Vợ Tôi Cũng Biết Phản Bội

Chương 15



CHƯƠNG 15

Một tiếng sau, xe dừng lại trước cổng nhà họ Nguyễn.

Nguyễn Thanh Ninh nhanh chóng xuống xe, không thèm ngoảnh đầu lại mà đi thẳng vào trong.

Thấy vậy, Thịnh Tư Niên bất đắc dĩ mỉm cười, đạp chân ga lái xe về nhà mình.

Tương lai còn dài, anh có thể từ từ chờ đợi.

Tại nhà họ Nguyễn.

Nguyễn Thanh Ninh vừa về đến nhà, mẹ Nguyễn đã ôm chầm lấy cô khóc nức nở.

“Thanh Ninh, con chịu khổ rồi. Biết trước thằng Thương Dữ Sâm không ra gì thế này, năm xưa chúng ta đã không nên mềm lòng với nó, càng không nên gả con cho nó!”

“Bây giờ nó còn lòi ra cả đứa con rơi nữa, đúng là quá đáng lắm rồi!”

Nguyễn Thanh Ninh mỉm cười an ủi mẹ: “Không sao đâu mẹ, dù sao thì cũng sắp ly hôn rồi. Con cũng sẽ bắt anh ta phải trả giá cho những hành vi của mình.”

Bố Nguyễn điềm tĩnh hơn nhiều, không bộc lộ cảm xúc ra ngoài như mẹ Nguyễn, chỉ đứng bên cạnh hỏi:

“Con định trả thù thế nào, có cần bố giúp gì không?”

“Thương Dữ Sâm bây giờ đã không còn là cậu ta của ngày xưa nữa, nhiều chuyện sợ là không dễ dàng như vậy. Nếu con gặp khó khăn gì, cứ nói với bố.”

Đôi mắt Nguyễn Thanh Ninh đỏ hoe vì cảm động.

 

“Bố, cảm ơn bố mẹ, có bố mẹ thật tốt.”

“Nhưng con cũng đã lớn rồi, không thể chuyện gì cũng ỷ lại vào bố mẹ được. Con đã nghĩ ra cách trả thù rồi, chỉ hai tiếng nữa thôi, con sẽ khiến Thương Dữ Sâm thân bại danh liệt!”

Bố Nguyễn vốn định nói thêm gì đó, nhưng thấy dáng vẻ đã tính toán đâu vào đấy của Nguyễn Thanh Ninh bèn im lặng.

“Được, nếu con đã có tính toán riêng, bố mẹ đều nghe theo con. Chỉ cần con biết rằng bất luận xảy ra chuyện gì, bố mẹ vẫn sẽ luôn đứng sau làm hậu phương vững chắc cho con.”

Sống mũi Nguyễn Thanh Ninh cay xè, lao vào vòng tay của bố mẹ, nghẹn ngào:

“Bố mẹ, lẽ ra năm xưa con nên nghe lời bố mẹ.”

Bố Nguyễn nhẹ nhàng vỗ lưng cô, an ủi: “Không sao, bây giờ nhận ra cũng chưa muộn.”

Hai ông bà muốn Nguyễn Thanh Ninh ở lại nhà, nhưng cô vẫn kiên quyết chuyển ra ngoài sống, cuối cùng họ đành chiều theo ý cô.

Chiều hôm đó, phía Thương Dữ Sâm vừa nhận được tin báo Nguyễn Thanh Ninh đã về nhà họ Nguyễn một chuyến.

Anh ta đang định ra khỏi cửa thì bị trợ lý ngăn lại.

“Sếp Thương, bên ngoài bây giờ toàn là phóng viên, sếp không ra ngoài được đâu.”

Thương Dữ Sâm: “Phóng viên? Sao tự nhiên lại có phóng viên?”

Trợ lý lấy điện thoại ra, mở trang nhất tin tức ngày hôm nay.

Trên đó tràn ngập tin tức về việc Thương Dữ Sâm ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân, tạo ra con rơi, và hết lần này đến lần khác làm tổn thương người vợ tào khang.

Đoạn tin được nhiều lượt thích nhất chính là việc cô bị vu oan, sau đó Thương Dữ Sâm bắt cô ngâm mình trong nước đá suốt một đêm, khiến cô vĩnh viễn mất đi khả năng làm mẹ.

Còn có cả đoạn ghi âm cuộc trò chuyện giữa Thương Dữ Sâm và bác sĩ:

“Anh Thương, anh biết rõ cơ thể chị dâu ốm yếu, tại sao còn để chị ấy ngâm nước đá lâu như vậy?”

“Thanh Ninh cái gì cũng tốt, chỉ là quá yêu tao, nhưng người tao yêu không chỉ có mình cô ấy.”

“Chỉ có cách khiến Thanh Ninh vĩnh viễn mất đi khả năng sinh nở, Tử Đồng mới không phải sống cuộc sống giống tao hồi nhỏ.”

“Còn về Thanh Ninh, cô ấy có gia thế tốt, còn có tao, chẳng qua chỉ là mất đi khả năng sinh con, mất thì mất thôi, sau này tao sẽ tìm cách bù đắp cho cô ấy. Nhưng Tử Đồng là con trai duy nhất của tao, tao không thể để tương lai của nó có bất kỳ rủi ro nào.”

Thương Dữ Sâm như bị sét đánh, cả người lảo đảo chực ngã.

Đoạn ghi âm này Nguyễn Thanh Ninh lấy từ đâu, cô ấy nghe được từ lúc nào?

Thảo nào cô nhất quyết muốn ly hôn với anh ta, hóa ra cô đã biết tất cả từ lâu…

Trợ lý: “Sếp Thương, các cổ đông của công ty hiện đang triệu tập một cuộc họp khẩn cấp, họ nói cần sếp cho một lời giải thích…”

“Nếu những lời này không phải sếp nói, mà là do AI cắt ghép, chúng ta có thể đi kiện họ.”

Thương Dữ Sâm trầm ngâm một lát rồi đáp: “Những lời này, những chuyện này đều do tôi làm.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...