Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Vợ Tôi Cũng Biết Phản Bội
Chương 7
CHƯƠNG 7
Nguyễn Thanh Ninh bị người hầu kẹp chặt tay, lôi xềnh xệch ra hồ bơi bên ngoài.
Mặt hồ bơi đã kết một lớp băng mỏng. Thương Dữ Sâm ra lệnh đẩy cô xuống, rồi sai người hầu đứng canh ở trên bờ.
“Các cô canh chừng mợ chủ cho kỹ, chưa đủ hai mươi bốn tiếng không được phép cho cô ta lên!”
Nước lạnh buốt thấm vào cơ thể, Nguyễn Thanh Ninh lạnh đến mức môi run cầm cập, những giọt nước mắt uất ức cuối cùng không kìm được rơi xuống.
“Thương Dữ Sâm, ở trong này hai mươi bốn tiếng, anh muốn lấy mạng tôi sao!”
Giọng Thương Dữ Sâm đanh lại: “Hôm nay nếu anh tha cho em, lần sau thứ em muốn chính là mạng của mẹ con Ngữ Nịnh!”
“Thanh Ninh, hy vọng lần này sẽ giúp em tỉnh ngộ hoàn toàn, đừng làm những chuyện sai trái nữa.”
Nói xong, Thương Dữ Sâm dẫn Kiều Ngữ Nịnh rời đi, không thèm nhìn cô thêm một lần nào nữa.
Máu trên người Nguyễn Thanh Ninh dần hòa vào nước trong hồ bơi. Từ một hồ bơi trong vắt đến tận đáy, nay biến thành một hồ máu đỏ lòm.
Nguyễn Thanh Ninh lạnh cóng đến mức hàng mi cũng đọng lại sương giá. Cô không còn chút sức lực nào để vùng vẫy nữa, mặt nước nhuốm máu ngập qua đỉnh đầu, cô hoàn toàn chìm nghỉm…
Khoảnh khắc đôi mắt nhắm nghiền lại, Nguyễn Thanh Ninh tuyệt vọng nhìn lên trên.
Thương Dữ Sâm, nếu năm xưa không cứu anh, anh chết rồi, thì những chuyện ngày hôm nay có phải sẽ không bao giờ xảy ra?
Nguyễn Thanh Ninh lại phải nhập viện, nhưng lần tỉnh lại này, Thương Dữ Sâm luôn túc trực bên cạnh cô.
Câu đầu tiên người đàn ông này mở miệng chính là xin lỗi.
“Thanh Ninh, xin lỗi em, anh chỉ muốn em nhớ cho thật kỹ, không ngờ sự việc lại đến nước này.”
“Bác sĩ nói em đang trong kỳ kinh nguyệt mà lại ngâm nước đá quá lâu, sau này e là không thể sinh con được nữa…”
Đầu óc Nguyễn Thanh Ninh trống rỗng, bàn tay lạnh ngắt bất giác đưa xuống chạm vào bụng dưới.
Lần này là triệt để không thể có con của riêng mình nữa sao?
Thương Dữ Sâm tiến lên ôm lấy cánh tay Nguyễn Thanh Ninh, giọng dịu dàng:
“Chuyện lần này là lỗi do anh, nên anh và Ngữ Nịnh đã bàn nhau cách để bù đắp cho em.”
“Em ghen tị như vậy là vì em không thể sinh con. Ngữ Nịnh định sẽ chuyển Tử Đồng sang tên em làm con nuôi, như vậy sau này thằng bé cũng gọi em là mẹ, em sẽ không còn bận tâm nữa phải không?”
Sắc mặt Nguyễn Thanh Ninh trắng bệch vì tức giận.
“Thương Dữ Sâm, hai người muốn bù đắp cho tôi, hay là muốn lấy mạng tôi?”
Nhận con của kẻ thứ ba làm con ruột, có khác gì cắm một nhát dao vào ngực cô.
Nguyễn Thanh Ninh từ chối, Thương Dữ Sâm cũng không tức giận: “Không sao, anh biết em cần có thời gian để thích nghi, anh có thể đợi đến ngày em nghĩ thông suốt.”
“Ngày mốt là ngày công ty rung chuông lên sàn chứng khoán, anh đã đặt sẵn vé máy bay đi Hồng Kông rồi, coi như đưa em đi giải khuây.”
“Thanh Ninh, anh thừa nhận anh thích Ngữ Nịnh, nhưng sự chân thành của anh vẫn luôn dành cho em. Ít nhất vị trí bà Thương, cả đời này anh sẽ không bao giờ trao cho ai khác.”
Nguyễn Thanh Ninh nghe mà thấy vô cùng trào phúng.
Một gã đàn ông ngoại tình, vậy mà còn dám nhắc đến sự chân thành.
Thương Dữ Sâm nói Nguyễn Thanh Ninh cần tịnh dưỡng, bảo cô nghỉ ngơi cho tốt, mấy ngày nay đừng suy nghĩ gì cả.
Chiều tối, Nguyễn Thanh Ninh định ra ngoài đi dạo một lát, nhưng đến cửa lại vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Thương Dữ Sâm và một người bạn làm bác sĩ của anh ta.
“Anh Thương, anh biết rõ cơ thể chị dâu ốm yếu, tại sao còn để chị ấy ngâm nước đá lâu như vậy?”
Tiếng bật lửa lách cách vang lên, Thương Dữ Sâm nhả một ngụm khói, khuôn mặt trong màn khói có chút mờ mịt.
“Thanh Ninh cái gì cũng tốt, chỉ là quá yêu tao, nhưng người tao yêu không chỉ có mình cô ấy.”
“Chỉ có cách khiến Thanh Ninh vĩnh viễn mất đi khả năng sinh nở, Tử Đồng mới không phải sống cuộc sống giống tao hồi nhỏ.”
“Còn về Thanh Ninh, cô ấy có gia thế tốt, còn có tao, chẳng qua chỉ là mất đi khả năng sinh con, mất thì mất thôi, sau này tao sẽ tìm cách bù đắp cho cô ấy. Nhưng Tử Đồng là con trai duy nhất của tao, tao không thể để tương lai của nó có bất kỳ rủi ro nào.”
Ngoài cửa, nước mắt Nguyễn Thanh Ninh tuôn như suối. Cô cố gắng kiềm nén xúc động muốn xông vào chất vấn, dùng tay bịt chặt miệng lui về phòng bệnh.
Tuyệt vọng, không cam tâm, phẫn hận, tất cả lập tức bủa vây lấy Nguyễn Thanh Ninh.
Hóa ra Thương Dữ Sâm biết tất cả, nhưng anh ta vẫn lựa chọn làm ra những việc tổn thương cô.
Nguyễn Thanh Ninh không thể tiếp tục ở bên cạnh một kẻ đạo đức giả, tởm lợm như vậy thêm nữa.
Ngay trong đêm, cô thu xếp đồ đạc rồi liên lạc với bố để phái người đến đón.
Nhưng trước khi đi, cô đã đóng gói toàn bộ những sai phạm trong điều hành của Thương Dữ Sâm trong những năm qua, bao gồm cả bằng chứng về việc anh ta hết lần này đến lần khác ngoại tình, làm ra con rơi và bạc đãi người vợ tào khang, gửi hết cho Thịnh Tư Niên.
Cô muốn đích thân hủy hoại anh ta vào đúng khoảnh khắc anh ta ngỡ rằng mình đang hạnh phúc nhất.
Chẳng phải anh ta quan tâm nhất là việc công ty lên sàn sao? Vậy thì cô sẽ phá nát tất cả.
Kẻ phụ bạc chân tình, vốn dĩ đáng bị lăng trì!