Bí Mật 38 Vạn Tệ

Chương 7



“Tống Hiểu Manh, phương án gộp hãng chuyển phát nhanh này của cô, có thể tiết kiệm được bao nhiêu?”

“Theo số liệu năm ngoái, tiết kiệm được từ bốn vạn hai đến bốn vạn tám mỗi năm.”

“Còn mua sắm tập trung văn phòng phẩm thì sao?”

“Tiết kiệm khoảng hai vạn mỗi năm. Con số cụ thể phụ thuộc vào báo giá của nhà cung cấp, tôi đã liên hệ ba nhà cung cấp để xin báo giá sơ bộ, bảng so sánh nằm ở trang 11 của đề án.”

Phó tổng lật đến trang 11, xem vài giây.

“Cái này cô làm lúc nào?”

“Tháng trước. Trước khi có thông báo thi tuyển chính thức.”

Ông ấy không hỏi thêm gì nữa.

Ba ngày sau, kết quả được công bố. Là tôi. Quản lý Triệu gửi thông báo trong nhóm. Tiểu Tô là người đầu tiên lao đến ôm tôi.

“Chị Manh! Trưởng nhóm Hành chính! Lương tăng 2.000! Khao đi khao đi!”

Tôi mỉm cười. Sợi dây đàn căng thẳng trong lòng bấy lâu, rốt cuộc cũng chùng xuống một đoạn.

7.000 tệ một tháng. Không tính là nhiều. Nhưng đủ để tôi xây cho mình một bức tường.

Tối về nhà, tôi báo với bố mẹ.

“Con thăng chức rồi. Trưởng nhóm Hành chính.”

Bố tôi đang tưới hoa ngoài ban công. Ông quay lại nhìn tôi, mấy chậu trầu bà sau lưng ông vươn lá xanh mướt, tươi tắn hơn lúc mới đem về nuôi nhiều.

“Tốt.”

Chỉ một chữ. Nhưng biểu cảm của ông đã thay đổi. Không phải cười, mà còn vững chãi hơn cả nụ cười. Là một sự an tâm.

“Vậy lương của con, vẫn đưa cho mẹ con chứ?”

Tôi đã sớm nghĩ xong.

“Đưa. 800. Nhiều hơn không đưa.”

Bố tôi gật đầu.

“Tiền của con con tự quản lý. Sau này cần dùng nhiều.”

Ông quay lại tiếp tục tưới hoa. Nước tưới lên lá trầu bà, từng giọt tròn lăn xuống.

“Bố, tháng này cậu có trả tiền không?”

Động tác tưới hoa dừng lại một giây.

“Không.”

Tôi không hỏi thêm. Về phòng đóng cửa. Mở bản ghi chú, gõ một dòng vào “Sổ cái”.

“Thu nhập tháng này 7000. Nộp nhà 800. Tự gửi 6200. Số dư tích lũy 47520.”

Ánh sáng màn hình laptop hắt lên tường. Sáng hơn ánh đèn đường bên ngoài nhiều.

Chương 17

Tháng đầu tiên cậu không trả tiền. Tháng thứ hai cũng không trả.

Tháng thứ ba, bà ngoại đến. Lần này không đến một mình, mà kéo theo cả cậu và mợ. Ba người cùng đến tận cửa. Tôi không có nhà, đang đi họp. Là bố tôi gọi điện báo.

“Lúc con về chắc họ vẫn còn ở đây.”

Khi tôi hối hả chạy về, quả đúng như vậy. Phòng khách ngồi thành một vòng. Bà ngoại ngồi chính giữa sô pha, tay chống cây gậy, mặt kéo dài thượt. Cậu ngồi bên cạnh, cúi gằm mặt không nói. Mợ khoanh tay đứng ở cửa, vẻ mặt đầy hậm hực. Mẹ tôi đi ra đi vào đun nước trong bếp, không ngồi yên được. Bố tôi ngồi bên bàn ăn, vẫn cầm cuốn sổ tay màu đen.

Lúc tôi bước vào, bà ngoại lên tiếng trước.

“Hiểu Manh về rồi. Vừa hay, cháu cũng nghe luôn.”

Bà nhìn bố tôi.

“Chí Viễn, anh lấy con gái tôi hơn hai mươi năm, tôi có bao giờ bạc đãi anh chưa?”

“Mẹ, mẹ cứ nói đi.” Giọng bố tôi đều đều.

“Hôm nay tôi đến, chỉ nói một việc.”

Bà ngoại gõ gậy xuống đất.

“Kiến Bình là con trai tôi. Nó sống không tốt, chị gái giúp đỡ một tay là lẽ đương nhiên. Những năm qua Ngọc Hoa lấy tiền giúp nó, tôi biết. Có những khoản là tôi bảo Ngọc Hoa lấy. Anh có muốn trách, thì trách tôi.”

Bố tôi không lên tiếng.

“Nhưng mà!” Bà ngoại cao giọng. “Anh bắt Kiến Bình viết giấy nợ, như vậy không hợp lý. Người một nhà viết giấy nợ cái gì? Anh làm thế, để họ hàng nhìn nhà họ Trần chúng tôi thế nào? Để người ngoài nói thế nào?”

“Người ngoài nói thế nào, không liên quan đến con.”

Bố tôi rốt cuộc cũng mở lời.

“Mẹ, con tôn trọng mẹ, nhưng có những lời con phải nói. 43 vạn, không phải 4 ngàn 3, không phải 4 trăm 3. Đó là mồ hôi nước mắt hai mươi năm của nhà con. Mất khoản tiền này, con đau lưng không dám đi khám, lớp học thêm của con gái không đi học được, ống nước trong nhà rỉ ba năm mới sửa.”

Ông liếc nhìn cậu tôi.

“Nhưng nhà Trần Kiến Bình thì sao? Máy tính mới, máy chơi game mới, nội thất mới. Cái ghế e-sport của Gia Vỹ còn đắt hơn ghế văn phòng của con.”

“Đó là cuộc sống của người ta, không liên quan gì đến chuyện này!” Mợ tôi đứng ở cửa chen mồm vào. “Gia Vỹ sắp thi đại học, không tạo điều kiện tốt cho nó sao được? Hiểu Manh nhà anh chị học xong đại học rồi, Gia Vỹ nhà em mới học cấp ba!”

“Tiền học của Gia Vỹ, không phải do cô chú tự bỏ ra sao?”

Tôi lên tiếng. Tất cả mọi người đều quay lại nhìn tôi.

“Cô chú lấy tiền của mẹ cháu mua máy tính, mua máy chơi game, rồi bảo con cái thi đại học cần điều kiện tốt. Cái điều kiện tốt đó, là đổi bằng cái lưng đau của bố cháu, lớp bồi dưỡng của cháu, bằng đường ống nước rỉ suốt ba năm của nhà cháu.”

Tôi nhìn mợ.

“Mợ, mợ thấy có hợp lý không?”

Mặt mợ tôi đỏ bừng.

“Tống Hiểu Manh, thái độ của cháu là sao? Mợ là trưởng bối của cháu!”

“Thái độ của cháu chính là như vậy.” Tôi không lùi bước. “Cậu ký giấy nợ, nói mỗi tháng trả 5.000. Bây giờ ba tháng rồi, một đồng chưa thấy. Yêu cầu của bố cháu quá đáng sao? Đã viết giấy nợ thì phải trả. Không trả nổi, đem bán đống máy tính máy chơi game kia đi mà gom. Không phải là hết cách, mà là không muốn.”

Phòng khách tĩnh lặng. Bà ngoại nhìn tôi, đôi môi run rẩy một lúc lâu.

 

“Hiểu Manh, cháu nói những lời này trước mặt bà…”

“Bà ngoại, những gì cháu nói đều là sự thật. Có gì không đúng, bà cứ chỉ ra.”

Bà ngoại không nói gì. Bởi vì bà không chỉ ra được.

Cậu tôi vẫn cúi đầu, không nối lời một câu. Từ đầu đến cuối, ông ta chỉ ngồi đó, như một khúc gỗ. Khúc gỗ nợ người khác 60 vạn.

Cuối cùng, bà ngoại thở dài.

“Được, nhà mấy người giỏi. Bà già này quản không nổi.”

Bà đứng lên, chống gậy đi về phía cửa. Lúc ra đến cửa, bà quay đầu nhìn mẹ tôi.

“Ngọc Hoa, đàn ông do con tự chọn, con tự mà lo.”

Mẹ tôi đứng ở cửa bếp, mặt xám xịt. Bà không nói câu nào. Cửa đóng lại.

Cậu và mợ theo sau bà ngoại rời đi, từ đầu đến cuối không nói với bố tôi một chữ. Mợ tôi trước khi ra cửa còn hung hăng lườm tôi một cái. Sự căm hận trong ánh mắt đó không hề che giấu.

Tôi đứng yên tại chỗ. Tim đập mạnh, nhưng đầu óc rất tỉnh táo. Bố tôi bước tới, vỗ vỗ vai tôi. Không nói gì. Nhưng cú vỗ đó rất mạnh. Nặng hơn bất cứ lời nói nào.

Chương 18

Bốn ngày sau khi gia đình cậu rời đi. Tôi nhận được một cuộc điện thoại. Là Lưu Tư Kỳ, bạn học đại học của tôi.

“Hiểu Manh, lâu rồi không gặp! Mình đang đi công tác ở thành phố cậu, mời mình đi ăn đi!”

Tôi và Tư Kỳ ở chung ký túc xá bốn năm đại học, sau khi tốt nghiệp thì mỗi người một ngả, thỉnh thoảng nhắn vài câu trong nhóm. Lần này hiếm hoi mới gặp, tôi nhận lời. Đặt một nhà hàng trong trung tâm thương mại, khá ổn.

Lúc tôi đến, Tư Kỳ đã ở đó, ăn mặc gọn gàng sắc sảo, trông tinh anh hơn thời đại học nhiều.

“Bây giờ cậu làm gì?”

“Sales cho công ty dược. Mệt thì mệt nhưng hoa hồng cao.” Cậu ấy cười gắp thức ăn cho tôi. “Cậu thì sao? Vẫn ở công ty nhỏ đó à?”

“Mới thăng chức Trưởng nhóm Hành chính.”

“Được đấy Hiểu Manh!” Tư Kỳ vỗ bàn một cái. “Hồi đó cậu là đứa đáng tin cậy nhất phòng mình. Học kỳ đó chép bài toàn nhờ cậu, mình mới không trượt môn.”

Tôi mỉm cười, không nói nhiều.

Đang ăn nửa chừng, cửa nhà hàng có hai người bước vào. Tôi liếc nhìn, rồi cả người cứng đờ. Là mợ Triệu Thúy Thúy. Bà ta đi cùng một người phụ nữ ăn mặc sành điệu, hai người cười nói bước vào, được phục vụ dẫn vào góc khuất.

Bà ta không nhìn thấy tôi. Chúng tôi cách nhau mấy bàn.

“Sao vậy?” Tư Kỳ để ý nét mặt tôi.

“Không sao, thấy người quen thôi.”

Tôi cúi đầu tiếp tục ăn. Rồi tôi nghe thấy. Giọng mợ không nhỏ, cách mấy bàn vẫn vọng tới.

“…Em nói chị nghe, nhà bà chị chồng em á, đúng là không thể nào sống chung được. Chồng bả làm thủ kho, một tháng sáu bảy ngàn tệ, keo kiệt bủn xỉn dã man. Nhà em mượn nhà bả tí tiền, ổng vác xác đến tận cửa đòi nợ, y như Hoàng Thế Nhân đòi nợ máu…”

Người phụ nữ kia xùy một tiếng.

“Cái hạng người đó ghét thật đấy.”

“Chứ sao nữa!” Mợ càng nói càng hăng. “Còn cả con gái bả, tên Tống Hiểu Manh ấy, làm chân chạy vặt trong cái công ty rách, lần trước trước mặt cả nhà dám chỉ thẳng mặt em mà chửi. Cỡ nó làm được cái trò trống gì mà đòi dạy đời em. Gia Vỹ nhà em chí ít còn đang đi học, thi xong tốt nghiệp lên đại học, ba cái ngữ Tống Hiểu Manh, xách dép cho Gia Vỹ nhà em cũng không xứng.”

Đũa của Tư Kỳ dừng lại. Cậu ấy nhìn tôi, rồi nhìn về phía đó.

“Chị Manh, bà ta nói cậu à?”

Tôi bỏ đũa xuống. “Ừ.”

“Ai thế?”

“Mợ mình.”

Sắc mặt Tư Kỳ đổi khác.

“Bà ta đi đặt điều cậu sau lưng thế hả?”

Tôi không nhúc nhích. Đầu óc rất lạnh lùng. Tôi không phải kiểu người nghe người ta nói xấu là sấn sổ lao ra cãi vã. Nhưng có những lời, không thể không đáp trả.

Tôi đứng lên. Bưng cốc nước, bước qua đó. Dừng lại bên cạnh bàn của mợ.

“Mợ.”

Triệu Thúy Thúy đang nhai dở miếng sườn, nhìn thấy tôi, mồm há hốc, miếng sườn suýt rớt ra.

“Hiểu… Hiểu Manh? Sao cháu lại ở đây?”

“Cháu đi ăn. Nghe mợ nói chuyện rôm rả quá, giọng to gớm.”

Tôi liếc bà ta, rồi nhìn người phụ nữ đối diện.

“Vị này là?”

“Bạn… bạn của mợ.” Sắc mặt mợ cực kỳ khó coi.

“Mợ, những lời mợ nói vừa nãy, cháu nghe hết rồi.” Giọng tôi không lớn, nhưng đủ để bàn này và bàn bên cạnh nghe rõ.

“Mợ nói bố cháu keo kiệt bủn xỉn. Tiền lương hai mươi năm của bố cháu, hơn 150 vạn tệ, nộp hết cho gia đình. Mợ và cậu cháu lấy đi gần 50 vạn. Số tiền còn lại, mợ bảo bố cháu keo kiệt?”

Mặt mợ lúc đỏ lúc trắng.

“Mợ nói cháu chạy việc vặt trong công ty rách. Tháng trước cháu vừa lên chức Trưởng nhóm Hành chính. Không phải chức tước gì to tát, nhưng ít ra là tự kiếm bằng bản lĩnh của mình, không dựa dẫm ai.”

Tôi nhìn bà ta.

“Mợ nói Gia Vỹ nhà mợ thi đỗ đại học cháu xách dép không xứng. Vậy cháu hỏi mợ một câu, điểm thi của Gia Vỹ bây giờ là bao nhiêu? Lần thi thử gần nhất xếp hạng bao nhiêu toàn trường?”

Môi mợ mấp máy, không nói được chữ nào. Bởi vì bà ta không dám nói. Điểm số của Gia Vỹ, cả nhà ai cũng biết. Đứng bét.

“Mợ, ra ngoài nói chuyện tém tém lại chút.” Tôi đặt cốc nước xuống bàn. “Có những việc, mợ nói thì sướng miệng, nhưng không chịu nổi người ta đi tra xét đâu.”

Nói xong, tôi xoay người bỏ đi. Trở về bàn mình ngồi xuống.

Tư Kỳ nhìn tôi, giơ ngón cái lên.

“Chị Manh, được đấy.”

 

Tôi không cười. Bởi vì tôi biết, sau bữa ăn này, mợ tôi sẽ không cam tâm chịu để yên. Bà ta không phải loại người chịu thiệt rồi ôm cục tức trong lòng. Bà ta là loại người chịu thiệt thì sẽ bắt người ta phải trả lại gấp đôi. Và bà ta sẽ chọn cách làm tôi khó chịu nhất.

Chương 19

Quả nhiên.

Ba ngày sau, mẹ tôi tìm tôi. Lúc gõ cửa phòng, sắc mặt bà không đúng lắm.

“Mợ con nói con ở nhà hàng mắng chửi mợ con trước mặt bạn mợ?”

“Con không mắng mợ. Con chỉ nói lại sự thật thôi.”

“Sự thật cái gì mà sự thật!” Mẹ tôi cao giọng. “Con là phận con cháu, trước mặt người ngoài, làm mợ con bẽ mặt. Con có biết mợ gọi điện mách bà ngoại con không? Bà ngoại con khóc lóc trong điện thoại nửa tiếng, nói không ngờ con cái nhà họ Tống lại vô giáo dục như vậy.”

“Mẹ, là mợ ở ngoài nói xấu bố con mình trước. Không phải con chủ động gây sự.”

“Thế con không biết nhịn một chút à?”

“Dựa vào đâu phải nhịn?” Giọng tôi cũng cứng rắn. “Bà ta cầm tiền nhà mình, sau lưng còn đâm chọc mình. Con nhịn hai mươi sáu năm rồi.”

Mẹ tôi ngớ người. Chúng tôi nhìn nhau mấy giây. Môi bà mấp máy, rốt cuộc không nói gì thêm. Xoay người đi ra.

Cửa đóng lại, tay tôi hơi run. Không phải sợ hãi, mà là một cảm giác lạ lẫm. Trước đây mỗi lần xung đột với mẹ, người lùi bước cuối cùng luôn là tôi. Lần này thì không.

Tối đó bố tôi đến tìm tôi. Ông cũng đã nghe chuyện ở nhà hàng.

“Làm tốt lắm.” Ông tựa cửa phòng tôi, chỉ nói ba chữ đó. “Nhưng sắp tới phải cẩn thận. Mợ con là người thù dai.”

Ông đi. Tôi đóng cửa lại, mở máy tính, tiếp tục soạn phương án mua sắm hành chính tháng sau. Công việc khiến tôi cảm thấy yên tâm. Từng con số, từng bảng biểu, đều hiện hữu rõ ràng, không giống như tình thân mơ hồ, gỡ mãi không xong.

Ngày hôm sau đi làm. Mọi chuyện bình thường. Trưa đi ăn, Tiểu Tô đột nhiên ghé sát tai tôi.

“Chị Manh, chị biết không, anh Chu trưởng phòng bên cạnh hình như có ý với chị đấy.”

“Cái gì?”

“Là cái anh bữa tiệc tất niên ngồi cạnh chị ấy, mặt mũi sáng sủa gọn gàng đấy. Anh ấy lân la hỏi thăm chị với em, hỏi xem chị có người yêu chưa.”

“Đừng có đùa.” Tôi gạt tay con bé. “Giờ chị không có tâm trí nghĩ chuyện này.”

“Thế bao giờ chị mới có tâm trí? Hai mươi sáu rồi đấy.” Tiểu Tô bĩu môi.

Tôi không thèm để ý. Nhưng trong lòng đã ghim lại chuyện này. Anh Chu, tên là Phương Viễn. Ba mươi tuổi, bên phòng Marketing, người quả thực không tệ. Bữa tụ tập công ty ngồi cạnh tôi có trò chuyện vài câu, ít nói, nhưng câu nào thốt ra cũng trúng phóc trọng tâm. Thôi bỏ đi. Giờ không phải lúc nghĩ chuyện này.

Hơn 4 giờ chiều, điện thoại đổ chuông. Một số lạ.

“Xin chào, xin hỏi có phải cô Tống Hiểu Manh không?”

“Là tôi.”

“Đây là Ban Quản lý khu chung cư Thúy Viên. Chủ nhà tầng trên nhà cô báo sửa chữa, nói ban công nhà cô có tình trạng rỉ nước, ảnh hưởng đến nhà họ. Chúng tôi cần lên kiểm tra, cô xem lúc nào thì tiện?”

Tôi nhíu mày.

“Rỉ nước? Ban công nhà tôi không hề bị rỉ nước.”

“Chủ nhà tầng trên nói vậy. Hay là cô về kiểm tra lại, nếu không có vấn đề gì chúng tôi sẽ xác nhận lại với chủ nhà tầng trên.”

Cúp máy, tôi luôn cảm thấy có gì đó sai sai. Tối về nhà, bố tôi đã ra ban công kiểm tra.

“Không có rỉ nước. Sàn khô rang, tường cũng khô.”

“Vậy sao tầng trên lại nói thế?”

Bố tôi lắc đầu.

“Không biết. Ngày mai bố đi hỏi Ban Quản lý.”

Ngày hôm sau, Ban Quản lý phản hồi bảo chủ nhà tầng trên đã rút yêu cầu báo sửa. Bảo là nhầm lẫn.

Tôi chột dạ một cái. Sau đó tôi mở dòng thời gian của mợ lên. Lướt lướt. Hôm qua bà ta đăng một bài, ảnh 9 tấm chụp một bàn thức ăn, kèm dòng chữ: “Mở tiệc ở nhà, nhộn nhịp vui vẻ.” Bức ảnh cuối cùng, trong góc có một người. Mặc đồng phục nhân viên Ban Quản lý.

Bà ta quen người của Ban Quản lý. Tôi nhìn chằm chằm bức ảnh đó mười mấy giây. Đặt điện thoại xuống.

Đây chính là cách của bà ta. Không ra mặt trực tiếp, không làm ầm ĩ. Toàn chơi trò ném đá giấu tay, từng nhát từng nhát chọc ngoáy vào cuộc sống thường ngày của bạn. Làm bạn phiền não, làm bạn mệt mỏi, làm bạn không được yên ổn.

Nhưng bà ta không biết, tôi đã không còn là cô bé bị lấy mất chiếc cặp sách mà không dám ho he tiếng nào nữa rồi.

Chương 20

Những ngày tiếp theo, những trò vặt vãnh tương tự nối tiếp nhau.

Đầu tiên là nơi mẹ tôi làm việc có người xì xào. Một bà trung niên làm cùng ca ở nhà ăn bỗng bắt đầu cạnh khóe bóng gió với mẹ tôi.

“Chị Trần, nghe nói ông xã chị tính toán kỹ lắm hả, ngay cả tiền nong với anh vợ cũng rạch ròi từng đồng?”

Mẹ tôi về nhà, mặt mày xám xịt.

Tiếp theo là xưởng của bố tôi. Một đồng nghiệp cũ nhiều năm không liên lạc bỗng tìm ông rủ đi nhậu, trong bữa ăn vòng vo tam quốc dò hỏi chuyện nhà ông.

“Lão Tống, nghe nói anh với cậu em vợ cạch mặt nhau à? Vì có mấy vạn bạc mà làm thế có đáng không?”

Bố tôi rượu chưa uống xong đã đứng dậy bỏ về.

Sau đó, là tôi. Một buổi sáng đi làm, trên bàn làm việc có đặt một mảnh giấy.

“Tống Hiểu Manh, nghe nói cô lên chức quản lý không phải nhờ tài năng, mà là nhờ quản lý Triệu nâng đỡ.”

 

Chữ trên giấy được in ra, không biết ai đặt. Tôi cầm lên xem hai giây, vò viên ném thẳng vào thùng rác.

Tiểu Tô nhìn thấy. “Chị Manh, ai làm đấy?”

“Không biết. Không quan trọng.”

Tôi ngồi xuống mở máy tính, bắt đầu xử lý công việc trong ngày. Nhưng tất cả những chuyện này gộp lại, giống như có người đang âm thầm giăng một tấm lưới, từng chút từng chút siết chặt.

Tôi biết là ai. Có thể thọc tay vào nhiều nơi để quậy đục nước như vậy, trong số người tôi quen, chỉ có tính cách thích giao du, kết bè kết phái của mợ tôi mới làm ra được.

Tối thứ sáu, tôi rủ Tiểu Tô và một đồng nghiệp khác là A Nguyệt đi ăn. Ăn được một nửa, A Nguyệt bỗng lên tiếng.

“Chị Manh, em kể chị nghe chuyện này. Bữa trước có người kết bạn Wechat với em, hỏi thăm tình hình của chị trong công ty.”

“Ai thế?”

“Một người tên Thúy Thúy, xưng là người nhà chị. Hỏi em xem chị đi làm biểu hiện thế nào, quan hệ với sếp có tốt không, có tiếng đồn nào không hay không.”

Tôi buông đũa. “Em trả lời thế nào?”

“Em bảo em không quen chị.” A Nguyệt nhún vai. “Nhìn là biết không phải người tốt.”

Tôi gật đầu. “Cảm ơn em, A Nguyệt.”

Trên đường về, tôi đi bộ một mình. Trời tối, đèn đường hắt sáng, bóng tôi kéo dài tít tắp phía sau. Mợ đang đi la liếm hỏi thăm người trong công ty tôi. Bà ta muốn làm gì? Tìm điểm yếu của tôi? Hay muốn quậy tung công việc của tôi?

Tôi đi bộ rất lâu. Gần đến nhà thì điện thoại đổ chuông. Là Phương Viễn.

“Hiểu Manh, cô tan làm chưa? Có chuyện này muốn hỏi cô.”

“Chuyện gì?”

“Dạo này có ai rêu rao tin đồn nhảm về cô trong công ty không?”

Tôi đứng khựng lại. “Sao anh biết?”

“Hôm nay có người kết bạn Wechat với tôi, xưng là người thân của cô. Hỏi tôi bình thường ở công ty cô hay chơi thân với ai, có làm gì sai quy định không. Tôi thấy không ổn, nên đi hỏi mấy người, hình như bà ta không chỉ hỏi thăm mỗi tôi.”

Tôi nắm chặt điện thoại, lòng bàn tay nóng ran.

“Phương Viễn, cảm ơn anh đã báo cho tôi.”

“Không có gì. Cô phải cẩn thận vụ này, lỡ bà ta tìm được ai đó tâm thuật bất chính, chọc gậy bánh xe báo lên sếp thì phiền to.”

“Tôi biết rồi.”

“Cần giúp đỡ thì cứ nói.”

Cúp máy. Tôi đứng dưới lầu, ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ nhà mình. Đèn sáng. Bố tôi có nhà.

Tôi lên lầu, đẩy cửa bước vào.

“Bố.”

“Sao thế?” Ông đang xem điện thoại trên sô pha.

Tôi kể lại chuyện mợ liên hệ đồng nghiệp của tôi. Bố tôi nghe xong, bỏ điện thoại xuống, im lặng một lúc.

“Bà ta muốn chặn đường sống của con đấy.”

“Vâng.”

“Con có bằng chứng không?”

“A Nguyệt và Phương Viễn có thể làm chứng.”

Bố tôi gật đầu.

“Không vội. Đợi bà ta động thủ tiếp, bắt tận tay day tận trán những chứng cứ xác đáng nhất. Đến lúc đó tính sổ một mẻ.”

Ông nhìn tôi. “Hiểu Manh, con sợ không?”

Tôi nghĩ ngợi một chút. “Không sợ.”

“Tại sao?”

“Vì việc con làm không sợ bị người ta tra xét. Bà ta có hỏi ai cũng thế thôi, không moi ra được khuyết điểm nào đâu.”

Khóe miệng bố tôi nhúc nhích. Không phải là nụ cười, nhưng khiến người ta an tâm hơn cả nụ cười.

“Vậy là tốt.”

Chương 21

Mọi việc bùng nổ vào đúng ngày có điểm thi đại học của em họ tôi. Hôm đó là cuối tuần. Sáng sớm, mẹ tôi đã nhận được điện thoại của cậu.

“Chị! Gia Vỹ thi được 280 điểm! Đến điểm sàn cao đẳng còn không với tới!”

Cậu tôi nói trong điện thoại, cuống cuồng đến độ ăn nói lộn xộn. Mẹ tôi cúp máy, sắc mặt vô cùng khó coi. Bà liếc nhìn tôi một cái, muốn nói lại thôi.

Tôi biết bà đang nghĩ gì. Nếu lúc trước cho Gia Vỹ đến nhà chúng tôi ở, có phải kết quả sẽ khác không? Nhưng tôi không đáp lời. Bởi vì đáp án mọi người đều rõ. Điểm thi của Gia Vỹ chẳng liên quan nửa xu tới việc nó ở đâu. Nó có ghế e-sport ở nhà, có màn hình cong, có máy chơi game console. Quãng thời gian lớp 12, nó dành phần lớn thời gian để chơi game. Một đứa thi không nổi 300 điểm, đổi chỗ ở là đậu đại học được à?

Chiều hôm đó, bà ngoại lại gọi điện đến. Vừa khóc vừa nói tương lai của Gia Vỹ bị hủy hoại rồi, nói tất cả là do nhà chúng tôi không chịu giúp đỡ, nói bố tôi cạn tàu ráo máng. Mẹ tôi đứng cạnh điện thoại, môi mím chặt, không đáp lời nào.

Gọi xong, bà đi vào phòng ngủ. Một lúc sau đi ra, hốc mắt đỏ hoe. Nhưng bà không cãi nhau với bố tôi. Đây là lần đầu tiên. Bà chỉ ngồi trên sô pha, cắm cúi đan len không nói một lời. Cây kim đan lao vun vút trong tay. Tôi biết đây là cách bà tiêu hóa cảm xúc.

Điểm thi đại học của Gia Vỹ giống như một hòn đá ném xuống nước, gợn sóng nhanh chóng lan đến tai tất cả họ hàng. Tối hôm đó, dì Hai gọi điện. Lần này dì gọi cho tôi.

“Hiểu Manh, mợ cháu nhắn một đoạn dài ngoằng trong nhóm họ hàng. Cháu thấy chưa?”

Tôi mở điện thoại. Trong nhóm họ, mợ đã gửi một tin nhắn rất dài. Ý chính là: Gia Vỹ thi rớt, toàn bộ là do môi trường học tập không tốt. Đáng lẽ ra có thể đến nhà cô ruột ở hai tháng để an tâm ôn thi, nhưng lại bị dượng cự tuyệt thẳng thừng. Gia Vỹ bị đả kích, tâm lý suy sụp, thành tích tuột dốc không phanh. Tất cả chuyện này đều do sự máu lạnh vô tình của gia đình Tống Chí Viễn gây ra.

 

Bên dưới là một tràng bình luận của họ hàng. Có người đứng về phía mợ: “Thật sự quá cạn tình cạn nghĩa.” Có người dĩ hòa vi quý: “Người một nhà không đến mức phải cạch mặt nhau thế này.” Cũng có người không nói gì.

Tôi đọc kỹ đoạn tin nhắn từ đầu đến cuối. Sau đó, tôi làm một việc. Tôi soạn một đoạn tin nhắn gửi vào nhóm. Rất dài. Từng câu từng chữ đều là sự thật.

“Kính thưa các bậc trưởng bối, thưa bà con họ hàng, việc này cháu xin phép được nói vài lời.”

“Một, chuyện Gia Vỹ đến nhà cháu ở, bố cháu không cự tuyệt. Ông ấy đã ra điều kiện: mỗi tháng 2.000 tiền sinh hoạt, tuân thủ giờ giấc của gia đình. Là cậu mợ thấy điều kiện không hợp lý nên tự bỏ về.”

“Hai, điểm thi đại học của Gia Vỹ không liên quan gì đến chuyện ở đâu. Ghế e-sport, màn hình cong, máy chơi game của em ấy tổng giá trị hơn vạn rưỡi (15.000 tệ). Những thứ đó ai mua? Tiền từ đâu ra? Một học sinh lớp 12, trong phòng ngủ bày cả một dàn thiết bị chơi game, thi được 280 điểm, trách ai?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...