Đêm Đính Hôn, Anh Chọn Chị Ấy

Chương 8



Khóe mắt Nguyễn Minh Nhã đỏ ửng, quay đầu bỏ chạy ra ngoài.

Tống Trì Dã chần chừ một chút, cuối cùng vẫn đứng dậy đuổi theo.

***

Tôi tiễn Cố Tân Niên ra cửa, anh đi được nửa đường, đột nhiên quay đầu lại, sải bước dài tiến về phía tôi:

“Vậy… ngày mai gặp lại nhé?”

Tôi mỉm cười đáp:

“Gặp chứ, tối nay gặp luôn, đến giúp em chuyển nhà.”

Anh vui vẻ ra về.

Tôi trở về phòng, vừa mở cửa định bước vào thì cổ tay bị người ta nắm chặt, kéo giật một lực mạnh. Đất trời quay cuồng, cánh cửa “rầm” một tiếng đóng sập lại.

Lưng tôi đập mạnh vào cửa, đau điếng.

Bóng đen trước mặt áp sát xuống, tôi nghiêng đầu né tránh, hơi thở của anh ta phả vào cổ tôi, ấm nóng, có chút buồn nôn.

“Anh rể…”

“Gọi anh là Trì Dã.”

Đôi môi anh ta ép xuống, xúc cảm ướt lạnh bò lên cổ. Tôi mạnh bạo đẩy anh ta ra, chỉ tay ra ngoài cửa:

“Cút.”

Anh ta lảo đảo lùi lại nửa bước, vươn tay lau đi chất lỏng rỉ ra bên khóe môi, ánh mắt từng bước ép sát.

“Nguyễn Tề Hạ, em không yêu cậu ta.”

Tôi không biết anh ta đang lên cơn điên gì:

“Tình cảm khi đi xem mắt là phải bắt đầu nuôi dưỡng từ con số không, cùng lắm thì cưới trước yêu sau.”

Trong lời nói của tôi có chứa vài phần cố ý chọc tức anh ta.

Rất rõ ràng, hiệu quả vô cùng mỹ mãn.

Anh ta ép sát từng bước, một tay chống lên cửa ngay cạnh tai tôi, chậm rãi cúi người xuống:

“Nguyễn Tề Hạ, đừng vì trừng phạt anh mà đem cuộc hôn nhân của mình ra làm trò đùa.”

Tôi ngẩng đầu lên, môi chỉ cách môi anh ta chừng một centimet, ánh mắt không né tránh nhìn thẳng vào mắt anh ta:

“Làm sao anh biết tôi sẽ không yêu anh ấy?”

“Anh đã từng nhìn thấy dáng vẻ lúc em yêu anh, em có yêu cậu ta hay không, anh nhìn một cái là biết ngay.”

Anh ta nhích lại gần từng chút một, tôi đột nhiên bật cười:

“Cười cái gì?”

Tôi nhìn môi anh ta:

“Thì sao nào? Nếu tôi nói tôi không yêu anh ấy, nếu tôi nói, người tôi yêu là anh, anh định làm thế nào?”

Hơi thở ấm nóng vờn quanh môi tôi, chỉ cách có nửa centimet, nhưng anh ta lại không dám tiến tới nữa.

Tôi rướn người tới, đồng tử anh ta co rụt lại, đột ngột lùi lại nửa bước, yết hầu lăn lộn:

“Nói đi, lẽ nào anh sẽ ly hôn với Nguyễn Minh Nhã, rồi cưới tôi?”

Không biết là ba chữ “Nguyễn Minh Nhã” đã đánh thức lòng xấu hổ của một người làm chồng, hay là hai chữ “ly hôn” đã đâm trúng nỗi đau của anh ta.

Anh ta mím chặt đôi môi mỏng:

“Tề Hạ, Minh Nhã là vô tội. Tối nay em nói với bố hủy bỏ chuyện liên hôn đi, sau này anh sẽ thường xuyên đến chung cư thăm em.”

“Còn nhà chính, em tạm thời đừng về nữa, sức khỏe của Minh Nhã không chịu được đả kích đâu.”

Mặc dù ba năm đã qua đi, nhưng lồng ngực tôi vẫn nhói lên từng đợt tức tưởi.

 

Nhưng tôi đã không còn phân định rõ được đó là vì bị phản bội, hay là ghen tị với việc Nguyễn Minh Nhã được bao nhiêu người che chở nữa.

Tôi chỉ biết, người mà ngày xưa tôi từng như thiêu thân lao vào lửa để yêu, có lẽ từ tận trong xương tủy đã thối rữa rồi.

“Tống Trì Dã, trước kia anh yêu tôi như vậy, tôi cũng đâu nhìn ra anh yêu Nguyễn Minh Nhã từ bao giờ?”

Tôi dễ dàng đẩy anh ta ra:

“Chính anh cũng biết tình yêu rồi sẽ thay đổi, vậy làm sao anh biết sau này tôi sẽ không yêu Cố Tân Niên?”

Tôi mở cửa:

“Anh không ra, thì tôi ra.”

Anh ta đột nhiên kéo lấy tay tôi, giọng nói khàn khàn:

“Chuyện này, đừng vội.”

Tôi gỡ tay anh ta ra:

“Không phiền anh rể nhọc lòng đâu, anh vẫn nên mau đi dỗ Nguyễn Minh Nhã đi.”

***

Tối hôm đó,

Tôi dọn ra khỏi biệt thự.

Đồ đạc không nhiều. Ba năm sống xa nhà, thứ tôi có thể dùng được chỉ vỏn vẹn trong chiếc vali tôi mang về nước.

Trước khi Cố Tân Niên đến,

Bố tôi tìm tôi trước, không phải để diễn vở tình thâm cha con.

“15% cổ phần của Cố thị, đến lúc đó hãy để chị gái mày ký tên.”

Tay đang xách vali của tôi buông lỏng ra. Tôi nhìn ông, muốn tìm thấy một chút xíu chột dạ trong mắt ông, kết quả là thất vọng tràn trề.

Trong từ điển của ông, đối với tôi từ trước đến nay chỉ có bốn chữ “lẽ đương nhiên”.

“Bố, có lẽ con thực sự nên gọi bố một tiếng ngài Nguyễn. Bởi vì con thực sự nghi ngờ không biết mình có phải do bố sinh ra hay không.”

Tôi cúi đầu, nhìn những ngọn cỏ dại bám vào mép bậc thềm leo lên, khẽ thở dài:

“Nhưng tiếc thật đấy, báo cáo kết quả ADN cho thấy, con chính là do bố đẻ ra.”

Ông ta dường như nghe thấy chuyện tày trời, dùng giọng điệu không thể tin nổi quát vào mặt tôi:

“Mày dám đi xét nghiệm ADN?”

Cách đó không xa có hai tia sáng lóe lên, tôi kéo vali đi về phía trước:

“Không quan trọng nữa rồi, bản thỏa thuận cổ phần con sẽ không nhường cho chị ta đâu. Chị ta muốn, thì đi tìm chồng mình mà đòi.”

“Chồng chị mày mà có, thì còn…”

Ông chưa nói hết câu, bước chân tôi khựng lại một nhịp, cũng không gặng hỏi thêm.

Cố Tân Niên cất vali vào cốp xe, rồi mở cửa ghế phụ cho tôi.

Tôi vừa định kéo dây an toàn thì anh bỗng vươn người tới. Mùi hương gỗ thông lạnh lẽo không kịp phòng bị xộc thẳng vào mũi, rất dễ chịu.

Bàn tay anh kéo dây an toàn thắt lại giúp tôi, trong quá trình đó còn cố tình dừng lại mấy giây.

Sau đó anh mới ngồi thẳng dậy, lau nhẹ sống mũi, trông hệt như phản ứng ngượng ngùng lau đi sợi chỉ bạc nơi khóe môi sau một nụ hôn sâu vậy.

Như có cảm giác, tôi ngước lên nhìn ban công lầu hai.

Có một dáng người cao ráo đang đứng ở đó.

Tôi có chút buồn cười.

Quay sang nhìn Cố Tân Niên đang giả vờ nghiêm túc bên cạnh:

“Không ngờ anh cũng ấu trĩ thế đấy.”

Anh hừ lạnh một tiếng, có phần kiêu ngạo.

Tôi không nhịn được, vươn tay xoa đầu anh một cái.

Cả người anh cứng đờ.

“Lái xe mau đi thôi, tài xế Cố.”

Tiếng động cơ khởi động, hòa lẫn vào câu trả lời vang lên cùng khóe môi đang vểnh cao của anh:

Chương trước Chương tiếp
Loading...