Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Vừa Nghỉ Hưu, Con Gái Đã Chê Tôi Ích Kỷ
Chương 4
Từ Vãn và Cao Chí Minh hẳn cũng nhận được tin, bọn họ lập tức mở livestream, địa điểm ngay dưới lầu biệt thự nhà tôi.
Từ Vãn đối diện ống kính khóc lóc kể lể: “Mẹ tôi muốn mở họp báo, chắc chắn là muốn nói trước mặt mọi người rằng chúng tôi bất hiếu, ép chúng tôi đi chết!”
“Chúng tôi chỉ muốn bà ấy về nhà thôi, chúng tôi có sai gì chứ?”
Cao Chí Minh cũng ở bên cạnh châm dầu vào lửa: “Mẹ vợ tôi đã bị người có tiền làm cho mê muội mất rồi, từ lâu đã không còn là người mẹ chất phác như trước kia nữa! Mọi người tuyệt đối đừng bị bà ta lừa!”
Trong chốc lát, số người trong phòng livestream của bọn họ đã vượt quá một triệu.
Vô số cư dân mạng “chính nghĩa” cổ vũ tiếp sức cho bọn họ trong màn hình bình luận, còn tuyên bố sẽ đến hiện trường ủng hộ bọn họ, vạch trần bộ mặt thật của người mẹ “độc ác” là tôi.
Ngày họp báo, dưới lầu biệt thự của tôi bị vây chật như nêm cối.
Từ Vãn và Cao Chí Minh được một đám người ủng hộ vây quanh ở giữa, trông như hai vị anh hùng chuẩn bị bước ra chiến trường.
Ba giờ chiều, họp báo bắt đầu đúng giờ.
Tôi mặc một chiếc váy dài màu trắng thanh nhã, không trang điểm, bình tĩnh bước lên phía trước bục phát biểu.
Ánh đèn flash lập tức sáng rực cả một vùng.
Tôi không nhìn đám phóng viên kia, mà nhìn xuống tầng dưới, nhìn về phía Từ Vãn và Cao Chí Minh giữa đám đông.
“Chào mọi người, tôi là Lâm Thư.”
“Trước khi nói về câu chuyện của mình, tôi muốn mời mọi người xem vài đoạn video trước.”
Màn hình lớn phía sau tôi sáng lên.
Đoạn video đầu tiên là hình ảnh từ camera giám sát trong phòng khách nhà tôi.
Trong màn hình, tôi mỉm cười nói với Từ Vãn rằng mình muốn về dưỡng già.
Sau đó, là gương mặt lạnh lùng của Từ Vãn và Cao Chí Minh, cùng những lời cay nghiệt kia.
“Mẹ tôi còn chưa nói nghỉ hưu về dưỡng già, sao bà lại có thể mặt dày nói ra loại lời này chứ.”
“Một thân mùi dầu khói, làm ảnh hưởng đến bọn trẻ thì sao?”
“Mau cút về đây cho tôi!”
Trong video, bộ mặt chán ghét của bọn họ, và dáng vẻ “nạn nhân” lúc này dưới lầu, tạo thành sự đối lập vô cùng rõ rệt.
Đám đông dưới lầu, chớp mắt im phăng phắc.
Màn bình luận trong phòng livestream cũng khựng lại trong chốc lát.
Ngay sau đó là đoạn video thứ hai.
Là cảnh tôi bị đuổi đi ngủ ở phòng chứa đồ, là cảnh cháu ngoại Tiểu Thần Thần nói tôi hôi hám, là cảnh Cao Chí Minh dùng năm nghìn tệ đuổi tôi đi.
Từng việc, từng việc một, rõ ràng bày ra trước mắt tất cả mọi người.
Đám đông bắt đầu xôn xao, những người vừa rồi còn phẫn nộ ủng hộ Từ Vãn, lúc này đều dùng ánh mắt phức tạp nhìn Nó.
Mặt Từ Vãn đã trắng bệch như tờ giấy.
Cao Chí Minh thì ngẩng đầu hét về phía trên: “Giả! Tất cả đều là bà ngụy tạo! Để vu khống chúng tôi, bà đúng là không từ thủ đoạn!”
“Ngụy tạo?” Tôi bật cười.
“Cao tiên sinh, có lẽ anh quên rồi, hệ thống camera này, ban đầu vẫn là do anh vì ‘tiện nhìn con cái bất cứ lúc nào’ mà vừa khóc vừa cầu xin tôi lắp đặt đấy nhỉ?”
“Dữ liệu vẫn còn trên đám mây, tùy thời đều có thể mời cơ quan chuyên môn giám định.”
Cao Chí Minh cứng họng.
Tôi tiếp tục phát đoạn video thứ ba.
Đó là đoạn ghi hình đầy đủ của đêm buổi tiệc, cảnh bọn họ quỳ xuống cầu xin tôi tha thứ trong phòng nghỉ, rồi vừa quay đầu đã lại buông lời cay độc với tôi.
Cuối cùng, trên màn hình lớn xuất hiện từng ảnh chụp màn hình ghi chép chuyển khoản ngân hàng.
Từ khoản tiền đặt cọc mua nhà của bọn họ, đến tiền góp hàng tháng, rồi đến các khoản trợ cấp đủ kiểu cho sinh hoạt thường ngày của Từ Vãn.
Mỗi một khoản, đều rõ ràng rành mạch.
“Trong hai mươi lăm năm qua, tôi dựa vào một quầy bán đồ ăn sáng mà nuôi con gái khôn lớn thành người. Tôi đã cho nó tất cả những gì mình có thể cho, nhà, xe, của hồi môn tử tế.”
“Tôi cứ nghĩ, mình có thể đổi lấy tình yêu và sự tôn trọng của nó. Nhưng thứ tôi nhận được lại là chán ghét, là khinh thường, là gánh nặng.”
“Tôi trúng một tỷ, điều tôi nghĩ đến không phải là bản thân được hưởng thụ, mà là cuối cùng cũng có thể để nó sống tốt hơn, để nó không còn phải ngẩng đầu không nổi chỉ vì có một người mẹ bán hàng rong.”
“Thế nhưng nó và chồng nó, lại chỉ muốn đuổi tôi ra khỏi cửa như đuổi rác.”
“Bây giờ, bọn họ lại đứng dưới lầu, giả làm kẻ đáng thương bị ruồng bỏ, để lấy lòng thương hại của mọi người, muốn dùng dư luận ép tôi khuất phục.”
“Xin hỏi mọi người, một cô con gái như vậy, một người con rể như vậy, tôi còn phải nhận nữa không?”
Lời tôi vừa dứt, cả hiện trường chìm vào tĩnh lặng chết chóc.
Ngay sau đó, tiếng phẫn nộ bùng nổ như sấm dậy.
“Đồ vong ân bội nghĩa! Cầm thú!”
“Cút đi! Đồ không biết xấu hổ!”
Tất cả ống kính và điện thoại đều chĩa xuống Từ Vãn và Cao Chí Minh dưới lầu.
Bọn họ bị đám người phẫn nộ vây kín, giống như hai con chuột chạy qua phố.
Trứng gà, rau thối, chai nước suối, như mưa rơi xuống nện về phía bọn họ.
Từ Vãn ôm đầu, hét lên chói tai, vẻ đáng thương, nhu nhược khi nãy đã biến mất sạch sẽ.
Cao Chí Minh muốn phản kháng, nhưng bị mấy người dân phẫn nộ ấn xuống đất, đấm đá túi bụi.
Trận cảnh ấy, còn chân thực và chấn động hơn bất kỳ bộ phim nào.
Phòng livestream của bọn họ từ lâu đã bị màn hình bình luận “Cút khỏi XX”, “đồ cặn bã” nhấn chìm.
【Chương 6】
Trò hề này kết thúc bằng việc Từ Vãn và Cao Chí Minh được cảnh sát “giải cứu” khỏi đám đông phẫn nộ.
Bọn họ trở thành trò cười của cả thành phố.
Đi đến đâu cũng bị người ta chỉ trỏ bàn tán.
Không một công ty nào dám nhận Cao Chí Minh, hắn chỉ có thể đi làm vài việc lặt vặt, miễn cưỡng kiếm miếng ăn.
Từ Vãn cũng vì tung tin bịa đặt ác ý trên mạng mà bị mấy tòa soạn đồng loạt khởi kiện.
Danh tiếng của bọn họ, hoàn toàn thối nát.
Điều khiến bọn họ tuyệt vọng hơn nữa là mẹ của Cao Chí Minh, người bà từng được Từ Vãn tôn làm “tấm gương”, sau khi biết con trai bị Giang thị phong sát triệt để, không còn bất kỳ tương lai nào, đã lập tức cắt đứt quan hệ với họ.
Bà ta đuổi Từ Vãn và Tiểu Thần Thần ra khỏi nhà, lý do là “xui xẻo”.
“Con trai tôi chính là bị con sao chổi như cô hại! Cô với con mẹ vô liêm sỉ của cô giống hệt nhau, đều là tai họa!”
Từ Vãn không còn nơi nào để về, chỉ có thể dẫn theo Tiểu Thần Thần, thuê ở trong một căn tầng hầm rẻ nhất.
Nó lại đến tìm tôi.
Lần này, Nó không quỳ, cũng không khóc.
Chỉ đứng ngoài cổng sắt biệt thự nhà tôi, lặng lẽ nhìn tôi.
Ánh mắt nó trống rỗng, tê dại, đầy oán hận.
“Bà hài lòng chưa?” Nó đứng ngoài cổng nói với tôi, “Hủy hoại hết mọi thứ của tôi, bà vui lắm sao?”
Tôi đang tưới nước cho vườn hoa, nghe vậy liền đặt bình tưới xuống.
“Từ Vãn, người hủy hoại cô không phải tôi, mà là chính cô.”
“Là lòng tham của cô, là hư vinh của cô, là sự ích kỷ của cô, đã đẩy cô đến bước ngày hôm nay.”
“Nếu cô có dù chỉ một chút chân thành và tôn trọng với tôi, mọi chuyện đã không thành ra như vậy.”
Nó đột nhiên cười, cười đến thê lương.
“Chân thành? Tôn trọng? Đối với một người mẹ cả người toàn mùi dầu khói, khiến tôi từ nhỏ đến lớn đều không ngẩng đầu lên nổi? Bà xứng sao?”
“Lâm Thư, tôi nói cho bà biết, chuyện hối hận nhất cả đời này của tôi, chính là làm con gái của cô!”
“Tôi hận bà! Tôi vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho bà!”
Nói xong, nó xoay người rời đi, bóng lưng dứt khoát.
Tôi nhìn theo bóng lưng nó, trong lòng không gợn một chút sóng.
Bi thương lớn nhất là lòng đã chết.
Với nó, tôi đã không còn bất kỳ kỳ vọng nào nữa.
Vài ngày sau, trợ lý của Giang Yến nói với tôi, Từ Vãn đã dẫn theo Tiểu Thần Thần rời khỏi thành phố này.
Nghe nói, nó đến một thành phố ven biển ở phương Nam.
Cao Chí Minh vì nợ một khoản cờ bạc khổng lồ, bị người ta đánh gãy chân, bây giờ vẫn đang nằm trong bệnh viện.
Cuối cùng, bọn họ cũng đã phải trả giá cho những gì mình làm.
Cuộc sống của tôi, rốt cuộc cũng hoàn toàn trở lại yên bình.
Tôi dùng một phần tiền thưởng để thành lập một quỹ chuyên biệt “Lâm Thư đơn thân nuôi con”, chuyên giúp đỡ những người mẹ giống như tôi, một mình nuôi con khôn lớn.
Ngày quỹ được thành lập, Giang Yến cũng đến.
Anh đứng bên cạnh tôi, trước ống kính truyền thông, nghiêm túc tuyên bố.
“Từ hôm nay trở đi, mỗi năm Giang thị sẽ rót vào quỹ một triệu tệ, đồng thời, tôi với tư cách là vị hôn phu của Lâm Thư nữ sĩ, cũng sẽ toàn lực ủng hộ sự nghiệp của cô ấy.”
Hiện trường xôn xao.
Tôi kinh ngạc nhìn anh.
Anh chỉ mỉm cười với tôi, rồi trước mặt tất cả mọi người, nắm lấy tay tôi.
Bàn tay anh ấm áp mà vững chãi.
“Anh Thư,” anh khẽ nói với tôi, “những khổ sở của quá khứ, quên hết đi. Từ nay về sau, anh sẽ cùng em, sống cho ngày tháng thành thơ.”
Tôi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, trong đó phản chiếu bóng hình tôi.
Bóng hình từng nhỏ bé, hèn mọn, bị cuộc đời đè đến không thở nổi ấy, giờ đây cũng đang lấp lánh.
Tôi cười, nhưng nước mắt lại không tự chủ mà rơi xuống.
Lần này, là nước mắt vui sướng.
Đám cưới của tôi và Giang Yến được tổ chức rất kín đáo.
Không mời truyền thông, chỉ mời một vài người thân bạn bè ruột thịt.
Khu vườn trên sân thượng của tôi được trang hoàng thành một biển hoa.
Tôi mặc váy cưới trắng tinh, khoác tay Giang Yến, bước đi trên con đường trải đầy cánh hoa.
Ánh nắng xuyên qua mái vòm bằng kính, rải xuống ấm áp.
Tôi nhìn thấy những người mẹ và đứa trẻ từng được quỹ giúp đỡ, trên mặt họ ai nấy đều tràn ngập nụ cười hạnh phúc.
Tôi nhìn thấy quản lý Vương, cô ấy kích động vẫy tay với tôi, mắt đỏ hoe.
Tôi nhìn thấy luật sư Trương, ông ấy giơ ngón tay cái về phía tôi.
Tất cả những người yêu thương tôi, quan tâm tôi, đều có mặt ở đây.
Lời thề trong đám cưới rất đơn giản.
Giang Yến nói: “Anh Thư, quãng đời còn lại, mong em chỉ giáo nhiều hơn.”
Tôi nói: “Giang Yến, cảm ơn anh, đã khiến em tin rằng, thế giới này, vẫn còn ánh sáng.”
Chúng tôi trao nhẫn cho nhau, rồi hôn nhau giữa tiếng chúc phúc của mọi người.
Khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác như mình đã có được cả thế giới.
Những ngày sau khi kết hôn, bình lặng mà hạnh phúc.
Chúng tôi cùng chăm sóc khu vườn, cùng nghiên cứu thực đơn, cùng đi du lịch khắp thế giới.
Anh sẽ cùng tôi ngắm mặt trời mọc, tôi cũng sẽ cùng anh dự những cuộc họp video dài lê thê.
Chúng tôi giống như hai linh hồn tri kỷ, khiến mỗi ngày đều trôi qua đầy đủ và ý nghĩa.
Thỉnh thoảng, tôi cũng sẽ nhớ tới Từ Vãn.
Không biết bây giờ nó sống ra sao.
Nhưng tôi đã không còn đau lòng vì nó nữa.
Con đường đời là do chính mình chọn.
Nó đã chọn con đường đó, thì phải tự mình gánh chịu hậu quả.
Còn tôi, cuối cùng cũng vào năm năm mươi tuổi này, tìm được hạnh phúc thuộc về mình.
Tôi ngồi trên chiếc ghế đu ở sân thượng, nhìn mặt trời lặn nhuộm cả bầu trời thành một màu vàng rực rỡ.
Giang Yến từ phía sau ôm lấy tôi, khẽ tựa cằm lên vai tôi.
“Đang nghĩ gì vậy?”
Tôi quay đầu, in một nụ hôn lên môi anh.
“Đang nghĩ, em may mắn biết bao, mới có thể gặp được anh.”
Anh cười, sự dịu dàng trong mắt gần như có thể nhấn chìm cả thế giới.
Ừ, thật may mắn.
Nửa đời trước chịu bao khổ sở, dường như đều là để tích góp vận may, dùng vào việc gặp được anh.
Từ đây về sau, trên con đường đời mưa gió, tôi sẽ không còn đơn độc nữa.
Mỗi người bình an, ấy chính là trời quang .
Hết.