Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bữa Cơm Bà Bầu Bị Hất Đổ
Chương 16
Cúp máy xong, căn phòng tĩnh lặng hồi lâu.
Luật sư nhận được tin báo từ phía cảnh sát: Địa chỉ IP gửi email đã được ngụy trang, nhưng dữ liệu gốc của tệp đính kèm chưa bị xóa sạch. Thiết bị lưu trữ ban đầu của bức ảnh được đăng ký dưới tên Tần Uyển.
Nghe xong, bố tôi cười gằn:
“Cô ta còn sợ chúng ta không biết đó là cô ta chắc?”
Luật sư phân tích:
“Cũng có thể là cô ta cố tình để lại dấu vết. Cô ta muốn chọc điên cô Đường, muốn mọi người rối trí.”
Tôi không rối. Cơn giận của tôi ngược lại càng tĩnh lặng hơn.
Sáng hôm sau, Thiệu Minh Viễn dẫn chúng tôi đến công ty tổ chức tiệc cưới năm xưa. Ông chủ lật tìm hồ sơ hồi lâu, cuối cùng cũng tìm ra danh sách sao lưu. Ngoài đội ngũ quay phim chính thức, hôm đó quả thực có một nhân sự quay phim được thêm vào phút chót.
Người đăng ký: Tần Uyển.
Lý do: Quay tư liệu quảng bá nhà tân hôn.
Đọc dòng chữ đó, dạ dày tôi lộn nhào. Đám cưới của tôi, ngôi nhà của tôi, những khởi đầu mà tôi hằng tưởng tượng, hóa ra ngay từ ngày hôm đó đã trở thành “tư liệu” của cô ta.
Ông chủ lau mồ hôi giải thích:
“Lúc đó là bên nhà trai đồng ý rồi mà.”
Tôi quay ngoắt sang nhìn Thiệu Minh Viễn. Anh ta sững người, vội vàng lắc đầu:
“Anh không hề đồng ý.”
Ông chủ vội vã mở trang ký nhận. Người ký tên không phải Thiệu Minh Viễn.
Mà là Thiệu Minh Châu.
Nhìn chằm chằm vào mấy chữ đó, chút cảm giác hoang đường cuối cùng trong tôi cũng bay sạch. Tần Uyển và Thiệu Minh Châu từ lâu đã không phải là quen biết tình cờ. Bọn họ từ ba năm trước đã đứng chung trên một chiếc lưới.
Xế chiều, chúng tôi rời khỏi công ty tổ chức tiệc cưới. Thiệu Minh Viễn chợt nhận được cuộc gọi từ Trịnh Bảo Thành. Sắc mặt anh ta càng nghe càng trắng bệch.
Cúp máy, anh ta nhìn tôi:
“Nữu Nữu nhớ ra một chuyện. Thiệu Minh Châu từng dẫn con bé đi gặp Tần Uyển. Đúng vào cái đêm em phát hiện mình có thai.”
Lòng bàn tay tôi từ từ siết chặt.
Giây tiếp theo, điện thoại của tôi lại nhận được một email.
Lần này không có ảnh. Chỉ có một câu:
[Muốn biết tại sao con mày nhất định phải chết không? 9 giờ tối nay, gặp ở văn phòng bán nhà cũ.]
14
Phản ứng đầu tiên của bố tôi là kiên quyết không đồng ý:
“Không được đi. Nó dám thuê giang hồ đập phá xe, ai biết nó còn giở trò gì.”
Luật sư cũng nhíu mày:
“Nếu muốn đi, bắt buộc phải báo trước cho cảnh sát.”
Tôi nhìn chằm chằm địa chỉ trên màn hình điện thoại. Đó là văn phòng bán hàng của khu đô thị nơi chúng tôi mua nhà ba năm trước. Tòa nhà đã bàn giao từ lâu, văn phòng giờ bỏ trống quá nửa, chỉ còn ban quản lý tận dụng làm kho chứa đồ tạp nham.
Tần Uyển chọn địa điểm ở đó, giống như cố tình kéo tôi trở lại nơi mọi thứ bắt đầu.
Tôi kiên quyết: “Con sẽ đi.”
Nước mắt mẹ tuôn rơi:
“Thư Nghiên, con không thể mạo hiểm thêm nữa.”
Tôi nắm lấy tay bà:
“Con không đi một mình đâu. Nó đã dám hẹn, chắc chắn là muốn nói điều gì đó. Con muốn nghe chính miệng nó nói.”
Thiệu Minh Viễn đứng cạnh, giọng trầm khàn:
“Anh đi cùng.”
Tôi nhìn anh ta:
“Đương nhiên anh phải đi. Chuyện này từ đầu chí cuối đều không thể vòng qua anh được.”
Sắc mặt anh ta càng thêm nhợt nhạt, nhưng không phản bác nửa lời.
8 giờ 40 phút tối, chúng tôi đến khu vực gần văn phòng bán hàng cũ. Cảnh sát đã bố trí lực lượng vòng ngoài. Bố mẹ tôi ngồi đợi trong xe. Luật sư đi cùng tôi. Thiệu Minh Viễn theo sát phía sau.
Cửa kính của văn phòng dán đầy poster quá hạn bong tróc. Gió đêm rít qua, góc giấy lật phần phật.
Tôi vừa bước đến cửa, đèn bên trong đột ngột sáng bừng lên.
Tần Uyển đứng giữa sảnh lớn. Cô ta mặc áo gió đen, tay cầm một tập hồ sơ. Ba năm trôi qua, vẫn là khuôn mặt dịu dàng xinh đẹp ấy. Nhưng ý cười trong đáy mắt lại lạnh lẽo thấu xương.
“Đường Thư Nghiên.”
“Gan cô lớn hơn tôi tưởng đấy.”
Tôi đứng yên trước cửa, không tiến sâu vào trong:
“Cô hẹn tôi đến đây, chẳng phải là muốn nhìn thấy bộ dạng sợ hãi của tôi sao?”
Tần Uyển cười nhạt:
“Tôi muốn xem, sau khi mất con, cô còn có thể tiếp tục diễn cái vai thanh cao được nữa hay không.”
Thiệu Minh Viễn xông lên một bước:
“Tần Uyển, rốt cuộc cô đã làm cái gì?”
Tần Uyển quay sang nhìn anh ta, ánh mắt bỗng chốc trở nên dịu dàng:
“Minh Viễn, em làm tất cả những chuyện này đều là vì anh.”
Nghe đến đây, tôi suýt bật cười.
Sắc mặt Thiệu Minh Viễn vô cùng khó coi:
“Đừng nói mấy lời này như thể cô đang ban ơn.”
Nụ cười của Tần Uyển cứng đờ. Sau đó cô ta quay sang nhìn tôi:
“Cô biết không?”
“Ba năm trước, anh ấy căn bản chưa muốn kết hôn sớm như vậy.”