Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Chờ Đến Người Cuối Cùng
Chương 2
“Được.”
Tôi gật đầu, bưng cốc nước ấm uống cạn một hơi.
Phó Thần cau mày nhìn sắc mặt trắng bệch của tôi, theo bản năng đưa tay xoa bụng tôi: “Dạ dày lại khó chịu à?”
“Vâng.”
Phó Thần biết rõ dạ dày tôi tuy yếu nhưng rất dễ dỗ dành, chỉ cần lập tức ăn chút gì đó là ổn. Thế nhưng anh ta vẫn cất chiếc bánh mì vào túi, mở app đặt đồ ăn lên.
“Em muốn ăn gì? Anh đặt cho.”
Ngoài trời đang mưa, nhanh nhất cũng phải nửa tiếng đồ mới giao tới. Tôi lắc đầu: “Không cần đâu.”
Tôi xuống lầu, đội mưa chạy đến cửa hàng tiện lợi. Cậu nhân viên mỉm cười tươi rói đưa cho tôi chiếc bánh bao nóng hổi:
“Chị ơi, em mời chị, chị nói giúp em một câu với chị bạn thân của chị nhé, hỏi xem công ty của bạn trai chị ấy có đến Đại học Giang tuyển dụng không ạ?”
Tôi sững người.
“Bạn trai cô ấy?”
Cậu nhân viên gật đầu, ánh mắt đầy ngưỡng mộ: “Vâng ạ, hôm nọ hai người đến cửa hàng em, nắm tay nhau ngọt ngào lắm. Bạn thân chị sướng thật đấy, bạn trai vừa đẹp trai vừa nhiều tiền, chị không biết à?”
“Trước kia thì không biết, nhưng bây giờ thì biết rồi.”
**2**
Ngày hôm sau.
Tôi mang một xấp tài liệu vào cho Phó Thần ký như thường lệ, đơn xin nghỉ việc được đặt ở trên cùng.
Phó Thần chỉ liếc qua một cái, sắc mặt bắt đầu trầm xuống: “Làm việc phải chú trọng hiệu suất, tài liệu phải mở sẵn đến trang cần ký. Theo anh ba năm rồi mà còn cần anh nhắc lại mấy cái cơ bản này sao?”
Đường Niệm Nhất ở bên cạnh vội vàng huých nhẹ vào tay Phó Thần, giọng nũng nịu: “Anh Phó Thần, anh hung dữ thế làm gì? Thư Dao bị anh làm cho sợ rồi kìa!”
Theo bản năng, tôi liếc nhìn bàn làm việc của cô ta. Trước đây, vị trí đó là chỗ ngồi độc quyền của tôi.
Sau này Phó Thần nói: “Niệm Niệm là bạn thân của em, lại ham học hỏi, sau này anh sẽ mang theo bên mình để đích thân chỉ bảo, em ra ngoài làm việc đi.”
Tôi nuốt xuống vị đắng chát trong cổ họng, nhàn nhạt mở miệng: “Xin lỗi A Thần, tối qua em ngủ muộn quá nên mới…”
“Rầm!”
Phó Thần đập mạnh tay xuống mặt bàn làm việc bóng loáng. “Tôi không muốn nghe giải thích. Còn tái phạm một lần nữa, cô tự động xin giáng chức đi. Tiêu chuẩn của Phó Thị rất khắt khe. Ngoài ra, trong giờ làm việc, cô vui lòng gọi tôi bằng chức danh.”
Tôi lặng lẽ lật mở toàn bộ tài liệu đến trang cần ký, nhìn Phó Thần lần lượt ký tên. Giọng tôi bình thản đến mức chính tôi cũng thấy khó tin:
“Tôi biết rồi. Thưa Phó tổng.”
Lúc quy trình nghỉ việc được tiến hành một nửa, cả công ty đã xôn xao bàn tán. Chị Lưu bên nhân sự bưng cốc cà phê tiến lại gần:
“Thư Dao, em thật sự định nghỉ việc à? Phó Thị tốt như thế, em nỡ bỏ đi sao?”
Tôi mỉm cười: “Không phải em muốn đi, mà là không ở lại được nữa.”
Chị Lưu khựng lại một chút: “Làm gì có chuyện đó? Mọi người còn đang tưởng Phó tổng sắp tăng lương cho em cơ đấy, dù sao thì cô thực tập sinh em giới thiệu vào được Phó tổng thích lắm, nói không chừng hai người họ đang hẹn hò rồi.”
Tôi và Phó Thần yêu nhau ba năm. Vì anh ta nói sợ ảnh hưởng không tốt nên chưa bao giờ công khai ở công ty.
Vậy mà Đường Niệm Nhất mới vào nửa năm, tin đồn tình ái đã lan truyền ầm ĩ thế này rồi sao?
Tôi lắc đầu cười: “Chị Lưu à, chuyện của họ em không quan tâm.”
Quy trình nghỉ việc hoàn tất, đồ đạc cũng đã gọi shipper chuyển đi. Lần cuối cùng nhìn lại văn phòng trống trải, trong lòng tôi cũng trống rỗng lạ thường.
Nhưng hình như cũng không khó chịu như tôi tưởng tượng.
Khoản tiền tạm ứng của Lục tổng đã được chuyển đến, trọn vẹn năm mươi vạn tệ (hơn 1.7 tỷ VNĐ), chìa khóa căn hộ view biển cũng đã có người mang đến tận tay tôi.
Ba năm thanh xuân mà thôi.
May mà tôi có đủ tư bản, có thể lãng phí được.
Đột nhiên Phó Thần nhắn tin: “Tí nữa tan làm đi ăn nhé, Nhà hàng Thiên Cảnh.”
Đó là nhà hàng mà tôi vẫn luôn mong mỏi được đi. Nhưng bây giờ thì tôi chẳng còn tâm trạng nào nữa rồi.
“Thôi, em bận rồi.”
Vài giây sau, bên kia nhắn lại: “Hôm nay ở trước mặt Niệm Niệm làm em bẽ mặt nên em giận à? Tới ăn đi, anh sẽ giải thích cho em.”