Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tôi Từ Chối Phê Duyệt Con Gái Ông
Chương 2
2
Sáng hôm sau, Triệu Minh của tổ kỷ luật gọi điện cho tôi.
“Lâm Nghiễn, Hàng không Viễn Châu khiếu nại cậu rồi, biết chưa?”
“Biết.”
“Họ nói cậu phủ quyết việc thăng chức của Tống Dao nhưng không đưa ra lý do bằng văn bản hợp lệ.”
“Lý do bằng văn bản hôm nay sẽ đi qua hệ thống. Tôi sẽ viết rõ.”
“Còn một chuyện nữa. Lâm Viễn Châu đích thân muốn đến Cục, ngay chiều nay.”
Tôi cầm điện thoại, không nói gì.
“Cậu có muốn tạm thời tránh mặt không?” Giọng Triệu Minh dịu xuống.
“Không cần.”
Hai giờ hai mươi phút chiều, một chiếc Maybach màu đen dừng trước cửa tòa nhà Cục Hàng không.
Tôi đứng trước cửa sổ tầng ba, nhìn Lâm Viễn Châu bước xuống xe.
Hai mươi năm rồi.
Ông già hơn trong ảnh một chút, tóc mai đã bạc, nhưng lưng vẫn thẳng.
Chiếc áo khoác dạ màu xanh đậm được cắt may rất tinh tế.
Dáng đi của ông khiến tôi nhớ tới lời cậu từng nói.
“Bố cháu ấy à, kỹ thuật đúng là giỏi thật, sống lưng cũng cứng thật.”
“Chỉ là cứng sai hướng thôi.”
Ông không đến tìm tôi trước, mà đi thẳng tới văn phòng Cục trưởng.
Cánh cửa đóng lại bốn mươi phút.
Lúc bước ra, Cục trưởng đích thân tiễn ông đến cuối hành lang.
Sau đó thư ký gọi tôi.
“Thẩm định viên Lâm, phòng họp 307.”
Khi tôi đẩy cửa vào, Lâm Viễn Châu đã ngồi ở phía đối diện bàn dài.
Bên cạnh Tổng giám đốc Chu là Tống Vân.
Ngoài bốn mươi tuổi, đeo một chuỗi vòng cổ ngọc trai.
Tôi biết bà ta. Ảnh của bà ta từng xuất hiện trên bài đăng diễn đàn hai mươi năm trước.
Bà ta đứng cạnh chiếc Cessna, cười rạng rỡ, trong lòng ôm một cô bé mặc váy công chúa màu hồng.
Cô bé đó chính là Tống Dao.
“Ngồi đi.” Lâm Viễn Châu nhìn tôi, giọng bình thản, giống như đang nhìn một cấp dưới.
Tôi ngồi xuống đối diện ông.
“Thẩm định viên Lâm, hồ sơ của Tống Dao tôi đã xem rồi. Không có bất cứ vấn đề gì. Lý do cậu từ chối ký là gì?”
“Số giờ bay có nghi vấn.”
“Có nghi vấn?” Ông cau mày. “Mỗi ghi chép bay của con bé đều có chữ ký xác nhận của tổ bay, dữ liệu đầy đủ, kiểm tra nội bộ của hãng cũng đã thông qua.”
“Kiểm tra nội bộ là việc của hãng. Thẩm định của Cục Hàng không là việc của tôi.”
Ông nhìn tôi một cái. Không có tức giận, chỉ có sự dò xét nhàn nhạt.
Tống Vân bên cạnh bỗng lên tiếng.
“Thẩm định viên Lâm, Tiểu Dao từ nhỏ đã có thiên phú bay. Mười tám tuổi con bé đã lấy được bằng lái tư nhân. Thành tích năm hai mươi hai tuổi đã vượt xa trình độ cả đời của rất nhiều cơ trưởng kỳ cựu. Con bé thật sự dựa vào chính mình để đi đến hôm nay.”
Giọng bà ta rất dịu dàng.
Dịu dàng giống hệt nụ cười trong bức ảnh hai mươi năm trước.
“Bà Tống, tôi không đánh giá thiên phú của cô ấy. Tôi đang thẩm định hồ sơ của cô ấy.”
“Vậy cậu nói tôi nghe, hồ sơ có vấn đề ở đâu?”
“Ý kiến thẩm định sẽ được gửi bằng văn bản tới hãng.”
“Bây giờ tôi muốn nghe.”
Lâm Viễn Châu khẽ giơ tay.
Tống Vân im miệng.
Ông lấy từ túi trong áo vest ra một phong bì, đẩy tới trước mặt tôi.
“Đây là thư mời Hàng không Viễn Châu muốn mời cậu làm cố vấn bay trưởng. Lương năm ba triệu, cộng thêm quyền chọn cổ phần.”
Ông ngả người ra lưng ghế.
“Công việc hiện tại của cậu quá mệt. Hơn nữa cậu còn trẻ, đừng tự thu hẹp đường đi của mình.”
Tôi đẩy phong bì trở lại.
“Ông Lâm Viễn Châu,” tôi nói, “tôi tên là Lâm Nghiễn.”
Ngón tay ông khựng lại trên mặt bàn.
“Tôi biết cậu tên gì.”
Khóe miệng ông khẽ động.
“Tôi cũng biết cậu là ai.”
Ông đứng dậy, cài nút áo khoác.
“Lâm Nghiễn, cậu không muốn giúp chuyện này, vậy tôi sẽ đi con đường khác.”
Nói xong, ông quay lưng đi ra khỏi phòng họp.
Tiếng giày da xa dần trong hành lang.
Khi Tống Vân đi ngang qua tôi, bà ta dừng lại một giây, thấp giọng nói:
“Người trẻ à, đừng đẩy mọi con đường tới chỗ cùng đường.”
Sau khi họ đi, tôi mở phong bì.
Phong bì chưa dán kín. Dưới thư mời còn kẹp một tờ hối phiếu ngân hàng của Hàng không Viễn Châu.
Ba triệu.
Tôi cho phong bì vào túi niêm phong trong suốt, dán kín miệng túi, ghi ngày tháng và mã số.
Sau đó tôi ngẩng đầu lên.
Ở góc trên bên trái phòng họp, đèn báo của camera giám sát đang sáng.