Bữa Cơm Bà Bầu Bị Hất Đổ

Chương 14



12

Cái tên “Tiểu Tần”, tôi hoàn toàn chưa nghe qua bao giờ.

Luật sư cũng không thể chắc chắn Thiệu Minh Châu nói thật hay giả.

“Bây giờ cô ta vì muốn thoát tội, chuyện gì cũng dám bịa ra. Nhưng cô ta đã cung cấp một số điện thoại. Phía cảnh sát đang tiến hành điều tra.”

Cúp máy xong, tôi ngồi thẫn thờ trên mép giường rất lâu.

Mẹ tôi đẩy cửa bước vào, khoác cho tôi một chiếc áo khoác mỏng.

“Lại có chuyện gì nữa thế con?”

Tôi kể lại lời luật sư. Mẹ tôi nhíu chặt lông mày.

“Nó định khuấy đục nước để chạy tội à?”

Tôi đáp: “Rất có thể. Nhưng con muốn biết rốt cuộc người này là ai.”

Mẹ tôi ngồi xuống bên cạnh.

“Thư Nghiên, mẹ chỉ sợ con càng điều tra càng thêm đau lòng.”

Tôi nắm lấy tay mẹ.

“Mọi chuyện đã đến nước này rồi. Con không sợ đau lòng. Con chỉ sợ sự thật bị chôn vùi.”

Sáng hôm sau, Thiệu Minh Viễn cũng biết chuyện về Tiểu Tần. Anh ta gọi cho tôi, nói muốn gặp một lát.

Vốn dĩ tôi không muốn gặp. Nhưng anh ta nói cái tên đó anh ta có ấn tượng.

Chúng tôi hẹn nhau ở quán cà phê dưới tầng văn phòng luật sư. Bố tôi đi cùng tôi.

Thiệu Minh Viễn đến từ rất sớm. Trên bàn là một cốc cà phê đen chưa động đến. Nhìn thấy bố tôi, anh ta đứng bật dậy. Bố tôi chẳng thèm cho anh ta sắc mặt tử tế:

“Có chuyện gì nói mau.”

Thiệu Minh Viễn đặt một tấm danh thiếp lên bàn. Trên đó in tên: Tần Uyển. Nghề nghiệp: Môi giới bất động sản.

Nhìn cái tên này, trong đầu tôi lóe lên một hình ảnh rất mờ nhạt. Ba năm trước, lúc chúng tôi đi mua nhà, quả thật có một cô môi giới họ Tần. Cô ta rất xinh đẹp, nói năng vô cùng ngọt ngào. Lúc đó, cô ta luôn miệng khen Thiệu Minh Viễn chín chắn, lại khen tôi có mắt nhìn người.

Tôi chỉ gặp cô ta hai ba lần, sau khi hoàn tất thủ tục thì không còn liên lạc nữa.

Tôi hỏi: “Cô ta thì liên quan gì đến Thiệu Minh Châu?”

Giọng Thiệu Minh Viễn căng thẳng:

“Anh không biết sau này hai người họ vẫn còn liên lạc. Hồi đó chuyện mua nhà là do cô ta môi giới. Khoản 8 vạn không đưa vào tài khoản giám sát, chắc chắn cô ta cũng biết.”

 

Tôi cười khẩy:

“Hóa ra cái bẫy này đã được giăng sẵn từ ba năm trước rồi.”

Sắc mặt Thiệu Minh Viễn tàn tạ:

“Anh chỉ biết chị lấy tiền. Anh không ngờ Tần Uyển cũng nhúng tay vào.”

Bố tôi hỏi vặn lại: “Cậu bây giờ bảo không biết, cậu nghĩ còn ai tin?”

Thiệu Minh Viễn cúi đầu:

“Cháu biết mọi người không tin. Nhưng cháu sẽ giao nộp tất cả những gì cháu biết.”

Anh ta lấy ra một xấp tài liệu cũ: Bản sao hợp đồng mua bán nhà, hợp đồng dịch vụ môi giới, và lịch sử tin nhắn chuyển tiền năm xưa.

Trong một tấm ảnh chụp màn hình, Tần Uyển từng gửi tin nhắn cho Thiệu Minh Viễn:

[Khoản thiếu hụt tiền cọc cứ xử lý như vậy đi. Chỉ cần nhà gái không truy vấn sao kê thì chẳng ai phát hiện ra đâu.]

Nhìn dòng chữ ấy, tôi chợt thấy ớn lạnh sống lưng. Hóa ra cuộc hôn nhân của tôi, ngay từ ngày đi mua nhà, đã bị bọn họ coi như một bảng hạch toán. Số tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ tôi, tổ ấm mà tôi vẫn hằng tin tưởng, tất thảy đều bị bọn họ cắt xén thành những con số vô hồn có thể thâu tóm.

Thiệu Minh Viễn nhìn sắc mặt tôi, vội vàng giải thích:

“Tin nhắn này lúc đó anh không trả lời. Sau đó cô ta gọi điện, nói chỉ là nhắc nhở anh thôi. Anh chưa từng nghĩ cô ta sẽ liên lạc với chị Minh Châu.”

Tôi đáp: “Anh không trả lời, không có nghĩa là anh vô tội. Anh đã ngầm đồng ý rồi.”

Hốc mắt anh ta đỏ ửng:

“Đúng. Là anh ngầm đồng ý.”

Bố tôi đứng phắt dậy:

“Thư Nghiên, đi thôi. Ngồi chung bàn với cái ngữ này, bố sợ bố không kiềm chế nổi.”

Chúng tôi vừa định rời đi, điện thoại của Thiệu Minh Viễn bỗng đổ chuông. Anh ta liếc nhìn, sắc mặt biến đổi dữ dội:

“Là Tần Uyển.”

Tôi khựng lại.

Thiệu Minh Viễn bắt máy, bật loa ngoài. Từ đầu dây bên kia vọng ra một giọng nữ dịu dàng nhưng đầy gấp gáp:

“Minh Viễn, có phải Minh Châu đã khai ra em rồi không? Anh đừng tin chị ấy. Chị ấy bây giờ điên rồi, hắt nước bẩn lung tung đấy.”

Thiệu Minh Viễn nhìn tôi, giọng nói lạnh toát đến khàn đặc:

“Sao cô biết chị ấy khai ra cô?”

Bên kia im bặt. Vài giây sau, Tần Uyển bật cười:

“Em đoán thôi. Cái ngữ như chị ấy, xảy ra chuyện chắc chắn sẽ kéo người khác chết chùm.”

Thiệu Minh Viễn hỏi: “Chuyện 8 vạn năm xưa, có phải cô biết rõ không?”

Giọng điệu Tần Uyển thay đổi:

“Thủ tục mua nhà thì em chỉ là môi giới. Còn tiền nhà các người chia chác thế nào, em quản làm sao được.”

Thiệu Minh Viễn lại hỏi: “Trước lúc Thiệu Minh Châu hất nồi canh, có phải cô đã liên lạc với chị ấy không?”

Giọng Tần Uyển đột nhiên sắc nhọn lên:

“Anh có ý gì? Vợ anh sảy thai thì liên quan gì đến em? Anh đừng hòng vì muốn nịnh bợ cô ta mà đổ vỏ lên đầu em.”

Bố tôi lấy điện thoại ra, ra hiệu đang ghi âm.

Thiệu Minh Viễn tiếp tục: “Bây giờ cô đến văn phòng luật sư một chuyến đi. Nói cho rõ ràng mọi chuyện.”

Tần Uyển cười gằn:

Chương trước Chương tiếp
Loading...