Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Vợ Tôi Cũng Biết Phản Bội
Chương 3
CHƯƠNG 3
Nghe vậy, Thịnh Tư Niên khẽ cười: “Được, cho anh một tuần. Trong vòng một tuần anh sẽ lo liệu ổn thỏa mọi chuyện.”
Cúp điện thoại, Nguyễn Thanh Ninh một mình trở về nhà.
Trên đường đi, cô nhận được tin nhắn của Thương Dữ Sâm:
“Thanh Ninh, em đợi anh ở cửa một lát, anh xử lý xong chuyện của Ngữ Nịnh sẽ đến tìm em ngay.”
Nguyễn Thanh Ninh cười khẩy. Đời này cô chưa từng có thói quen đợi ai.
Huống hồ là loại rác rưởi như Thương Dữ Sâm. Đã là rác thì phải vứt bỏ triệt để.
Giống như năm xưa, Thương Dữ Sâm lại qua đêm không về. Lúc trở về, trên người anh ta toàn là mùi nước hoa của người phụ nữ khác.
Anh ta đứng bên giường Nguyễn Thanh Ninh nhận lỗi:
“Thanh Ninh, xin lỗi, anh…”
Nguyễn Thanh Ninh ngắt lời anh ta: “Chuyện cũng đã làm rồi mới tới xin lỗi, anh không thấy quá đạo đức giả sao?”
“Nếu anh đã đưa ra quyết định rồi thì không cần phải giả mù sa mưa với tôi ở đây. Chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”
Thấy Nguyễn Thanh Ninh định bỏ đi, Thương Dữ Sâm rõ ràng đã luống cuống.
“Thanh Ninh, anh biết em đang tức giận. Nhưng tình huống tối qua anh không thể khoanh tay đứng nhìn được. Lão Vương kia nổi tiếng là thích chơi đùa phụ nữ, danh tiếng trong giới thối nát thế nào không phải em không biết. Nếu anh không đưa cô ấy đi, hậu quả với cô ấy sẽ không thể tưởng tượng nổi.”
Nguyễn Thanh Ninh nhìn cánh tay đang bị Thương Dữ Sâm níu chặt, nhíu mày, dùng sức hất mạnh ra.
“Đến anh còn biết chuyện đó, anh nghĩ Kiều Ngữ Nịnh lại không biết sao?”
“Con đường này là tự cô ta chọn, không ai ép cô ta. Tự cô ta đớn hèn thấp hèn, tôi còn phải rảnh rỗi đi thương hại à?”
“Thương Dữ Sâm, anh cũng chung tình gớm nhỉ, loại đàn bà bẩn thỉu như vậy anh cũng nuốt trôi. Anh không sợ rước bệnh, nhưng tôi sợ. Tránh xa tôi ra!”
Nguyễn Thanh Ninh đẩy anh ta ra rồi đi xuống lầu. Vừa bước đến ngã rẽ cầu thang, cô sững người khi thấy Kiều Ngữ Nịnh đang dọn đồ đạc vào nhà, bên cạnh còn dắt theo một bé trai khoảng bốn tuổi.
Thương Dữ Sâm lao tới chắn trước mặt hai mẹ con Kiều Ngữ Nịnh, giải thích với Nguyễn Thanh Ninh:
“Thanh Ninh, hôm nay anh mới biết mình lại có một đứa con trai. Thằng bé tên là Thương Tử Đồng, năm nay bốn tuổi, là do Ngữ Nịnh một mình sinh ra sau khi anh và cô ấy chia tay. Cô ấy không phải tự ruồng bỏ bản thân, một người mẹ đơn thân không có khả năng kiếm tiền, làm cái nghề đó cũng là do bị ép đến đường cùng.”
“Bây giờ anh đã biết khó khăn của mẹ con cô ấy, anh không thể khoanh tay đứng nhìn. Dù sao Tử Đồng cũng là con trai anh, anh không muốn con mình phải trải qua những chuyện anh từng nếm trải năm xưa.”
Tim Nguyễn Thanh Ninh đau như dao cứa. Cô chằm chằm nhìn Thương Tử Đồng.
Chân mày, đôi mắt và khuôn miệng của đứa trẻ giống hệt Thương Dữ Sâm như đúc từ một khuôn. Thậm chí chẳng cần giám định ADN cũng có thể khẳng định quan hệ cha con của họ.
Cô tự giễu cười.
Thương Dữ Sâm mang người về tận nhà rồi, đây đâu phải là bàn bạc với cô, rõ ràng là thông báo.
Nhưng anh ta nói đúng, đó là con trai anh ta, họ mới là người một nhà, còn cô mới là người ngoài.
Nguyễn Thanh Ninh ngước mắt, đôi môi trắng bệch nhếch lên một nụ cười:
“Nó là con trai anh, mang họ Thương, đương nhiên nên đón về.”
Dù sao thì vài ngày nữa cô cũng đi rồi, Thương Dữ Sâm đưa ai về nhà, bảo vệ ai cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Đợi khi bên Thịnh Tư Niên thành công, đoạn tình cảm giữa cô và Thương Dữ Sâm cũng coi như đi đến hồi kết.
Nhưng Kiều Ngữ Nịnh lại không muốn để cô được yên.
Sáng hôm sau, Nguyễn Thanh Ninh vừa ăn sáng xong thì ba người một nhà Thương Dữ Sâm đã hùng hổ xông lên lầu.
Thương Dữ Sâm bước tới bóp chặt cằm cô, lực mạnh đến mức tưởng như có thể làm trật khớp cằm cô.
“Nguyễn Thanh Ninh, anh cứ tưởng em thực sự hiểu chuyện, không ngờ tất cả chỉ là giả tạo! Tử Đồng chỉ là một đứa trẻ, em lại đi hạ độc một đứa trẻ, em không có trái tim sao!”
Đầu óc Nguyễn Thanh Ninh ong ong vì đau: “Hạ độc? Tôi chưa từng làm chuyện như vậy!”
Thương Dữ Sâm ném mạnh nắm cơm nếp của bữa sáng xuống đất, giọng điệu tràn ngập sự thất vọng: “Phần cơm nếp này là do em làm. Em thừa biết trẻ con thích đồ ngọt, nên cố tình bỏ thuốc độc vào trong để độc chết Tử Đồng!”
Nguyễn Thanh Ninh ngước mắt nhìn Kiều Ngữ Nịnh. Quả nhiên, trên mặt cô ta hiện lên nụ cười đắc ý.
“Chuyện này không phải do tôi làm, là Kiều Ngữ Nịnh! Là cô ta vu oan cho tôi!”
Sự thật bày ra trước mắt, nhưng Thương Dữ Sâm lại không tin: “Ngữ Nịnh là mẹ ruột của Tử Đồng, những năm qua vì đứa bé mà chịu bao nhiêu khổ cực. Bây giờ em lại nói là cô ấy vu oan cho em?”
“Nguyễn Thanh Ninh, tự em nghe xem có nực cười không!”
Máu trong người Nguyễn Thanh Ninh như đông cứng. Cô dùng sức hất tay anh ta ra, đứng đường hoàng đối diện với anh ta, dõng dạc từng chữ:
“Thương Dữ Sâm, người ngoại tình là anh, người tạo ra con rơi cũng là anh. Kẻ nực cười là anh chứ không phải tôi!”
“Tôi, Nguyễn Thanh Ninh, việc gì đã làm tuyệt đối dám nhận. Nhưng việc tôi không làm, bất kỳ ai cũng đừng hòng hắt bát nước bẩn lên đầu tôi!”