Đòi Tiền Của Tôi? Nằm Mơ!
Chương 1
8 triệu NDT tiền bồi thường giải tỏa, tôi không đưa cho nhà chồng một đồng
Giọng mẹ chồng sắc như chiếc kéo, cắt không khí kêu tách tách: “Tiền bồi thường giải tỏa 8 triệu NDT, 6 triệu cho thằng Hạo mua nhà, 2 triệu để lại cho hai thân già này dưỡng lão, cứ quyết định vậy đi.”
Trong phòng khách có hơn hai mươi người, không một ai thèm nhìn tôi.
Chồng tôi ngồi bên cạnh, cúi gằm mặt nhìn chằm chằm vào tách trà, mấy cọng trà nổi nổi chìm chìm, y hệt như con người anh ta.
Tôi mỉm cười đứng dậy: “Vâng, để con về tính toán lại.”
Các họ hàng cô dì thở phào nhẹ nhõm, làm như thể tôi vừa ký giấy bán thân vậy.
Đêm khuya, chồng tôi trằn trọc mãi mới mở lời: “Hay là… cho em út 5 triệu thôi cũng được?”
Tôi không đáp.
Đèn đường ngoài cửa sổ rất sáng, hắt lên trần nhà một màu trắng toát.
Tôi luồn tay xuống dưới gối sờ vào bản sao sổ đỏ – đó là căn nhà cũ tôi có từ trước khi kết hôn, trên thỏa thuận bồi thường giải tỏa ghi rành rành tên tôi.
Có những món nợ, ngày mai bắt đầu phải tính rồi.
Chương 1: “Đại hội chia tiền” của mẹ chồng
Ngày mười bảy tháng sáu, lịch vạn niên ghi “Nên cưới hỏi, đón tài lộc”.
Mẹ chồng chọn đúng ngày này để họp gia đình, quả nhiên là có tính toán.
Trong phòng khách căn nhà cũ chật ních người, trên bàn trà bày sẵn hạt dưa, đậu phộng và dưa hấu đã thái miếng, không khí nồng nặc cái oi bức của tháng sáu và một sự phấn khích ngấm ngầm nào đó. Cậu em chồng Trần Hạo ngồi cạnh mẹ, vắt chéo chân lướt điện thoại, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn quanh, trông như một con chó đang chờ được ném xương.
Tôi bị xếp ngồi trên chiếc ghế nhựa ở góc phòng, chồng tôi – Trần Kiến Quốc ngồi bên trái, bên phải là một chồng chăn cũ chưa kịp cất.
“Người đông đủ cả rồi chứ?” Mẹ chồng hắng giọng, móc từ trong túi ra một tờ giấy gấp làm nhiều nếp, “Vậy thì tôi nói luôn.”
Ánh mắt bà lướt qua toàn hội trường, lướt qua một cách chuẩn xác mà không hề dừng lại ở tôi.
“Căn nhà cũ của nhà ta bị giải tỏa, tiền bồi thường là 8 triệu NDT, tuần trước đã nhận được rồi.”
Khắp phòng khách vang lên tiếng hít hà. Chị hai bụm miệng: “Mẹ ơi, nhiều thế cơ à?”
“Nhiều nhặn gì?” Mẹ chồng lườm chị ta một cái, “Khoản tiền này tôi đã có dự tính rồi.”
Bà mở tờ giấy ra, đọc như đọc thánh chỉ: “6 triệu NDT cho thằng Hạo mua nhà, 2 triệu NDT để lại cho tôi và ba các anh chị dưỡng lão.”
Không khí bỗng chốc im bặt.
Tôi nghe thấy cả tiếng vỏ hạt dưa rơi xuống đất.
“Thế còn vợ chồng Kiến Quốc thì sao?” Chị cả dè dặt hỏi.
Mẹ chồng liếc nhìn tôi, ánh mắt ấy tôi đã quá quen thuộc – kết hôn tám năm, bà luôn nhìn tôi như thế, như nhìn một món đồ nội thất mua bị hớ.
“Vợ chồng Kiến Quốc à? Tụi nó chẳng phải có nhà để ở rồi sao? Cái nhà đang thuê đó không phải rất tốt à?”
“Mẹ nói đúng.” Chị hai lập tức hùa theo, “Với lại chị dâu cũng như mẹ, Lệ Quyên, em cũng phải thông cảm cho chú út, nó còn chưa lấy vợ mà.”
Tôi cúi xuống nhìn hai bàn tay mình. Móng tay cắt rất ngắn, các khớp ngón tay hơi thô ráp vì quanh năm làm việc nhà. Đôi bàn tay này sáu giờ sáng đã dậy nấu đồ ăn sáng cho cả nhà, mười giờ đêm vẫn còn đang giặt giũ. Trong mắt gia đình này, chúng không đáng giá 6 triệu NDT.
Không, là không đáng một xu.
“Chị dâu, chị sẽ không phản đối chứ?” Cậu em chồng Trần Hạo cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, cười hề hề nhìn tôi, “Chị yên tâm, đợi em mua nhà to, em sẽ chừa cho chị một phòng để ở.”
Bà cô bà dì bắt đầu hùa theo: “Lệ Quyên là hiểu chuyện nhất”, “Kiến Quốc lấy được cô vợ tốt”, “Người một nhà thì phải thế chứ”.
Tôi quay sang nhìn chồng.
Trần Kiến Quốc cúi gằm mặt, tách trà trong tay xoay tới xoay lui, cọng trà nổi nổi chìm chìm. Môi anh ta mấp máy, rồi lại ngậm chặt.
Hình ảnh phản chiếu trên tách trà là khuôn mặt anh ta, mờ mịt, vẹo vọ, như một tờ giấy bị vò nát.
Tôi bỗng thấy buồn cười.
Năm tôi kết hôn, căn nhà cũ của nhà tôi chưa có thông báo giải tỏa. Trước khi mất, mẹ nắm tay tôi dặn: “Con gái, căn nhà này mẹ để lại cho con, đó là đường lui của con.” Sau này ba tôi tái hôn, ông sang tên căn nhà cho tôi, bảo “Đây là ý nguyện của mẹ con”.
Trần Kiến Quốc biết chuyện này. Trước khi cưới, tôi bảo anh ta ký vào “Giấy cam kết từ bỏ quyền lợi tiền bồi thường giải tỏa”, anh ta ký rất dứt khoát, còn nói: “Của em là của em, anh không lấy.”
Lúc đó tôi tưởng anh ta thật lòng.
Giờ nghĩ lại, anh ta chỉ là không biết khoản tiền đó sẽ lên tới 8 triệu NDT.
“Vâng.” Tôi đứng dậy, phủi chút bụi không tồn tại trên ống quần, “Để con về tính toán lại.”
Mẹ chồng sững sờ, có lẽ không ngờ tôi đồng ý sảng khoái đến vậy.
“Lệ Quyên, con…”
“Mẹ nói đúng, người một nhà mà.” Tôi mỉm cười cầm túi xách lên, “Con xin phép về trước, con gái con còn chưa ăn cơm.”
Trần Kiến Quốc theo sau tôi bước ra cửa. Từ đằng sau vang lên tiếng mẹ chồng: “Đấy thấy chưa, tôi đã nói Lệ Quyên hiểu chuyện nhất mà.”
Gió đêm tháng sáu thổi vào mặt nóng hầm hập, mang theo mùi khói dầu mỡ từ quán thịt xiên nướng.
Tôi đi rất chậm, Trần Kiến Quốc đi theo sau, luôn tụt lại phía sau hai bước.
Đây là khoảng cách quen thuộc của chúng tôi – anh ta luôn ở phía sau, không gần không xa, như một cái bóng.
“Lệ Quyên…” Cuối cùng anh ta cũng lên tiếng.
Tôi không quay đầu: “Ừ.”
“Em bảo về tính toán, là tính cái gì?”
“Tính sổ.”
Lúc về đến nhà, con gái tôi đã ngủ rồi. Dì Vương hàng xóm đón bé giúp, cơm cũng đã cho ăn xong. Tôi rón rén bước vào phòng, con gái đang ôm con thỏ bông, khóe miệng vẫn còn dính vụn bánh quy.
Trần Kiến Quốc ngồi trên ghế sofa ngoài phòng khách, tivi đang bật, âm lượng vặn nhỏ nhất.
Tôi tắm xong bước ra, anh ta vẫn ngồi đó.
“Lệ Quyên, chuyện đó…” Anh ta ngập ngừng.
“Nói đi.”
“Hay là… cho em út 5 triệu thôi cũng được?”
Tôi nhìn bóng lưng anh ta. Tám năm kết hôn, người đàn ông này béo lên mười lăm ký, tóc rụng đi một phần ba, thứ duy nhất không thay đổi là ánh mắt ấy – luôn toát lên một sự lấy lòng đầy dè dặt, lấy lòng mẹ, lấy lòng em trai, và lấy lòng cả tôi.
“Anh nói xem?” Tôi vặn lại.
“Anh không có ý đó, anh chỉ thấy… mẹ nói cũng có lý, em út còn chưa lấy vợ, mình cũng không thể trơ mắt nhìn nó ế vợ được…”
“Thế còn tôi?”
“Cái gì?”
“Tôi hỏi, thế còn tôi? Còn con gái tôi thì sao?”
Anh ta im lặng.
Tivi đang phát bản tin dự báo thời tiết, ngày mai có mưa to.
Tôi không nói thêm lời nào, lên giường nằm, giả vờ ngủ.
Hai giờ sáng, tôi nghe thấy tiếng anh ta trở mình. Ba giờ, anh ta dậy đi vệ sinh. Bốn giờ, anh ta gọi điện thoại nói nhỏ gì đó, nghe không rõ, nhưng tôi có thể loáng thoáng nghe được mấy từ “mẹ”, “để con bàn lại với cô ấy”.
Năm giờ, trời tờ mờ sáng.
Tôi vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, con bé ngủ rất say, khóe miệng vẫn đọng lại nụ cười.
Con gái năm nay bảy tuổi, năm sau vào lớp một. Con bé thích vẽ tranh, thích màu hồng, thích hỏi “tại sao”. Nó không đáng phải sống trong những toan tính của gia đình này.
Tôi nhẹ nhàng thức dậy, lục từ đáy tủ quần áo ra một túi hồ sơ – bên trong là sổ đỏ, thỏa thuận bồi thường giải tỏa, và sao kê tiền gửi ngân hàng trước khi kết hôn.
Tiền bồi thường giải tỏa 8 triệu NDT, đã được chuyển thẳng vào thẻ của tôi.
Bởi vì người đứng tên sở hữu căn nhà cũ đó, chỉ có một mình tôi.
Chương 2: Quyết định trong đêm
Sáu giờ sáng, trời vừa sáng rõ.
Tôi mơ suốt một đêm, mơ thấy mẹ tôi. Bà đứng trong sân căn nhà cũ, chỉ vào cây lựu ở góc tường bảo: “Cây này trồng năm con sinh ra đấy, lớn bằng con rồi.” Trong mơ tôi hỏi: “Mẹ ơi, con phải làm sao?” Bà mỉm cười không đáp, rồi hóa thành một làn sương mù.
Lúc tỉnh dậy, gối đã ướt một mảng.
Con gái đã thức, vừa dụi mắt vừa ngồi trên giường: “Mẹ ơi, hôm qua bà nội gọi điện bảo là nhà mình sắp chuyển sang nhà to rồi hả mẹ?”
Tôi khựng lại: “Bà nội gọi điện lúc nào?”
“Lúc mẹ nấu cơm, ba nghe máy ạ.” Con gái nghiêng đầu, “Bà nội bảo, đợi chú út mua nhà to, sẽ cho con một phòng màu hồng, có cả ban công rộng để nuôi thỏ nữa.”
Tôi ôm chặt con gái, cằm tì lên đỉnh đầu con.
“Mẹ ơi?” Con bé bị siết chặt hơi khó thở.
“Ừ.”
“Nhà mình thật sự được chuyển sang nhà to ạ?”
“Được.” Tôi buông con bé ra, nhìn thẳng vào mắt nó, “Nhưng không phải kiểu nhà như bà nội nói.”
Trên đường đưa con gái đi mẫu giáo, tôi tiện đường rẽ vào một trung tâm môi giới bất động sản.
Tiểu Trương, cô nhân viên môi giới ngoài hai mươi tuổi, ăn nói lanh lẹ vô cùng: “Chị ơi, chị muốn mua loại nhà nào?”
“Nhà gần trường học, khoảng 40 mét vuông, tổng giá đừng cao quá.”
“Mua để cho bé đi học ạ?”
“Ừ.”
Tiểu Trương lật ra một xấp tài liệu: “Căn này, 41 mét vuông, tổng giá 3,8 triệu NDT, đối diện là trường Tiểu học Thực nghiệm, đi bộ năm phút là tới.”
Tôi xem sơ đồ thiết kế: Một phòng ngủ một phòng khách, hướng Nam, có ban công nhỏ.
“Xem nhà được không?”
“Được ngay bây giờ ạ.”
Nhà nằm ở tầng sáu, không có thang máy. Lúc leo cầu thang, tôi cứ nghĩ mãi xem nếu Trần Kiến Quốc biết chuyện này thì sẽ thế nào. Anh ta sẽ nổi trận lôi đình sao? Sẽ đánh tôi sao? Không, anh ta không có lá gan đó. Anh ta sẽ chỉ dùng cái giọng điệu tổn thương mà nói: “Sao em không bàn với anh một tiếng?”
Chìa khóa cắm vào ổ, “cạch” một tiếng, cửa mở ra.
Ánh nắng ùa vào qua cửa sổ, phủ ngập cả phòng khách. Đối diện ban công chính là sân trường Tiểu học Thực nghiệm, vài đứa trẻ đang chạy bộ, khăn quàng đỏ bay bay trong gió.
“Cửa sổ này nhìn thẳng ra sân trường đó chị,” Tiểu Trương nói.
Tôi đứng ở ban công, chợt nhớ lại lời con gái nói hồi nó ba tuổi. Lúc đó chúng tôi đang thuê một căn phòng hướng Bắc, con gái bám lấy bậu cửa sổ hỏi: “Mẹ ơi, ông mặt trời không thích con hay sao mà ông không chiếu sáng phòng con?”
Khoảnh khắc ấy tôi đã tự nhủ, một ngày nào đó, tôi sẽ cho con gái một căn phòng ngập tràn ánh nắng.
“Mua.” Tôi nói.
Tiểu Trương sững sờ: “Chị ơi, chị không về bàn lại với anh nhà ạ?”
“Không cần.”
Có những chuyện không thể bàn bạc, chỉ có thể tự làm.
Sáng làm xong thủ tục, chiều tôi đến phòng công chứng và ngân hàng. Tiền bồi thường giải tỏa 8 triệu NDT, 3,8 triệu NDT mua nhà, số tiền còn lại tôi gửi tiết kiệm có kỳ hạn, người thụ hưởng ghi tên con gái.
Lúc bước ra khỏi ngân hàng, trời âm u.
Dự báo thời tiết nói tối nay có mưa to.
Tôi đứng đợi xe bên đường, mở danh bạ điện thoại, tìm số của mẹ chồng, rồi lại thoát ra.
Vẫn chưa phải lúc.
Tối đó Trần Kiến Quốc về sớm hơn thường lệ, xách theo một túi trái cây.
“Lệ Quyên, hôm nay mẹ lại gọi điện, bảo chú út nhắm được một căn nhà rồi, 6 triệu NDT, bảo tụi mình mau chóng chuyển tiền qua.”
Tôi đang thái thức ăn trong bếp, con dao giáng xuống thớt rất mạnh.
“Em nói gì đi chứ.”
“Anh muốn em nói gì?”
Trần Kiến Quốc bước vào bếp, đứng sau lưng tôi: “Lệ Quyên, anh biết em không vui, nhưng nhà anh chỉ có mỗi chú út là con trai, mẹ bảo rồi, chuyện dưỡng lão sau này không cần tụi mình lo…”
“Không cần tụi mình lo?” Tôi quay lại nhìn anh ta, “Lần trước mẹ anh nằm viện, ai đã ở bệnh viện hầu hạ suốt bảy ngày? Em trai anh ở đâu? Đang ngồi quán net chơi game. Chị gái anh ở đâu? Kêu bận chăm con không đến được. Em đã xin nghỉ phép, bị trừ đứt bảy ngày lương, anh nhớ không?”
“Thì đó là trường hợp đặc biệt mà…”
“Con gái anh sốt 41 độ, ai cõng nó đến bệnh viện? Mẹ anh thì bảo ‘trẻ con sốt là bình thường’, rồi quay lưng chuyển ngay cho em trai anh 5.000 NDT để mua điện thoại mới.”
“Chuyện qua rồi thì thôi…”
“20.000 NDT em trai anh mượn lần trước đã trả chưa?”
Anh ta im bặt.
Tiếng dao nện xuống thớt lộc cộc lộc cộc, hệt như nhịp tim đập.
“Lệ Quyên, đó là mẹ anh, anh biết làm sao được?”
Anh làm được gì?
Anh chẳng làm được gì cả.
Anh chỉ là một gã đàn ông bốn mươi tuổi, đi làm bị sếp mắng, về nhà bị mẹ quản, trước mặt tôi thì giả vờ làm người tốt.
Anh không có dũng khí để nói “Không”, cũng chẳng có năng lực để nói “Được”.
Anh chỉ im lặng, im lặng, im lặng cho đến cuối cùng, tất cả mọi người đều coi anh như không khí.
“Em cần thời gian suy nghĩ.” Tôi nói.
Trần Kiến Quốc thở phào nhẹ nhõm: “Được, em cứ suy nghĩ kỹ đi, đừng làm sứt mẻ hòa khí gia đình.”
Hòa khí.
Nực cười.
Đêm đó tôi lại mất ngủ.
Đợi Trần Kiến Quốc ngáy rồi, tôi rón rén trở dậy, ra ngồi trên ghế sofa ngoài phòng khách, cuối cùng cũng bấm số gọi cho mẹ chồng.
“A lô?” Đầu dây bên kia vang lên tiếng tivi đang chiếu phim truyền hình.
“Mẹ, con đây.”
“Lệ Quyên đấy à, nghĩ thông rồi chứ? Mẹ đã bảo mà, người một nhà…”
“Mẹ, tiền con tiêu hết rồi.”
“Cái gì?”
“Tiền bồi thường giải tỏa 8 triệu NDT, con tiêu hết rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng mất ba giây.
“Cô nói láo!”
Giọng mẹ chồng chói tai như lưỡi dao, xé toạc sự tĩnh lặng của màn đêm.
“Cô lấy quyền gì mà tiêu? Đó là tiền của nhà họ Trần chúng tôi!”
“Mẹ ơi, mẹ nhớ nhầm rồi.” Giọng tôi vô cùng bình tĩnh, tĩnh lặng như mặt hồ trước cơn bão, “Nhà cũ là của mẹ con, tiền bồi thường là của con. Con trai mẹ tám năm trước đã ký giấy từ bỏ quyền lợi rồi, mẹ có muốn xem thử không?”
“Cô… Cô…”
“À phải rồi, con có mua cho mẹ một món quà, ngày mai bưu tá sẽ giao đến nơi.”
“Quà gì?”
“Mẹ nhận được rồi sẽ biết.”
Tôi cúp máy, chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, bước vào phòng con gái.
Con bé đang ôm con thỏ bông, ngủ rất say.
“An An.” Tôi khẽ gọi.
“Dạ…” Con bé mơ màng mở mắt.