Đừng Tin Kẻ Đã Phản Bội

Chương 10



Tin tức hai nhà Tống – Lê liên hôn lan truyền khắp giới Bắc Kinh. Lê Tri Diên về nước.

Ngay hôm đó, cô bị Phó Chiêu Dã chặn đường ở sân bay.

Người đàn ông mặc áo khoác dáng dài màu đen, quầng mắt thâm tím, mấy ngày nay không chợp mắt được chút nào. Cô muốn anh bình tĩnh, anh cũng không dám đến quấy rầy.

Anh ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần thái độ tốt, sớm muộn gì cô cũng tha thứ.

Nhưng không ngờ, tin tức tiếp theo anh nghe được lại là việc cô sắp gả cho người khác.

Cô với Tống Tự Sâm mới gặp nhau vài lần, quen nhau được bao lâu, sao cô lại tin tưởng gã đến vậy?

Cơn bực tức trong ngực bùng lên, anh nắm lấy cổ tay cô, siết chặt:

“Lê Tri Diên, em đang cố tình chọc tức anh đúng không?”

“Em muốn nhìn thấy anh phát điên vì em đúng không? Em muốn anh phải làm đến bước đường nào, em nói thẳng ra được không?”

Anh nhận thua rồi. Khi nghe tin cô liên hôn với họ Tống, tim anh như bị giẫm đạp dưới chân, đau buốt đến mức hốc mắt đỏ ửng. Nên khi biết cô về nước, anh lập tức lái xe đi tìm.

Anh tự dặn mình không được nổi nóng, nhưng nhìn khuôn mặt hờ hững của cô, anh lại không kìm được. Giữa họ giờ như người dưng, không ai có thể hàn gắn lại trái tim cô nữa.

Ánh mắt anh run rẩy.

Anh đeo chiếc nhẫn cưới vào ngón tay cô, một cặp với chiếc trên tay anh.

Rõ ràng họ có thể trở lại như xưa, tại sao cô không chịu quay đầu?

Anh ôm chầm lấy cô, hơi thở kìm nén sự đau đớn: “Lê Tri Diên, chúng ta nói chuyện tử tế với nhau đi, được không?”

Ngực anh nhói đau. Từ lúc cô phán cho anh án tử hình, anh đã hoàn toàn kết thúc rồi.

Lão gia tử tìm anh rất nhiều lần, ông chống gậy đứng bên cạnh giận run người, lấy tính mạng ra ép anh từ bỏ.

“Phó Chiêu Dã, cháu hết thuốc chữa rồi sao? Lê Tri Diên nó không thèm nhìn cháu, cháu còn vác mặt đến trước mặt người ta làm gì? Nhà họ Phó sao lại có đứa người thừa kế như cháu chứ?”

“Cháu không thể nhìn sang người phụ nữ khác được à? Trên đời này không có Lê Tri Diên thì cháu chết chắc?”

Anh cũng muốn thử người khác, nhưng không làm được. Cứ có người phụ nữ khác đến gần, anh lại nhớ đến ánh mắt thất vọng lạnh lùng của cô.

Anh đã hỏi bản thân vô số lần tại sao cứ phải là cô, nhưng không có câu trả lời. Anh chỉ cần cô, không có cô, trái tim anh như một vùng đất chết, không sống nổi.

Anh nắm tay cô: “Nói chuyện đi.”

Cô mềm lòng.

Trong mắt anh lóe lên tia vui sướng. Anh đưa cô đến trang viên, cách bài trí bên trong y hệt như hồi cô còn ở nhà họ Phó.

“Anh không cho ai động vào cả, những thứ này đều do tự tay anh sắp xếp.”

“Vợ à, em về đi, sau này anh sẽ nghe lời em hết. Em muốn làm gì anh cũng không từ chối.”

Cô gạt tay anh ra. Anh chằm chằm nhìn bóng lưng cô.

Cô đi tới cửa sổ sát đất, hoàng hôn buông xuống, ánh nắng tà hắt lên người cả hai.

Phó Chiêu Dã nắm lấy tay cô.

Cô cất tiếng: “Phó Chiêu Dã, anh từng hối hận không?”

“Lúc mới cưới, chúng ta từng nằm đây ngắm hoàng hôn, ngắm trăng. Nhưng từ khi Lục Vi xuất hiện, anh thay đổi rồi. Anh không còn chuẩn bị thuốc cảm cho tôi nữa, không mặc bộ vest tôi chuẩn bị cho anh nữa. Phó Chiêu Dã, anh bắt đầu bị nhục dục chi phối, trở nên bạc tình.”

 

“Tôi đã cho anh cơ hội rồi. Nếu tôi không yêu anh, tôi đã không tái hôn.”

“Nhưng lần này, tôi mệt thật rồi, không có cách nào tha thứ cho anh.”

“Chuyện tình cảm không phân định được đúng sai. Anh không sai, chỉ là chúng ta không hợp nhau thôi.”

Làm sao có chuyện không hợp?

Cô yêu anh nhiều như thế nào, anh là người rõ nhất. Những kỷ niệm ngọt ngào trước kia vẫn sờ sờ trước mắt.

Anh say xỉn, cô sẽ xoa bóp trán cho anh. Mỗi khi mệt mỏi nhớ cô, cô sẽ đi ngay trong đêm đến bên anh.

Những món đồ cô thích, anh luôn ghi tạc trong lòng, bảo thư ký chuẩn bị.

“Lê Tri Diên, đừng nói những lời anh không muốn nghe.”

Anh bóp chặt cổ cô, cưỡng hôn cô.

Lực đạo rất mạnh, mang theo sự tuyệt vọng và đau đớn, vị máu tanh tràn ngập khoang miệng nhưng anh vẫn ôm ghì lấy eo cô, không cho cô lùi lại.

Cô nói muốn rời đi, bất luận anh níu kéo thế nào cô cũng đi.

Nếu đã vậy, anh cũng không nhịn nữa.

Hơn hai mươi năm qua, anh chưa từng phải nhẫn nhịn vì ai, muốn cái gì là phải đoạt cho bằng được. Anh yêu cô, nên bằng lòng dỗ dành cô, vậy mà cô thì sao? Cô không thông cảm cho anh.

Chát! Cô giáng cho anh một cái tát chí mạng.

“Phó Chiêu Dã, anh điên rồi sao?”

“Nếu tôi chưa nói rõ thì để tôi nhắc lại một lần nữa: Chúng ta không thể nào quay lại với nhau được.”

Anh vừa khóc vừa cười, cơn tức giận và uất ức đè nén trong lòng không thể kiềm chế thêm được nữa.

Anh kéo tay cô, đi ra một góc.

Cầm lấy con dao gọt hoa quả, anh kề thẳng lên ngực trái của mình.

Mũi dao đâm phập vào ngực, máu tươi túa ra nhuộm đỏ chiếc áo sơ mi, nhưng chân mày anh không hề nhăn lại một cái.

Anh như một kẻ điên.

“Vợ à, nếu em không vui, em muốn phạt anh thế nào cũng được. Nhưng đừng bơ anh, đừng đối xử lạnh lùng với anh như vậy.”

“Lê Tri Diên, cả đời này anh chỉ yêu mình em, anh không thể sống thiếu em được.”

Tự tôn, thể diện, anh không cần nữa, anh chỉ muốn níu kéo cô.

Cô cảm thấy anh thực sự điên rồi.

Nhìn ánh mắt cố chấp đến điên loạn của anh, hốc mắt cô nóng rực:

“Phó Chiêu Dã, đây là do anh tự chuốc lấy, không phải sao?”

Nếu anh không ngoại tình với Lục Vi, nếu anh không hết lần này đến lần khác thiên vị ả mà làm tổn thương cô, cô đã không rời đi.

Lấy mạng sống ra đe dọa để ép cô tha thứ, trong mắt cô lúc này chỉ còn lại sự chán ghét. Anh nghĩ chỉ cần xin lỗi là cô có thể coi như không có chuyện gì xảy ra sao? Cô đâu phải món đồ chơi vô tri, cô cũng biết đau. Trái tim cô đã vỡ vụn thành từng mảnh, cô bỗng thấy buồn cười.

“Phó Chiêu Dã, đừng để tôi phải triệt để ghê tởm anh.”

“Muốn phát điên cũng đừng làm trước mặt tôi.”

“Tôi sắp kết hôn với Tống Tự Sâm rồi, nếu muốn đến, anh cứ đến dự.”

Cô giãy khỏi vòng tay anh.

Con dao gọt hoa quả rơi xuống đất, máu tươi nhuộm đỏ mặt sàn. Ánh mắt cô phẳng lặng, đưa cho anh một tấm thiệp cưới.

Anh siết chặt tấm thiệp đến mức như muốn bóp nát nó.

Cô không thèm nhìn anh nữa: “Tôi đã nói rất rõ ràng rồi, giữa chúng ta không còn khả năng nào đâu.”

“Những chuyện quá khứ, hãy để nó trôi qua đi.”

Nói xong, cô quay lưng rời đi.

Anh đứng trân trân nhìn vết máu dưới chân. Dù anh có đem mạng sống ra đe dọa, cô vẫn không tha thứ.

Đêm đó, Phó Chiêu Dã cắt tay tự tử.

Cô không cần anh nữa, anh sống trên đời này cũng chẳng còn gì lưu luyến.

Máu tươi nhuộm đỏ cả bồn tắm, sắc mặt anh trắng bệch. May mà giúp việc nhà họ Phó đến biệt thự kịp thời gọi cấp cứu.

Anh được đưa vào phòng cấp cứu. Lão gia tử đứng đợi bên ngoài, tức đến phát điên.

Thằng cháu mình sao lại cố chấp đến thế?

Sao cứ phải là Lê Tri Diên?

Lão gia tử đưa ra một quyết định: “Chúng ta rời khỏi Bắc Kinh.”

Ông biết nó không đời nào đồng ý, nên nhân lúc anh hôn mê, chuyến bay cất cánh thẳng tới Zurich.

 

Tỉnh lại trên máy bay, thấy môi trường xa lạ, anh nhìn ông nội ngồi cạnh:

“Ông nội, ông làm cái gì vậy?”

“Chiêu Dã, ở Bắc Kinh cháu chỉ làm ra những chuyện ngu ngốc. Vì một người đàn bà mà đến cả hoài bão cũng vứt bỏ.”

“Ông không thể nhìn cháu trượt dài thêm được nữa. Chúng ta sẽ rời khỏi Bắc Kinh.”

Cơ nghiệp nhà họ Phó ở Bắc Kinh, quyết định này của Lão gia tử cũng chỉ vì nghĩ cho cháu trai.

Nhưng anh không chịu. Dù có là dây dưa khổ sở, anh cũng muốn dây dưa với cô cả đời.

Phó Chiêu Dã bất chấp tất cả đứng phắt dậy: “Ông nội, bảo họ dừng lại, cháu không ra nước ngoài!”

Ông nội phẫn nộ tột độ. Nó có dã tâm, có thủ đoạn, giao nhà họ Phó cho nó ông rất yên tâm. Nhưng vì người phụ nữ đó, nó gạt bỏ mọi thứ.

Nó như đã chết tâm, chỉ cần mỗi Lê Tri Diên.

Lão gia tử tức đến hoa mắt, hỏa khí bốc lên, ho ra một búng máu tươi.

Anh hốt hoảng, tay run lẩy bẩy: “Ông nội, ông đừng dọa cháu.”

Đưa ông vào bệnh viện, đèn phòng cấp cứu sáng rực suốt một đêm. Anh tựa lưng vào tường, bên cạnh là một người bạn tốt cũ.

Người bạn vỗ vai anh: “Anh Phó, tôi nói thật nhé, yêu ai không yêu lại cứ phải đâm đầu vào Lê Tri Diên. Họ đang chuẩn bị hôn lễ rồi, cầu hôn trên vòng đu quay lãng mạn lắm, bọn tôi thấy hết cả.”

Nhìn những bức ảnh cô nép vào lòng Tống Tự Sâm, nụ cười trên môi rạng rỡ thư thái. Anh ở đây vùng vẫy, chống đối lại quyền lực của ông nội, cô chẳng mảy may bận tâm.

Nhìn sự dịu dàng trong đáy mắt cô dành cho một người đàn ông khác, tim anh như bị hàng vạn mũi kim đâm vào, đau đớn đến tê dại.

Lát sau, Lão gia tử được đẩy ra. Anh gạt đi mọi tâm tư, bước tới.

Khoảnh khắc nhìn thấy tấm vải trắng phủ lên mặt ông, đôi mắt anh đỏ sọc, anh túm cổ áo bác sĩ:

“Thế này là ý gì?”

“Tôi bảo các người bằng mọi giá phải cứu sống ông tôi, tại sao lại đẩy ông ra như thế này?”

“Anh Phó, xin anh bớt đau buồn.”

“Cơ thể cụ ông vốn dĩ đã yếu, không được phép tức giận. Lần này khí huyết xông lên não, chúng tôi cũng hết cách.”

Anh không thể tha thứ cho bản thân. Nếu anh nghe lời ông rời đi thì kết cục có thay đổi không?

Hay là, nếu ngay từ đầu anh không ngoại tình với Lục Vi, tử tế ở bên Lê Tri Diên, thì mọi chuyện có trở nên tốt đẹp hơn không?

Tim anh ngừng đập trong giây lát, cả người ngã quỵ xuống sàn.

Người bạn nhìn anh ái ngại: “Để tôi gọi Lê Tri Diên đến thăm anh.”

“Anh cứ thế này như sắp chết đến nơi, ông nội ra đi cũng không nhắm mắt được đâu.”

Lúc này anh mới hồi thần: “Không cần.” Giọng anh khàn đặc, mang theo nỗi bi thương thầm lặng: “Không cần gọi, chúng tôi đã kết thúc từ lâu rồi.”

Phó Chiêu Dã hoàn toàn suy sụp.

Lo liệu xong tang lễ cho ông nội, ngày Lê Tri Diên kết hôn, anh không xuất hiện. Không ai biết anh đi đâu.

Cô biết tin Lão gia tử qua đời, ngón tay khẽ khựng lại. Từ khi anh được nhận tổ quy tông, ông luôn đối xử rất tốt với anh, một tay bồi dưỡng anh nên người. Cái chết của ông nội chắc chắn là đòn đả kích chí mạng đối với anh.

Ngày cưới, Lê Tri Diên khoác lên mình bộ váy cô dâu trắng muốt, từng bước đi về phía người đàn ông khác.

Ở một nơi bên kia đại dương, Phó Chiêu Dã ngồi bệt dưới sàn, nhìn qua màn hình lớn.

Anh nhìn cô hôn một người đàn ông khác, nhìn cô được Tống Tự Sâm ôm vào lòng.

Nụ cười trong mắt cô rất chân thật. Cô thực sự đã động lòng với Tống Tự Sâm, anh không biết mình có thấy đáng thương hay không.

Chỉ là, anh cảm thấy rất mệt.

Chấp niệm của anh đối với cô quá sâu, dù cách một đại dương nhìn cô bước đến bên người khác, trong lòng anh vẫn còn một con dã thú đang gầm gào.

Nhưng con thú ấy đã bị cái chết của Lão gia tử đè bẹp xuống tận đáy sâu.

Phó Chiêu Dã cầm chai rượu, nốc ừng ực.

Uống quá gấp, anh ho sặc sụa.

 

Suốt ngày dùng cồn để làm tê liệt bản thân, chưa đầy ba tháng sau, anh nhận kết quả chẩn đoán ung thư dạ dày giai đoạn cuối.

“Anh Phó, chế độ ăn uống sinh hoạt của anh không điều độ, anh chỉ còn sống được ba tháng nữa thôi.”

Anh bật cười trong nước mắt.

Thế gian này không còn gì đáng để anh lưu luyến nữa.

Lê Tri Diên không yêu anh, cũng không thuộc về anh.

Không ai ngờ rằng, đúng vào ngày nhận kết quả ung thư giai đoạn cuối, anh đã cắt tay tự sát để kết liễu sinh mệnh của mình.

Đến khi thư ký phát hiện ra, thi thể anh đã lạnh ngắt từ lâu.

Người đầu tiên biết tin, là Lê Tri Diên.

Đêm tự sát đó, anh đã gửi cho cô một tin nhắn.

Giọng điệu người đàn ông vô cùng hèn mọn, thành khẩn: “Lê Tri Diên, anh nợ em quá nhiều, kiếp này dây dưa mệt mỏi quá rồi. Nếu có kiếp sau, em dạy anh cách yêu em nhé.”

Ngón tay cô khẽ sững lại.

Gió lạnh mơn man trên mặt.

Chim di trú bay đi không để lại tiếng động, pháo hoa vụt sáng rồi cũng tàn phai.

Mối tình giữa cô và Phó Chiêu Dã, là lỗi lầm của hai người, là bi kịch của hai người.

Vậy thì trong kiếp này, đoạn tình cảm thất bại ấy hãy để nó hoàn toàn kết thúc.

HẾT

Chương trước
Loading...