Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Chạy Không Thoát Anh
Chương 4
8
Dì Thẩm nhanh chóng kéo bố mẹ tôi đi chơi mạt chược.
Vì thiếu một người, dì liền nhắm tới Hạ Thái Lâm.
"Thái Lâm, con qua đây chơi với mấy bác đi."
"À đúng rồi, Giai Tuệ này, ngoài vườn có bể bơi nước nóng đấy, lát nữa để Hải Bình đưa con ra đó chơi. Bên đó có mấy chục bộ đồ bơi mới, con cứ thoải mái mà chọn."
Hạ Thái Lâm "hừ" một tiếng đầy vẻ khó chịu: "Con không chơi, con muốn đi bơi."
Dì Thẩm nhìn anh đầy trách móc: "Hai đứa nó bằng tuổi, đang cần không gian riêng tư. Con chen vào làm gì, định làm 'trâu già gặm cỏ non' đấy à?"
"Con chỉ muốn xuống bể bơi một chút."
"Thế thì lái xe ra hồ bơi ngoài kia mà bơi."
Hạ Thái Lâm chẳng buồn bận tâm đến lời dì, quay người bước đi thẳng.
Dì Thẩm ngẫm nghĩ một lúc rồi bất ngờ nắm c.h.ặ.t tay tôi kéo lại.
"Giai Tuệ này, con đừng để thằng bé Thái Lâm đó lừa đấy."
Thấy tôi ngơ ngác không hiểu ý, dì kiên nhẫn giảng giải: "Thái Lâm nhìn thì đẹp trai thật đấy, nhưng tính tình đào hoa lắm."
"Con không biết đâu, nó thay bạn gái như thay áo, chẳng cô nào trụ lại được quá một tháng cả."
"Nó chẳng b.a.o giờ nghiêm túc trong chuyện tình cảm đâu, chơi bời là chính, chán rồi lại đá để tìm mối mới thôi."
Những lời dì Thẩm nói khiến tia hy vọng vừa mới nhen nhóm trong lòng tôi vụt tắt ngay lập tức.
Hóa ra không phải vì thích, chỉ là hứng thú nhất thời mà thôi.
"Nghe nói con có chị gái cũng thuộc dạng 'sát trai', yêu đương chóng vánh. Chị con với Thái Lâm xem ra khá hợp nhau, nếu hai người đó mà đến với nhau thì đúng là một cặp đôi hoàn hảo, ai chơi người nấy, chẳng ai làm phiền ai."
Tôi định lên tiếng là trễ rồi, chị tôi chẳng còn vương vấn gì Hạ Thái Lâm nữa đâu.
Dì Thẩm giao tôi cho Thẩm Hải Bình, thế là tôi đành theo anh ấy ra phía bể bơi.
Khi chúng tôi đặt chân đến nơi, Hạ Thái Lâm đã thay xong đồ bơi từ lúc nào.
Chậc, cái tấm lưng rắn chắc, cơ bụng rõ nét, vòng eo thon gọn như lưỡi d.a.o bén ngót kia là sao chứ?
Định phô diễn cho ai xem đây?
Tôi tự nhủ phải làm ngơ, không thèm ngó ngàng thêm gì nữa.
Tôi quay sang hỏi Thẩm Hải Bình: "Nghe dì nói cậu từng là thành viên đội bơi lội ở trường, còn giành huy chương vàng bơi tự do nữa hả?"
"Đúng vậy. Cậu muốn học bơi tự do không? Để tớ dạy cho."
Tôi gật đầu, vui vẻ đồng ý với Thẩm Hải Bình ngay.
Khu bể bơi có nhân viên quản lý, bên trong chuẩn bị rất nhiều đồ dùng cần thiết.
Tôi chọn đại một bộ áo bơi kiểu ba lỗ, thay đồ xong xuôi rồi tắm tráng và xuống nước.
Lúc này, Thẩm Hải Bình và Hạ Thái Lâm đều đã ở dưới bể.
Hạ Thái Lâm chống một tay lên thành bể, mái tóc ngắn ướt nhẹp, từng giọt nước lăn từ trán xuống cằm, rồi trượt dài trên cơ bụng săn chắc của anh ta.
"Giai Tuệ, lại đây nào." Anh ta vẫy tay ra hiệu cho tôi.
Tôi làm lơ như không thấy, dứt khoát bơi về phía Thẩm Hải Bình.
Hạ Thái Lâm nhìn tôi với vẻ mặt không thể tin nổi.
Thẩm Hải Bình nhướn mày, cười trêu: "Giai Tuệ, sao tớ cứ có cảm giác giữa cậu và anh trai tớ có gì đó mờ ám nhỉ?"
"Cậu nghĩ nhiều quá rồi đấy."
Thẩm Hải Bình mỉm cười, đôi mắt trong trẻo cong cong: "Nhưng mà ánh mắt anh ấy nhìn tớ như muốn ăn tươi nuốt sống vậy. Sợ quá đi mất."
Thẩm Hải Bình miệng thì bảo sợ, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ phấn khích.
Anh ấy bắt đầu tận tình dạy tôi kỹ thuật bơi tự do.
"Lòng bàn tay phải hướng về phía sau." Anh ấy vừa làm mẫu vừa chỉnh tư thế cho tôi: "Cậu phải để tay như thế này này."
"Quạt nước phải dứt khoát, cánh tay duỗi thẳng ra."
Thẩm Hải Bình hướng dẫn tôi vô cùng kiên nhẫn.
Chẳng biết từ b.a.o giờ, Hạ Thái Lâm đã lù lù đứng ngay cạnh chúng tôi.
Anh ta nhìn chằm chằm, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá giữa mùa đông.
"Thẩm Hải Bình, em đang làm cái trò gì đấy?"
Thẩm Hải Bình cười cười, giả bộ nghiêm túc đáp: "Dạy cô ấy bơi chứ làm gì, anh không nhìn ra à?"
"Cô ấy không cần em, để anh dạy."
Thẩm Hải Bình chẳng thèm để tâm, tiếp tục cúi xuống dạy tôi: "Giai Tuệ, cậu phải dùng lực từ vai, để cơ lưng kéo vai chuyển động nhé."
Sau đó, anh ấy giả vờ như vừa nghe thấy Hạ Thái Lâm lên tiếng: "Sao cơ? Anh muốn dạy á?"
"Anh trai à, anh có phải quán quân bơi tự do đâu? Ồ mà em nhớ là không phải. Thôi cứ để em dạy cho chuyên nghiệp, anh dạy sai thì hỏng hết người ta đấy."
Sắc mặt Hạ Thái Lâm mỗi lúc một đen sì, còn Thẩm Hải Bình thì vẫn làm vẻ ngây thơ vô số tội.
"Anh trai, sao mặt anh trông khó coi thế? Mà đây dù gì cũng là đối tượng xem mắt của em, anh cứ chen vào thế thì kỳ quá."
Hạ Thái Lâm cuối cùng cũng cạn kiên nhẫn.
"Đối tượng xem mắt của cậu á?"
"Cậu mở mắt ra mà nhìn cho kỹ, đây là chị dâu tương lai của cậu đấy!"