Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Chờ Đến Người Cuối Cùng
Chương 3
**3**
Vốn dĩ tôi không định đi.
Nhưng vừa ra khỏi cổng công ty, Đường Niệm Nhất đã nhào tới ôm chầm lấy tôi: “Thư Dao, đi nhanh lên! Anh Phó Thần mời đi ăn kìa!”
Đúng lúc tan tầm đông người, tôi không muốn giằng co ở đây.
Giây phút bị kéo lên xe, tôi nghe thấy có nhân viên suýt xoa ghen tị: “Trời ơi thích thế! Quan hệ giữa Phó tổng và Đường Niệm Nhất chắc chắn là thật rồi, còn mời cả bà mối đi ăn cùng kìa!”
Họ nói cũng chẳng sai. Tôi đúng là bà mối.
Đường Niệm Nhất lè lưỡi ngại ngùng: “Hình như bị hiểu lầm rồi, Thư Dao, cậu đừng giận nhé, hay là bây giờ tớ đi giải thích với họ nha!”
Tôi nắm lấy tay cô ta: “Không cần đâu.”
Dù sao thì toàn bộ hành lý của tôi cũng đã được chuyển đến căn hộ cao cấp kia rồi. Ăn xong bữa cơm này, tôi và Phó Thần sẽ cầu về cầu, đường về đường.
Phó Thần còn tưởng tôi hiểu chuyện, trước khi vào nhà hàng, anh ta nhét vào tay tôi một chiếc hộp nhung đỏ. Mở ra là một sợi dây chuyền tinh xảo.
“Những lời đàm tiếu bên ngoài không cần bận tâm đối phó đâu. Thư Dao, em làm tốt lắm, đây là phần thưởng.”
Tôi đưa tay ra, lặng lẽ nhìn anh ta đeo nó cho mình.
Nhớ lại hai năm trước, lúc đi ăn cùng nhau bị đồng nghiệp bắt gặp, chỉ vì bị nhìn bằng ánh mắt tò mò tọc mạch một chút, Phó Thần đã đuổi việc người đó ngay lập tức với lý do: “Phó Thị không cần những nhân viên thích hóng hớt.”
Thấy vẻ ngoan ngoãn của tôi, tâm trạng Phó Thần dường như tốt hơn hẳn.
“Xem ra là không giận nữa rồi? Niệm Niệm tuổi còn nhỏ, thích quậy phá, khó đưa vào khuôn phép. Ở văn phòng, anh nghiêm khắc với em là để làm gương cho em ấy thôi.”
Hiếm khi Phó Thần chịu mở miệng giải thích nhiều với tôi như vậy. Rất đường hoàng, nhưng cũng rất vụng về.
Vào chỗ ngồi.
Tôi ngồi một mình một bên, Phó Thần và Đường Niệm Nhất ngồi đối diện. Một cuốn thực đơn, hai người chụm đầu vào cùng xem. Chẳng biết thấy cái gì, Phó Thần chỉ tay vào đó rồi bật cười thành tiếng.
“Niệm Niệm, con này trông giống em phết.”
“Á cái gì mà á? Đầu em đâu có to như thế!” Đường Niệm Nhất phồng má tức giận, quay sang tôi làm nũng: “Thư Dao, cậu xem sếp tổng nhà cậu chỉ biết bắt nạt tớ kìa!”
Hai người cười đùa ầm ĩ.
Tôi không đáp lời, trong đầu đột nhiên ong ong tê dại.
Phó Thần ra ngoài luôn mang dáng vẻ lạnh lùng nghiêm túc, rất có phong thái, đây là lần đầu tiên ở một nơi thế này, anh ta cười đùa như một đứa trẻ.
Hóa ra ở bên cạnh Đường Niệm Nhất, dù chỉ là gọi món ăn cũng khiến anh ta vui vẻ đến thế.
Cũng tốt.
Hai người rề rà mãi mới gọi xong món, từ đầu đến cuối chẳng thèm hỏi tôi một câu. Tôi cũng lười lên tiếng, dù sao cũng chẳng có khẩu vị, chắc đây cũng là bữa cơm cuối cùng ăn cùng Phó Thần. Cứ ăn đại vài miếng để dạ dày khỏi hành hạ là được.
Nhưng từng món từng món dọn lên, Đường Niệm Nhất ăn uống say sưa liên tục khen ngon, còn tôi thì chẳng buồn động đũa.
Cả một bàn đồ ăn, không phải đồ cay nóng thì là hải sản, hoặc là bánh kem ngọt ngấy. Chỉ nhìn thôi dạ dày tôi đã bắt đầu quặn đau.
Đường Niệm Nhất hào hứng bóc nguyên một đĩa tôm đầy ụ đẩy đến trước mặt tôi: “Thư Dao, tớ thấy cậu nãy giờ chưa ăn gì, hì hì, có phải lười bóc vỏ không, tớ bóc sẵn cho cậu này~”
Mùi tanh mặn xộc lên, tôi nhíu mày bịt mũi: “Không cần đâu, tớ không thích ăn. Hai người cứ ăn đi, tớ vào nhà vệ sinh một lát.”
Nôn khan vài lần, cái mùi tanh tưởi đọng lại trên chóp mũi mới tan đi hết. Tôi lau những giọt nước mắt trào ra vì nôn, bước ra ngoài.
Ngoài dự đoán, Phó Thần đang đợi tôi ở cửa.
Tôi cố nén sự khó chịu, nặn ra một nụ cười: “Em không sao đâu, đừng lo, anh vào với Niệm Niệm đi, cô ấy…”
“Khương Thư Dao.”
Phó Thần gọi cả họ lẫn tên tôi.
“Vừa mới khen em hiểu chuyện, bây giờ em lại cố tình làm khó Niệm Niệm, bày ra cái bộ mặt khó chịu đấy cho ai xem?”
“Em bị đau dạ dày…” Tôi giải thích.
Nhưng lời giải thích rơi vào đôi mắt đã thiên vị của Phó Thần, bỗng chốc trở nên tái nhợt yếu ớt.
Anh ta nói: “Trên bàn tiệc đối phó với mấy lão tổng giám đốc khó nhằn em làm giỏi lắm cơ mà, đến lượt làm dáng vẻ hòa nhã với một con bé em cũng không làm được sao? Khương Thư Dao, EQ của em vứt đi đâu rồi?”
Tôi ôm bụng, giọng nói rất nhẹ: “Vậy anh muốn em phải làm sao?”
“Ăn hết đĩa tôm đi.”