã ướt đẫm lưng.
Bữa tối hôm đó, tôi ngồi trên đống lửa, nhai thức ăn vô vị. Chu Văn Bân thì rất cao hứng, liên tục kể chuyện công ty, còn nói mấy câu chuyện cười để tôi vui. Tôi cố gắng hùa theo, lúc thì ngạc nhiên, lúc thì cười lớn, hoàn thành xuất sắc vai diễn của một người lắng nghe chu đáo.
Ăn xong, anh ta chủ động nhận việc rửa bát như mọi khi.
Cơ hội đến rồi.
Tôi nhìn bóng lưng anh ta khuất vào bếp, tim lại nhảy vọt lên tận họng.
“Chồng ơi, hôm nay em đi dạo mỏi chân quá, em đi ngâm bồn trước nhé.”
“Đi đi, ngâm cho thư giãn.” Anh ta không quay đầu lại, nói.
Tôi lập tức lao vào phòng ngủ, lấy chiếc hộp trang sức trong tủ ra, rồi chuồn vào phòng tắm. Khóa trái cửa phòng tắm, tôi bật vòi hoa sen. Dưới tiếng nước rào rào che giấu, tôi mở hộp, lấy ra chiếc camera siêu nhỏ chỉ nhỉnh hơn móng tay.
Dựa theo sự hướng dẫn của Thẩm Nhã, tôi đã quan sát trước bố cục nhà bếp. Vị trí lắp đặt tốt nhất là bên hông máy hút mùi. Ở đó có một cái móc nam châm bình thường dùng để treo muôi, xẻng. Chỉ cần ngụy trang camera thành một cái móc mới, gắn lên đó, là có thể thu trọn toàn bộ bếp lò và bàn sơ chế thức ăn vào khung hình, hơn nữa tuyệt đối không gây sự chú ý.
Tôi cởi đồ, quấn khăn tắm, lén hé cửa phòng tắm.
Chu Văn Bân đang đứng quay lưng lại, cắm cúi rửa bát. Trong bếp chỉ có tiếng nước chảy. Tôi đi chân trần, nhón gót, nhẹ nhàng như một con mèo, từng bước, từng bước, tiến về phía bếp không một tiếng động.
Mỗi bước đi của tôi như giẫm lên lưỡi dao. Khoảng cách ngày càng gần, tôi thậm chí còn ngửi thấy mùi sữa tắm trên người anh ta.
Chính là lúc này.
Nhanh như chớp, tôi vươn tay ra, gắn chặt chiếc camera có nam châm hút lên lớp vỏ kim loại của máy hút mùi. Màu của nó hòa lẫn với máy hút mùi, trông y hệt một linh kiện gắn sẵn.
Thành công rồi!
Trong lòng tôi khấp khởi mừng rỡ, vừa định lui về trong im lặng. Đột nhiên, tiếng nước trong bếp ngừng chảy. Cơ thể tôi cứng đờ, máu dường như đông cứng lại.
“Vợ à?”
Giọng Chu Văn Bân vang lên phía sau lưng mà không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào. Anh ta quay người lại, khó hiểu nhìn tôi.
“Sao em lại ở đây?”
Đầu óc tôi trống rỗng, gần như mất đi khả năng suy nghĩ. Đi chân trần, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm, tôi đứng đó như một kẻ trộm bị bắt quả tang.
Xong rồi. Tất cả xong rồi. Chắc chắn anh ta đã nghi ngờ.
Giữa ranh giới của sự sụp đổ, tôi nhanh trí vươn tay ôm chầm lấy eo anh ta từ phía sau. Áp mặt vào tấm lưng ướt át của anh ta, tôi dùng giọng điệu đầy tủi thân và ỷ lại, thì thầm:
“Chồng ơi, em… em chỉ là nhớ anh thôi. Ngay cả lúc anh rửa bát, em cũng muốn ngắm anh.”
Cơ thể Chu Văn Bân rõ ràng thả lỏng ra. Anh ta quay lại, xoa đầu tôi đầy bất lực nhưng đầy sủng nịnh.
“Em ngốc nghếch thế, cứ bám dính lấy anh vậy.” Anh cúi xuống hôn lên trán tôi. “Mau đi tắm đi, kẻo cảm lạnh bây giờ.”
“Vâng.” Tôi gật đầu, chạy trốn về phòng tắm. Dựa vào cánh cửa lạnh ngắt, tôi thở hổn hển, cảm thấy hai chân mình vẫn còn nhũn ra. Khoảnh khắc vừa nãy, tôi thực sự tưởng mình đã tiêu đời rồi.
Tắm xong, tôi lên giường nằm, Chu Văn Bân cũng nhanh chóng lên theo. Anh ta ôm tôi từ phía sau như mọi khi, một tay quen thuộc đặt lên eo tôi. Hơi thở anh ta đều đặn và dài, phả vào gáy tôi, khiến tôi nổi da gà.
“Ngủ cùng ác quỷ” – cụm từ này, chưa bao giờ tôi thấy sát thực và đáng sợ đến thế. Tôi mở trừng mắt, không dám nhúc nhích trong bóng tối. Nhưng tôi biết, từ đêm nay trở đi, mọi chuyện đã khác. Con mắt nhỏ giấu trong góc bếp kia sẽ là lính gác của tôi, là vũ khí của tôi. Nó sẽ thay tôi giám sát nhất cử nhất động của con quỷ dữ nằm chung giường này.
Chu Văn Bân, ngày tàn của anh sắp đến rồi.
09
Sáng hôm sau, tôi mang đôi mắt thâm quầng, tinh thần hoảng hốt đến công ty. Chị Lý thấy vậy liền quan tâm hỏi tôi bị sao. Tôi đành lấy cớ “tối qua mất ngủ” để lấp liếm. Vương Lệ vẫn chưa đi làm, chỗ ngồi của cô ấy trống không, như một vết thương câm lặng.
Ngồi vào bàn làm việc, việc đầu tiên tôi làm là lấy điện thoại, đeo tai nghe bluetooth, mở ứng dụng camera giám sát lên. Trên màn hình lập tức hiện ra hình ảnh trực tiếp trong bếp nhà tôi. Hình ảnh mượt mà sắc nét, góc quay hoàn hảo. Từ vị trí máy hút mùi nhìn xuống, toàn bộ khu vực nấu ăn, bao gồm bếp lò, bồn rửa, thớt thái đồ ăn đều nằm trong tầm kiểm soát. Lúc này, căn bếp vắng tanh, yên tĩnh như một bức tranh sơn dầu tĩnh vật.
Tôi biết, kịch hay vẫn chưa bắt đầu.
Tôi dựa điện thoại vào giá đựng tài liệu, giả vờ như đang tra cứu thông tin, nhưng mắt không dám rời màn hình nửa giây. Tôi hoàn toàn không có tâm trí xử lý công việc, trong đầu chỉ toàn là những hình ảnh sắp sửa xảy ra.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, mỗi giây đối với tôi đều là sự giày vò.
Đến 10 rưỡi sáng, theo kế hoạch đã bàn với Thẩm Nhã, tôi nhấc điện thoại bàn, gọi cho Chu Văn Bân. Chuông reo một tiếng đã có người nhấc máy.
“Vợ à, nhớ anh rồi sao?” Giọng anh ta vẫn dịu dàng như trước.
Tôi nhéo mạnh đùi mình một cái, ép giọng nói phải pha thêm chút đau đớn và mệt mỏi: “Chồng ơi… em… em đau bụng quá.”
“Sao cơ?!” Giọng Chu Văn Bân lập tức căng thẳng. “Sao lại đau bụng? Có phải ăn bậy bạ gì không?”
“Em không biết…” Giọng tôi như muốn khóc. “Từ sáng đến giờ bụng cứ quặn đau từng cơn, đầu cũng chóng mặt, cả người không có chút sức lực nào.”
Vừa nói, tôi vừa nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Tôi tưởng tượng vẻ mặt của anh ta lúc này, chắc chắn vừa lo lắng, vừa thầm vui sướng nhỉ. Vì những triệu chứng tôi thể hiện, chẳng phải đúng như dự liệu của anh ta sao?
“Vợ đừng sợ, đừng sợ nhé.” Anh ta lo lắng trấn an tôi qua điện thoại. “Có phải bệnh cũ của em lại tái phát không? Dạ dày em vốn yếu mà. Thế này đi, em uống chút nước ấm, nghỉ ngơi trong văn phòng, tuyệt đối đừng đi lại lung tung. Trưa nay anh sẽ nấu món gì thật ngon mang lên tẩm bổ cho em. Món dược thiện anh nấu, trị thể trạng yếu ớt của em là tốt nhất đấy.”