Đòi Tiền Của Tôi? Nằm Mơ!

Chương 2



“Mẹ hỏi con, chúng ta chuyển đến một ngôi nhà ngập tràn ánh nắng có được không? Cửa sổ có thể nhìn thấy sân trường, con có thể vẽ tranh trên ban công mỗi ngày.”

“Thật ạ?” Mắt con bé sáng lên.

“Thật.”

“Vậy nhà mình chuyển đi, ba có đi theo không ạ?”

Tôi nghĩ ngợi một lát: “Ba… tạm thời không đi.”

“Tại sao ạ?”

“Vì ba phải ở lại cùng bà nội.”

Con gái như hiểu như không gật đầu, rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.

Tôi trở về phòng, cho chìa khóa nhà cũ và bản sao thỏa thuận bồi thường vào một chiếc phong bì, nhét thêm một tờ giấy ghi chú:

“Mẹ, địa chỉ nhà mới ghi sau phong bì. Nếu mẹ nhớ cháu gái, có thể đến thăm. Nhưng việc đầu tiên khi bước vào cửa là — gõ cửa.”

Tôi dán kín phong bì, dán mã vận đơn, ghi địa chỉ nhà mẹ chồng.

Sau đó, tôi nhét bản sao sổ đỏ xuống dưới gối của Trần Kiến Quốc.

Ngày mai, mọi thứ sẽ khác.

Cơn mưa ngoài cửa sổ cuối cùng cũng trút xuống, đập lộp bộp vào cửa kính.

Tôi đứng trước cửa sổ, nhìn nước mưa chảy dọc theo mặt kính, trông như những giọt nước mắt.

Nhưng không có giọt nào là của tôi.

Nước mắt của tôi đã chảy cạn trong suốt tám năm qua rồi.

 

Thứ còn lại, là máu.

Chương 3: Mua trả thẳng một mái nhà của riêng mình

Bảy giờ sáng, con gái An An đã ăn mặc chỉnh tề, buộc tóc hai chỏm, đứng ở cửa đợi tôi.

“Mẹ ơi, nhanh lên, sắp muộn rồi!”

Tôi xách túi bước ra, liếc nhìn cánh cửa phòng ngủ chính. Trần Kiến Quốc vẫn đang ngủ, tiếng ngáy lọt qua khe cửa nghe như tiếng bễ lò rèn han gỉ.

Tối qua anh ta gọi điện xong là lăn ra ngủ, thậm chí còn không thèm hỏi tôi đã nói gì với mẹ chồng.

Trần Kiến Quốc là thế đấy.

Anh ta không bao giờ hỏi nhiều, vì anh ta không bao giờ dám đối diện với câu trả lời.

“Đi thôi, hôm nay mẹ đưa con đến một nơi.”

“Đi đâu ạ?” Mắt An An sáng lên, “Đi ăn KFC ạ?”

“Còn tuyệt hơn cả KFC.”

Chúng tôi đi xe buýt, qua hai trạm thì dừng lại trước một khu tập thể cũ kỹ.

An An ngẩng đầu nhìn: “Mẹ ơi, chỗ này cao quá.”

“Tầng sáu, không có thang máy.” Tôi ngồi xổm xuống buộc chặt dây giày cho con bé, “Dám leo không?”

“Dám ạ!”

An An mới leo được ba tầng đã thở dốc, nhưng con bé không than mệt, chỉ cắn môi bước tiếp lên. Điểm này rất giống tôi — con bé thừa hưởng tính quật cường không chịu thua của tôi, chứ không di truyền cái thói hèn nhát của Trần Kiến Quốc.

Tiểu Trương đã đợi sẵn ở cửa, tay cầm chìa khóa và bản hợp đồng mua nhà.

“Chị ơi, tối qua chị nhắn tin bảo hôm nay muốn sang tên luôn, em đã chuẩn bị xong hết rồi.”

“Ừ.”

Tôi rút chìa khóa mở cửa, ánh nắng lại một lần nữa ùa ra.

An An sững sờ đứng ở cửa, mở to mắt nhìn ô cửa sổ sát đất, nhìn đám trẻ đang chạy nhảy trên sân trường ngoài kia, nhìn ánh nắng nhuộm vàng rực cả căn phòng khách.

“Mẹ ơi… Đây là nhà của chúng ta ạ?”

“Có thích không?”

An An không trả lời, con bé chạy thẳng vào trong, áp mặt lên cửa sổ nhìn xuống dưới, hai má đỏ bừng.

“Mẹ ơi! Con nhìn thấy trường học này! Các anh chị đang chạy bộ kìa!”

“Sau này con cũng được chạy bộ ở đó.”

“Thật ạ?” An An quay lại, đôi mắt ngập tràn ánh sáng, “Chúng ta sẽ chuyển đến đây ở ạ?”

Tôi gật đầu.

“Vậy ba có đến không?”

Tôi ngẫm nghĩ một lát, chỉ nói: “Mẹ ở đâu, thì nhà của con ở đó.”

An An như hiểu như không “dạ” một tiếng, rồi lại chạy ra ngắm ban công.

Tôi đứng giữa phòng khách, nhìn quanh một lượt.

41 mét vuông, một phòng ngủ một phòng khách, hướng Nam, tầng sáu không thang máy.

Không thể so với những căn hộ cao cấp trang hoàng lộng lẫy, nhưng ánh nắng chiếu từ sáng đến tối, đối diện là trường Tiểu học Thực nghiệm, dưới lầu là chợ và trạm xe buýt.

Quan trọng nhất là — trên sổ đỏ sẽ chỉ ghi tên của một người.

Không phải của Trần Kiến Quốc, không phải của mẹ chồng, thậm chí cũng không phải của tôi.

Là của An An.

“Tiểu Trương, làm thủ tục đi.”

Tiểu Trương đưa hợp đồng qua, lại hạ giọng: “Chị ơi, chị thực sự nghĩ kỹ rồi chứ? Mua đứt không vay mượn, chị không bàn bạc với anh nhà sao?”

“Chị bàn rồi.” Tôi lật đến trang cuối, ký tên mình xuống, “Chị tự bàn bạc với bản thân xong rồi.”

Giây phút quẹt thẻ xong, tôi nghe thấy tiếng chuông báo tin nhắn — số dư 8 triệu NDT đã biến thành 4,2 triệu NDT.

Tiểu Trương đứng bên cạnh hít một ngụm khí lạnh: “Chị ơi, chị bạo tay thật đấy.”

Không phải là bạo tay, là đường lùi quá hẹp.

Tôi chỉ có một cơ hội này thôi.

Ký hợp đồng xong, tôi đưa An An đến phòng công chứng. Tôi đem 4,2 triệu NDT còn lại làm công chứng, chỉ định người thụ hưởng là An An.

Nhân viên công chứng là một phụ nữ trạc bốn mươi tuổi, chị ấy xem qua hồ sơ rồi ngước lên nhìn tôi: “Chị chắc chắn chứ? Khoản tiền này một khi đã công chứng, trước khi đứa trẻ đủ mười tám tuổi thì chỉ được dùng cho các chi phí thiết yếu như giáo dục, y tế của cháu, bản thân chị không được tùy tiện sử dụng đâu.”

“Tôi chắc chắn.”

Chị ấy im lặng hai giây rồi đóng dấu: “Tôi cũng làm mẹ, tôi hiểu.”

 

Từ phòng công chứng bước ra đã là buổi trưa, An An đói bụng, đang gặm bánh bao bên đường.

Tôi lấy điện thoại ra, mở ứng dụng giao hàng, đặt một đơn.

Người nhận: Vương Tú Lan (Tên mẹ chồng)Địa chỉ: Số 28 phố cổ phía NamMón hàng: Một chiếc chìa khóa, một bản sao thỏa thuận bồi thường, một tờ giấy ghi chú

Trên tờ giấy tôi viết rất ngắn gọn: “Mẹ, tiền bồi thường đã dùng hết, con mua nhà gần trường cho An An rồi. Chìa khóa nhà cũ con trả lại mẹ, sau này tụi con không ở đó nữa. Địa chỉ nhà mới: Phòng 601, tòa 6 đường Hoa Viên phía Bắc. Nếu mẹ nhớ cháu thì có thể đến thăm. Nhưng việc đầu tiên khi vào cửa là — gõ cửa.”

Tôi chằm chằm nhìn dòng chữ đó rất lâu, cuối cùng cũng bấm nút “Gửi đi”.

Mười phút sau nhân viên giao hàng tới lấy kiện hàng, một chàng trai trẻ da đen sạm, nhận lấy phong bì rồi tiện miệng hỏi: “Chị gửi gì vậy?”

“Chìa khóa nhà.”

“Chuyển nhà à?”

“Ừ.”

“Chuyển đi đâu?”

“Đến một nơi mới.”

Cậu thanh niên mỉm cười, leo lên xe điện rời đi.

Tôi đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng cậu ta khuất sau ngã tư, bỗng thấy toàn thân nhẹ bẫng.

Sức nặng của tám năm qua, dường như đã được nhét hết vào chiếc phong bì đó.

Tối đó Trần Kiến Quốc về sớm hơn bình thường.

Vừa bước vào cửa anh ta đã sững sờ — giữa phòng khách xếp sẵn ba chiếc vali, một túi vải nilon to, cùng ba lô và tập giấy vẽ của An An.

“Cái này… để làm gì?” Anh ta đứng chôn chân ở cửa như khúc gỗ.

Tôi đang hâm sữa trong bếp, không ngẩng đầu lên: “Thu dọn đồ đạc.”

“Thu dọn đồ đạc làm gì?”

“Chuyển nhà.”

“Chuyển nhà?” Giọng Trần Kiến Quốc vút cao, “Chuyển nhà gì? Chuyển đi đâu?”

Tôi tắt bếp, bưng ly sữa bước ra, nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Anh còn nhớ em nói tiền bồi thường em tiêu hết rồi không?”

“Nhớ chứ, chẳng phải em nói đùa với mẹ sao?”

“Em không nói đùa.”

Tôi đặt ly sữa xuống bàn ăn, moi từ trong túi áo ra cuốn sổ đỏ, mở ra, đặt trước mặt anh ta.

“3,8 triệu NDT, trả thẳng một lần, đường Hoa Viên phía Bắc, 41 mét vuông, đối diện trường Tiểu học Thực nghiệm.”

Trần Kiến Quốc cúi xuống nhìn sổ đỏ, biểu cảm trên mặt biến hóa cực kỳ đặc sắc — đầu tiên là hoang mang, sau đó là sững sờ, tiếp đến là không thể tin nổi, và cuối cùng dừng lại ở sự tức giận tột độ.

“Em… em điên rồi sao?!” Anh ta vồ lấy cuốn sổ đỏ, “Em lấy quyền gì mà tự ý quyết định? Đó là tiền bồi thường giải tỏa cơ mà!”

“Là tiền bồi thường giải tỏa của nhà mẹ em.” Tôi chỉnh lời anh ta, “Người đứng tên sở hữu là em, là tài sản trước hôn nhân, anh đã ký giấy từ bỏ quyền lợi rồi.”

“Em…” Mặt anh ta đỏ phừng phừng, gân xanh trên cổ nổi lên như giun bò, “Em tính toán gài bẫy anh?”

“Tính toán?” Tôi bật cười, “Trần Kiến Quốc, anh nói ra hai chữ đó mà không biết ngượng à?”

“Anh thì làm sao?”

“Lúc mẹ anh họp chia tiền tại sao anh không lên tiếng? Mẹ anh bảo cho em trai anh 6 triệu NDT tại sao anh không đứng ra? Mẹ anh bảo em không có một đồng nào tại sao anh không thốt ra lấy một tiếng nào?”

“Đó… đó là mẹ anh, anh làm gì được?”

“Đúng vậy, anh chẳng làm gì được.” Tôi đẩy ly sữa về phía An An, “Cho nên vợ anh làm thay anh rồi.”

An An ôm lấy ly sữa, đôi mắt nhỏ đảo quanh giữa hai chúng tôi, cắn môi không nói tiếng nào.

“Anh không chuyển!” Trần Kiến Quốc ngồi phịch xuống ghế sofa, “Em muốn chuyển thì tự đi mà chuyển, anh không ở cái căn nhà rách nát đó!”

“Được.” Tôi cất cuốn sổ đỏ đi, “Anh cứ ở đây, em đến khu phía Bắc. Tiền nhà anh tự trả, điện nước anh tự đóng, An An đi theo em.”

“Em…”

“À đúng rồi, tiền nhà tháng này đến lúc phải đóng rồi đấy, ba ngàn hai, chủ nhà dặn trước ngày mai phải chuyển khoản.”

Môi Trần Kiến Quốc mấp máy, rồi lại ngậm chặt.

 

Căn nhà này thuê mỗi tháng ba ngàn hai, trước giờ toàn lấy tiền lương của tôi để trả. Tiền lương của anh ta, tháng nào cũng đều đặn chuyển năm ngàn cho mẹ chồng — mang tiếng là “báo hiếu”, nhưng thực chất là đem đi trợ cấp cho cậu em trai kia.

“Đi thôi.” Tôi nắm lấy tay An An, “Mẹ đưa con đến xem nhà mới.”

An An bỏ ly sữa xuống, ngoan ngoãn đứng dậy, đi ngang qua Trần Kiến Quốc liền kéo vạt áo anh ta: “Ba ơi, ba không đi ạ? Nhà mới có ánh nắng mặt trời, có thể nhìn thấy sân trường đó.”

Trần Kiến Quốc quay mặt đi, không nói.

An An nhìn anh ta ba giây, rồi buông tay ra.

Nhà mới ở tầng sáu, không thang máy, tôi vác từng chiếc vali leo lên từng tầng.

An An đi theo sau tôi, tay xách tập vẽ của con bé.

Leo đến tầng bốn, chân tôi bắt đầu run lên, quai xách vali hằn vào lòng bàn tay đau rát.

“Mẹ ơi, để con giúp mẹ.” An An vươn bàn tay nhỏ xíu ra, định giúp tôi khiêng vali.

“Không cần, mẹ có sức.”

“Mẹ ơi,” An An đột nhiên lên tiếng, “Ba không thích nhà mới phải không ạ?”

Tôi khựng lại, quay đầu nhìn con.

Đèn cầu thang là loại cảm biến âm thanh, đã tắt một lúc, tôi giậm chân một cái, đèn lại sáng.

“An An,” Tôi ngồi xổm xuống, nhìn ngang tầm mắt con bé, “Mẹ hỏi con một câu nhé.”

“Dạ.”

“Con có vui không?”

An An suy nghĩ một chút, rồi gật đầu: “Vui ạ.”

“Vậy là đủ rồi.”

Đến tầng sáu.

Tôi lấy chìa khóa ra, cắm vào ổ, xoay hai vòng.

Cửa mở, ánh trăng hắt vào — trời đã tối rồi, nhưng đèn đường và ánh trăng chiếu cho căn nhà nhỏ này sáng rực.

An An chạy ào vào, bám lấy cửa sổ nhìn xuống: “Mẹ ơi, sân trường buổi tối cũng bật đèn kìa!”

Tôi đứng ở cửa, nhìn ngắm căn nhà nhỏ này.

41 mét vuông, phòng khách để một chiếc ghế sofa giường, phòng ngủ chỉ kê vừa một chiếc giường đơn. Nhà bếp chật đến mức chỉ một người đứng lọt, nhà vệ sinh thì xoay người cũng khó khăn.

Nhưng cửa sổ hướng Nam, ánh nắng có thể chiếu vào tận nơi.

Buổi tối ngày đi đăng ký kết hôn, Trần Kiến Quốc ôm tôi thủ thỉ: “Lệ Quyên, sau này anh sẽ cho em ở nhà to.”

Tám năm rồi, căn nhà to nhất tôi từng ở, là phòng sinh — ngày tôi sinh An An, khoảng cách từ phòng chờ sinh đến phòng bệnh khi đẩy cáng là 50 mét, đó là con đường rộng rãi nhất tôi từng đi qua trong cuộc hôn nhân này.

“Mẹ ơi,” An An chạy tới ôm lấy chân tôi, “Sau này chúng ta sẽ ở đây luôn ạ?”

“Ừ.”

“Vậy còn ba thì sao?”

Tôi ngồi xổm xuống, nhìn vào đôi mắt trong veo của con.

“Ba có lựa chọn riêng của ba.”

An An có vẻ hiểu nhưng lại như không “dạ” một tiếng, rồi chạy đi tháo tập vẽ ra.

Tôi đứng bên cửa sổ, lấy điện thoại ra, thấy tin nhắn Trần Kiến Quốc gửi đến.

“Em thật sự muốn làm vậy sao?”

Tôi không trả lời.

Anh ta lại gửi thêm một tin: “Mẹ anh gọi điện đến rồi, bảo nhận được bưu kiện của em, tức đến mức tăng huyết áp luôn rồi.”

Tôi gõ chữ: “Có cần em gọi 115 không? Em gọi giúp cho.”

“Trần Lệ Quyên! Em có phải là con người không?”

Tôi tắt điện thoại, ném lên ghế sofa.

An An đã trải tập giấy vẽ ra, nằm nhoài trên bàn trà để vẽ. Con bé vẽ một ngôi nhà, phía trên ngôi nhà có một mặt trời, mặt trời vẽ rất to và tròn, những tia sáng tô kín cả bầu trời.

“An An, con vẽ gì thế?”

“Nhà mới của chúng ta.” Con bé không ngẩng đầu lên, bút sáp màu sột soạt trên giấy, “Có cả mẹ, có cả ông mặt trời nữa.”

“Sao không có ba?”

An An dừng bút, nghĩ ngợi một lúc, rồi vẽ một hình nhân nhỏ xíu cạnh ngôi nhà, nhỏ đến mức gần như không nhìn thấy.

“Ba đứng ở ngoài cửa.” Con bé nói.

Tôi nhìn hình nhân nhỏ xíu đó, quay lưng lại với ngôi nhà, mặt hướng ra ngoài, không biết là định đi ra ngoài, hay là chuẩn bị rời đi.

Chương 4: Nhà chồng náo loạn

Khi tiếng đập cửa vang lên, tôi đang lau cửa sổ ở nhà mới.

 

An An ngồi vẽ ở ban công, tiếng ồn ào từ lớp thể dục dưới sân trường vọng lên nghe rất náo nhiệt, nhưng lại mang đến cảm giác dễ chịu.

Điện thoại đổ chuông, là cuộc gọi của mẹ chồng.

Tôi nhấc máy, đầu dây bên kia vang lên giọng the thé: “Trần Lệ Quyên! Đồ đàn bà phá gia chi tử——!”

Tôi để điện thoại ra xa một chút, tiếp tục lau cửa sổ.

“Cô dựa vào đâu mà tiêu tiền của tôi? Đó là tiền của nhà họ Trần! Một đứa khác họ như cô thì tính là cái thá gì?!”

“Mẹ,” Giọng tôi rất bình tĩnh, “Nhà cũ là của mẹ con, tiền bồi thường là của con. Giấy từ bỏ quyền lợi của con trai mẹ đang ở trong tay con đây, mẹ có muốn con gửi cho mẹ xem không?”

“Cô nói láo! Đó là do cô lừa Kiến Quốc ký! Tôi nói cho cô biết, cô mau ói tiền ra đây cho tôi, nếu không tôi sẽ tìm đến tận cơ quan cô đấy!”

“Mẹ cứ đến đi, con đang ở phòng 601, tòa 6 đường Hoa Viên phía Bắc, mẹ đừng đi nhầm nhé.”

“Cô——”

“À đúng rồi mẹ, chìa khóa trong phong bì là của nhà cũ, con trả về đúng chủ rồi. Nếu mẹ không có chỗ ở, có thể ra ngoại ô thuê một căn phòng, ngoài đó rẻ lắm.”

“Trần Lệ Quyên! Cô cứ đợi đấy!”

Điện thoại cúp phụp.

An An ngước lên nhìn tôi: “Mẹ ơi, bà nội gọi ạ?”

“Ừ.”

“Sao bà nói to thế ạ?”

“Vì giọng bà tốt.”

An An lại cúi xuống tiếp tục vẽ.

Hai mươi phút sau, tôi nhận được điện thoại của Tiểu Lưu ở quầy lễ tân công ty.

“Chị Lệ Quyên ơi, em trai chồng chị đến, còn dẫn theo một bà nào nữa, đang làm ầm ĩ ở sảnh chờ kìa, bảo là tìm chị.”

“Làm ầm ĩ chuyện gì?”

“Bảo là chị nuốt trọn tiền của nhà họ, còn nói chị bất hiếu với mẹ chồng… Chị Lệ Quyên, em có nên gọi bảo vệ không?”

“Gọi đi.”

“Dạ?”

“Gọi bảo vệ, đuổi bọn họ ra ngoài.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...