Vợ Tôi Cũng Biết Phản Bội

Chương 9



CHƯƠNG 9

Đầu ngón tay vừa chạm xuống, Thương Dữ Sâm lại dập máy.

Anh ta sợ lỡ đâu Nguyễn Thanh Ninh không về nhà đẻ, đến lúc đó chuyện của họ thì nhà họ Nguyễn sẽ biết hết.

Năm xưa lúc anh ta xảy ra chuyện kia, nhà họ Nguyễn đã có thành kiến rất lớn đối với anh ta.

Nếu bây giờ lại để họ biết, chắc chắn sẽ ép ly hôn cho bằng được.

Anh ta hiểu rõ tính cách của Nguyễn Thanh Ninh, cô luôn giấu giếm nỗi buồn chỉ báo tin vui, nên anh ta mới dám không kiêng nể làm ra bao nhiêu chuyện như vậy.

Cuối cùng, anh ta vẫn chọn cách giữ im lặng.

Nguyễn Thanh Ninh là người trọng chữ tín, nếu cô đã nói ngày mốt sẽ gặp ở Hồng Kông thì nhất định sẽ đến.

Những ngày sau đó lần lượt trôi qua, Thương Dữ Sâm cuối cùng cũng đưa cả mẹ con Kiều Ngữ Nịnh đến Hồng Kông.

Đứng ở cảng Victoria, trong đầu Thương Dữ Sâm lại liên tục hiện ra những cảnh tượng từng cùng Nguyễn Thanh Ninh tới đây trước kia.

Rõ ràng đã hẹn hôm nay gặp ở Hồng Kông, nhưng anh ta gọi cho cô mấy cuộc, cô đều không nghe máy.

Thương Dữ Sâm cứ như người mất hồn, lẽ nào Nguyễn Thanh Ninh vẫn chưa quyết định tha thứ cho anh ta?

Gió biển ở cảng Victoria thổi rất mạnh, thổi đến mức khiến Thương Dữ Sâm đau đầu.

Kiều Ngữ Nịnh thì hoàn toàn không nhận ra sự khác thường của anh ta, đắm chìm trong niềm vui sướng của riêng mình.

Cô ta giống như nhà quê lên phố, liên tục chụp ảnh rồi đăng lên mạng xã hội.

Như để khoe khoang, Kiều Ngữ Nịnh còn khoác tay Thương Dữ Sâm.

“Dữ Sâm, phong cảnh ở đây đẹp quá, cả nhà mình cùng chụp một bức ảnh kỷ niệm nhé.”

Nếu là trước kia, những chuyện nhỏ nhặt này Thương Dữ Sâm chắc chắn sẽ không ý kiến gì.

Nhưng bây giờ, trong đầu anh ta toàn là Nguyễn Thanh Ninh. Anh ta khó chịu đẩy Kiều Ngữ Nịnh ra.

“Tôi đến Hồng Kông là để làm việc chính đáng, các người làm loạn ở đây làm gì.”

 

“Muốn chụp thì tự đi mà chụp.”

Nói xong, Thương Dữ Sâm cầm điện thoại đi sang một bên gọi điện.

Sắc mặt Kiều Ngữ Nịnh cực kỳ khó coi.

Là phụ nữ, bẩm sinh đã nhạy cảm, cô ta nhận ra sự thay đổi của Thương Dữ Sâm.

Mấy ngày nay, cảm xúc của anh ta đối với Nguyễn Thanh Ninh thường xuyên không kiểm soát được.

Nhưng tình hình này lại vô cùng bất lợi cho cô ta.

Kiều Ngữ Nịnh có chút hoảng sợ, cô ta ngồi xổm xuống ôm lấy con trai nói:

“Tử Đồng, con phải luôn bám lấy bố, để bố không thể rời xa con. Nếu không đợi con mụ Nguyễn Thanh Ninh kia về, chúng ta sẽ bị đuổi ra khỏi nhà đấy.”

Thương Tử Đồng ngoan ngoãn gật đầu: “Mẹ yên tâm, con nhất định sẽ cùng mẹ nghĩ cách đuổi bà già độc ác đó ra khỏi nhà, giống như lần trước vậy.”

Nghe vậy, Kiều Ngữ Nịnh hài lòng mỉm cười.

“Ngoan, mẹ biết Tử Đồng của mẹ nghe lời nhất mà.”

Đột nhiên, từ trên đỉnh đầu vang lên một giọng nói lạnh lẽo: “Hai người đang thì thầm to nhỏ gì đó? Giống như lần trước là sao, lần trước hai người làm gì?”

Cơ thể Kiều Ngữ Nịnh cứng đờ, cô ta cười gượng che đậy: “Có nói gì đâu, chỉ là vài chuyện linh tinh thôi.”

“Đúng rồi, bên mợ chủ đã liên lạc được chưa?”

Sắc mặt Thương Dữ Sâm sầm lại.

Anh ta gọi mười mấy cuộc điện thoại cho Nguyễn Thanh Ninh đều không liên lạc được, nếu không nhờ bức thư cô để lại trước đó, anh ta đã tưởng cô mất tích rồi.

Đúng lúc này, từ trong đám đông bước ra một bé gái, nhét vào tay Thương Dữ Sâm một bức thư.

“Chú ơi, có một chị nhờ cháu nhắn với chú là đợi đến lúc rung chuông chị ấy tự khắc sẽ đến, chị ấy còn chuẩn bị cho chú một món quà lớn nữa.”

Thương Dữ Sâm nắm lấy cô bé gặng hỏi: “Chị gái đó đâu? Cô ấy ở đâu?”

Cô bé đáp: “Chị ấy đi rồi ạ, chị ấy bảo đến giờ thì chị ấy sẽ xuất hiện.”

Nói xong, cô bé chạy hòa vào đám đông, Thương Dữ Sâm cũng không tìm thấy nữa.

Kiều Ngữ Nịnh: “Dữ Sâm, nếu mợ chủ đã nói vậy rồi, anh đừng lo lắng nữa, đến lúc đó chắc chắn cô ấy sẽ đến thôi.”

Thương Dữ Sâm không nói gì, nhưng suốt một tiếng đồng hồ sau đó, cả người anh ta đều ủ rũ không vui.

Cuối cùng cũng sắp đến giờ rung chuông, Thương Dữ Sâm đã bước đến sân khấu, anh ta đảo mắt nhìn quanh nhưng vẫn không thấy bóng dáng Nguyễn Thanh Ninh đâu.

Anh ta lại lấy điện thoại gọi cho Nguyễn Thanh Ninh, nhưng vẫn không gọi được.

Mắt thấy giờ rung chuông sắp đến, nhân viên ban tổ chức đứng bên cạnh cũng giục:

“Anh Thương, chỉ còn năm phút nữa là đến giờ đánh cồng lên sàn rồi, anh đã xác định được người sẽ lên cùng anh chưa?”

Thương Dữ Sâm trầm giọng: “Đợi thêm chút nữa.”

Nhân viên bất lực, đành nán lại thêm vài phút:

“Anh Thương, không thể trì hoãn thêm được nữa, sẽ lỡ mất giờ quy định. Anh bắt buộc phải chọn người, hoặc là anh tự mình lên rung chuông.”

Kiều Ngữ Nịnh bước tới, “Dữ Sâm, hay là mợ chủ có việc đột xuất gì đó?”

“Nhưng việc rung chuông này, thường là hai người cùng làm. Nếu anh lên rung chuông một mình, e là hình ảnh không được tốt. Hay là để em cùng anh lên rung chuông nhé.”

Thương Dữ Sâm cau chặt mày, “Người ta nam nữ cùng rung chuông là vợ chồng, chúng ta là quan hệ gì cô không rõ sao, lúc này cô tranh giành cái gì?”

Sắc mặt người đàn bà trở nên khó coi.

Thương Dữ Sâm: “Cái chuông này, tôi tự rung!”

Nói xong, Thương Dữ Sâm một mình bước lên bục, anh ta cầm chiếc búa nhỏ chuẩn bị tự mình đánh cồng.

Đúng lúc chiếc búa chuẩn bị giáng xuống, Nguyễn Thanh Ninh đột nhiên gọi điện cho anh ta.

Thương Dữ Sâm vội vàng bắt máy:

“Thanh Ninh, em đang ở đâu, anh vẫn chưa rung chuông, anh vẫn luôn đợi em.”

Ở đầu dây bên kia, Nguyễn Thanh Ninh cười khẩy:

“Rung chuông? Thương Dữ Sâm, cái chuông này anh không gõ được nữa đâu.”

“Thanh Ninh, em nói vậy là có ý gì?”

Giây tiếp theo, nhân viên tổ chức đột nhiên bước lên tước lấy chiếc búa nhỏ trong tay Thương Dữ Sâm, “Anh Thương, xin lỗi anh, hiện tại anh không thể rung chuông được nữa. Chúng tôi vừa nhận được thông báo, công ty của anh sẽ bị hoãn lên sàn.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...