Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bữa Cơm Bà Bầu Bị Hất Đổ
Chương 15
“Em dựa vào đâu mà phải đi? Đường Thư Nghiên không phải giỏi đi kiện lắm sao? Bảo cô ta đi mà kiện.”
Nói xong, cô ta cúp máy.
Quán cà phê chìm vào im lặng.
Nhìn tấm danh thiếp trên bàn, tôi bỗng nhớ ra một chuyện. Năm đó lúc ký hợp đồng mua nhà, Tần Uyển từng kéo riêng tôi ra một góc. Cô ta bảo hạng đàn ông như Thiệu Minh Viễn rất đắt giá, khuyên tôi đừng quá lấn lướt. Cô ta còn nói phụ nữ lấy chồng, không thể cái gì cũng tính toán rành rọt quá.
Lúc đó tôi chỉ nghĩ cô ta nhiều chuyện. Bây giờ nghĩ lại, những lời ấy giống như đã được dọn sẵn bài vở từ lâu.
Luật sư rất nhanh chóng tra ra, nửa năm trở lại đây, Tần Uyển và Thiệu Minh Châu liên lạc với nhau rất thường xuyên. Đặc biệt là từ khi tôi có thai, số lần hai người gọi điện cho nhau tăng vọt.
Trùng hợp hơn nữa, vào lúc 10 giờ 07 phút sáng ngày xảy ra vụ hất canh, Thiệu Minh Châu đã nhận một cuộc gọi từ Tần Uyển. Thời lượng cuộc gọi là 8 phút 42 giây. Và đến 10 rưỡi, chị ta tỉnh dậy đi vào bếp.
Nhìn chuỗi lịch sử cuộc gọi đó, đầu ngón tay tôi lạnh buốt từng hồi.
Tối hôm đó, cảnh sát tìm đến nhà Tần Uyển để xác minh thông tin. Nhưng cô ta không có ở nhà. Trước cửa nhà chất hai thùng carton chuyển phát nhanh. Hàng xóm bảo buổi chiều cô ta đã xách vali rời đi. Trước khi đi còn tươi cười nói là đi du lịch vài ngày.
Thế nhưng, vào lúc 12 giờ đêm, tôi nhận được một email nặc danh.
Trong email chỉ đính kèm một bức ảnh. Đó là bức ảnh chụp bóng lưng của tôi và Thiệu Minh Viễn trong ngày cưới.
Dưới bức ảnh là một dòng chữ:
[Đường Thư Nghiên, mày thật sự nghĩ kẻ muốn đứa con của mày biến mất nhất là Thiệu Minh Châu sao?]
13
Nhìn chằm chằm vào bức email đó, ngón tay tôi lạnh ngắt.
Bức ảnh bóng lưng trong lễ cưới thoạt nhìn rất bình thường. Nhưng góc chụp lại vô cùng bất thường. Nó không được chụp từ vị trí của khách mời, cũng không phải là góc đứng của thợ quay phim. Nó được chụp từ phía bên nhà trai, xuyên qua cổng hoa.
Thiệu Minh Viễn cũng đã nhìn thấy. Sắc mặt anh ta tái mét.
Bố tôi xoay màn hình laptop lại, giọng lạnh lùng:
“Kẻ này năm đó cũng đến dự đám cưới à?”
Thiệu Minh Viễn không trả lời ngay. Tôi nhìn thẳng vào anh ta:
“Nói đi.”
Yết hầu anh ta nghẹn lại:
“Tần Uyển đã đến.”
Mẹ tôi bật dậy:
“Cậu chẳng bảo cô ta chỉ là môi giới thôi sao?”
Thiệu Minh Viễn nhắm mắt:
“Cô ta từng giúp làm thủ tục nhà cửa. Trước ngày cưới, cô ta bảo tiện đường ghé qua đưa một số tài liệu. Mẹ anh thấy người ta cất công đến nên mời cô ta ngồi lại một lúc.”
Tôi nhìn anh ta:
“Tại sao tôi không hề hay biết?”
Giọng anh ta lí nhí:
“Cô ta ngồi ở phía sau, không nán lại lâu. Anh nghĩ không cần thiết phải nói.”
Tôi bật cười:
“Ba năm nay, những chuyện anh nghĩ ‘không cần thiết phải nói’ nhiều thật đấy.”
Thiệu Minh Viễn xám ngoét mặt mày.
Luật sư lưu lại ảnh chụp màn hình email, nhắc nhở tôi tuyệt đối không phản hồi:
“Đối phương chủ động khiêu khích chứng tỏ cô ta đang quan sát phản ứng của gia đình. Càng vào lúc này càng phải bình tĩnh.”
Tôi gật đầu. Nhưng sợi dây thần kinh trong đầu tôi đã căng đến cực hạn. Tôi cứ tưởng Thiệu Minh Châu là nguồn cơn. Bây giờ mới nhận ra, chị ta có lẽ chỉ là con dao bị người khác đẩy lên phía trước.
Đêm đó, tôi thức trắng. Tôi lục tung tất cả những thứ liên quan đến việc mua nhà và kết hôn cách đây ba năm. Hợp đồng, hóa đơn, lịch sử trò chuyện, bảng phân công lễ cưới. Tôi lật từng trang, hệt như đang lật giở một cuốn sổ nợ cũ nát viết đầy những lời dối trá.
Hai giờ sáng, tôi chợt thấy một cái tên trên sổ ký tên khách mời: Tần Uyển.
Cô ta không ghi lời chúc. Ở cột phong bì, cô ta chỉ ghi con số: 666.
Tôi đẩy cuốn sổ về phía mẹ. Mẹ liếc nhìn, sắc mặt biến đổi:
“Mẹ nhớ ra rồi. Hôm đó có một người phụ nữ mặc váy màu be đến tìm mẹ chồng con. Cô ta xưng là bạn của Minh Viễn, sau đó đứng nói chuyện với bà ấy rất lâu.”
Tôi nghẹt thở:
“Họ nói chuyện gì?”
Mẹ chau mày nhớ lại:
“Đứng xa quá mẹ nghe không rõ. Nhưng mẹ chồng con lúc sau sắc mặt có vẻ không vui.”
Thiệu Minh Viễn lập tức gọi điện cho bà Hàn Ngọc Mai. Điện thoại vừa kết nối, anh ta vào thẳng vấn đề hỏi về ngày hôm đó.
Bà Hàn Ngọc Mai im lặng rất lâu:
“Cô ta hỏi mẹ, có phải nhà gái đã lo liệu đủ tiền cọc rồi không. Cô ta còn bảo nhà gái quá lấn lướt như thế, sau này Thư Nghiên về làm dâu sẽ khó quản.”
Mẹ tôi tức đến run tay:
“Cô ta là người ngoài, dựa vào cái gì mà ăn nói hàm hồ như thế?”
Giọng bà Hàn khàn đặc:
“Lúc đó mẹ cũng thấy khó chịu. Nhưng cô ta lại nói thêm, Minh Viễn còn trẻ, trong tay nên giữ lại chút tiền lận lưng thì tốt hơn. Mãi sau này mẹ mới biết, cái trò rút ruột 8 vạn đó, Minh Châu cũng là nghe theo lời xúi giục của cô ta.”
Tôi nhìn Thiệu Minh Viễn. Ánh mắt anh ta hoàn toàn chìm vào tăm tối.
“Mẹ, sao mẹ không nói sớm?”
Bà cười khổ:
“Trước đây mẹ chỉ nghĩ cô ta nhiều lời. Bây giờ ngẫm lại, cô ta đâu có nhiều lời. Cô ta đã từng bước từng bước chôn mìn vào cái nhà này.”