Con Rồng Dưới Hồ Không Phải Rồng

Chương 20



15

Khoảnh khắc tôi ngã nhào ra khỏi cửa sau, trong nhà vang lên tiếng đồng xu rớt loảng xoảng.

Một đồng.

Hai đồng.

Ngay sau đó, là giọng chửi rủa khàn đặc của Bà mù.

“Triệu Thanh Hà.”

“Nhà họ Triệu ba đời buôn nước nuốt người.”

“Hôm nay lão bà này sẽ thay mặt lũ đàn bà dưới nước, xé xác mi trước.”

Tôi ngoái nhìn, chỉ thấy trong túp lều lóe lên một tia sáng trắng lóa.

Bà mù tự móc hai đồng xu trong hốc mắt mình ra, ấn chặt lên tấm gương vỡ nát.

Chín mảnh gương lập tức sáng bừng.

Từ mỗi mảnh vỡ, một bàn tay phụ nữ đẫm nước thò ra, quặp chặt lấy cái bóng của Triệu Thanh Hà.

Lần đầu tiên sắc mặt Triệu Thanh Hà biến đổi.

Hắn lùi lại một bước.

Một giọt máu rớt xuống từ tán ô đen.

“Mụ già khốn khiếp.”

“Mày dám mở Cửu Thủy Kính?”

Bà mù cười khùng khục.

“Mắt ta còn chẳng có.”

“Có gì mà không dám?”

Chớp mắt, lũ người giấy trong kiệu hoa đồng loạt lao vào trong.

Tôi tận mắt thấy Bà mù bị bọn người giấy đè bẹp xuống đất.

Bà vẫn há cái miệng móm mém, cắn ngập cổ họng một gã người giấy.

Người giấy không có máu.

Chỗ bị cắn chảy ra dòng nước đen đục ngầu.

Trong dòng nước đen nhung nhúc vô số bàn tay nhỏ xíu, hì hục cào xé bò ra.

Tôi không dám nhìn thêm, ôm chặt chiếc bát sứ thô chạy thục mạng ra bãi cỏ hoang sau nhà.

Mớ tro đen trong bát rung lên bần bật.

Ngọc vảy bị đè dưới lớp tro, chốc chốc lại hắt ra ánh sáng trong vắt.

Lời dặn cuối cùng của Bà mù không ngừng văng vẳng trong đầu tôi.

Trước khi đến mười tám đốt, tuyệt đối đừng để mắt nước nhìn thấy ánh trăng.

Giờ đang là ban ngày.

Nhưng nếu tôi không trụ được đến tối mịt để tìm cỗ quan tài vô danh kia thì sao?

Đằng sau vang lên tiếng kèn xô-na.

Nhạc điệu lần này đã đổi khác.

Tiếng nhạc hỷ xen lẫn tiếng khóc than, tựa như đám cưới nửa chừng bỗng hóa thành đám ma.

Tôi chạy băng qua bãi cỏ hoang, lao về hướng Đông Nam.

Mắt cá chân bong gân ngày càng sưng tấy, mỗi bước đi như giẫm lên mảnh chai vỡ.

Nhưng tôi biết Triệu Thanh Hà sẽ không buông tha cho tôi.

Hắn không giống Triệu Vạn Thành.

Triệu Vạn Thành tham sống sợ chết, hám danh hám lợi.

Còn Triệu Thanh Hà thèm khát toàn bộ mạch nước.

Hắn không chỉ muốn sống.

Hắn muốn biến dòng oán khí trong nước thành công cụ kiếm tiền của riêng mình.

Dưới sườn đồi quả nhiên có một rãnh hào bãi tha ma.

Trong hào san sát những ụ đất nhô lên lởm chởm.

Nhiều ngôi mộ không có bia, chỉ có đoạn gỗ mục nát cắm phập xuống đất.

Vài ngôi mộ bị nước mưa xối lở, phơi bày cả nửa bộ xương trắng hếu.

Tôi đứng bên mép hào, đăm đăm nhìn những nấm mồ san sát, tim chùng xuống.

Cỗ quan tài vô danh.

Nơi đây la liệt mồ vô danh.

Tôi biết tìm ở đâu?

Ngay lúc ấy, con dao rựa cũ trong lòng tôi đột ngột khẽ rung lên.

Lớp bùa chú màu đỏ thẫm trên sống dao sáng lóe lên.

Tôi rút dao ra.

Mũi dao từ từ chếch về phía góc sâu nhất dưới đáy hào.

Nơi đó có một gốc cây hòe khô mục.

Dưới gốc cây là một cỗ quan tài màu đen bị chôn lấp một nửa dưới đất.

Nắp quan tài không đóng khít.

Từ kẽ hở mọc ra vài cọng cỏ màu trắng.

Lớp cỏ đung đưa theo chiều gió, trông hệt như mái tóc của con người.

Tôi trượt người xuống đáy hào, tiến lại gần cỗ quan tài đen.

Quan tài đã mục nát.

Nhưng trên đầu quan tài có khắc ba đường vạch xiên xẹo.

 

Giống y hệt những đường vạch tôi đã khắc trên chuôi dao hồi nhỏ.

Cổ họng tôi nghẹn đắng.

“Cha.”

Không có tiếng đáp lời.

Chỉ có tiếng gió thổi qua rãnh hào bãi tha ma, phát ra những tiếng hú gào nức nở.

Tôi dùng con dao rựa nạy bung nắp quan tài.

Nắp quan tài vừa mở, mùi đất tanh hôi mục nát bốc lên xộc thẳng vào mũi.

Bên trong quan tài không có xác cốt.

Chỉ có một chiếc áo bông cũ kỹ.

Dưới chiếc áo bông đè lên một chiếc hộp sắt.

Hộp sắt bị quấn quanh bởi những sợi chỉ đỏ.

Tôi tháo lớp chỉ đỏ ra.

Bên trong là ba món đồ.

Một tờ giấy khai sinh ố vàng.

Một chiếc chìa khóa đồng rỉ sét.

Cùng với một bức thư.

Bên ngoài phong bì không ghi tên Hứa Hòe.

Mà chỉ ghi vỏn vẹn hai chữ.

Gửi con gái.

Tay tôi run lẩy bẩy.

Sau khi tên tuổi bị thiêu rụi, nhìn thấy hai chữ này, nước mắt tôi gần như chực trào.

Nhưng tôi sực nhớ tới lời dặn dò của Bà mù, cố kìm nén không bật khóc.

Tôi bóc lá thư ra.

Giấy thư rất cũ, nét chữ nguệch ngoạc xiêu xẹo, như thể lúc người viết lá thư này tay đã bị thương nặng nề.

Con à.

Nếu con nhìn thấy bức thư này, chứng tỏ cha đã không thể đưa con ra khỏi núi.

Cũng chứng tỏ người nhà họ Triệu chưa tuyệt tự tuyệt tôn.

Con không được tin bất cứ kẻ nào bắt con ra Bến đò cũ.

Bến đò cũ chính là cổng nước thật sự của nhà họ Triệu.

Bọn chúng chôn một thi thể đàn ông đầu tiên ở đó.

Thi thể nam đó không ai khác.

Chính là ông tổ nhà họ Triệu.

Đọc đến đây, tôi nín thở.

Lá thư tiếp tục viết.

Ba mươi năm trước dìm chín người phụ nữ, chỉ là để cúng tế âm hà cho thi thể nam đó.

Bạch mẫu không phải đến để đòi con.

Bà vốn dĩ là thủy linh canh giữ Đầm Hắc Long, bảo vệ suối nước trong.

Nhà họ Triệu dùng máu chín người phụ nữ đang mang thai, lừa bà ta vào hồ chứa nước, rồi lại dìm quan tài của tổ tiên xuống bến đò.

Từ đó về sau, hồ chứa nước, Đầm Hắc Long, bến đò cũ, ba nơi nối thành một mạch nước âm.

Nhà họ Triệu hưởng lộc từ mạch nước, nhưng cũng bị mạch nước phản phệ.

Đời đời nhà họ phải cống nạp một đứa con gái họ Triệu, mới có thể giữ được dòng giống nam đinh.

Nhưng nhà họ Triệu xót ruột con gái mình, nên mua phụ nữ từ bên ngoài về thế mạng.

Ngón tay tôi lạnh ngắt.

Thì ra cái gọi là tuyệt tử tuyệt tôn, không chỉ là oán hận của Bạch mẫu.

Chương trước Chương tiếp
Loading...