Đừng Tin Kẻ Đã Phản Bội

Chương 9



Anh nắm chặt hai tay. Sao cô có thể lạnh lùng đến thế? Sao có thể dùng giọng điệu của người dưng nước lã để nói chuyện với anh? Tại sao? Cô đang cố tình hành hạ anh sao?

Anh trừng trừng nhìn vào hai bàn tay đang đan vào nhau của họ.

Anh tự nhủ phải dỗ dành, không được làm cô phật ý. Nhưng khi lời nói bật ra khỏi miệng, nó lại mang theo sự sắc lạnh và cơn giận không thể kiềm chế: “Lê Tri Diên, qua đây.”

Cô không nhúc nhích. Cứ đứng yên đối diện với anh bằng ánh mắt xa lạ, lạnh nhạt.

Anh túm chặt lấy cổ tay cô, kéo giật cô về phía mình.

Tống Tự Sâm cau mày nhìn anh: “Lê Tri Diên không muốn nói chuyện với anh, anh không nhận ra à?”

Anh liếc nhìn Tống Tự Sâm, mày là cái thá gì? “Lê Tri Diên là vợ tôi, liên quan gì đến anh?”

Cô nhếch môi, cười với Tống Tự Sâm: “Em có chút chuyện cần nói riêng với anh ta, anh ra đằng kia đợi em một lát nhé.”

Ánh mắt Phó Chiêu Dã lóe lên đắc ý. Anh biết mà, chỉ cần anh chủ động cúi đầu, cô nhất định sẽ tha thứ cho anh. Anh không nhịn được ôm chầm lấy cô.

Vòng tay của anh rất chặt, như muốn khảm cô vào tận xương tủy.

“Lê Tri Diên, tại sao lại bỏ đi không nói một lời?”

“Em không thích Lục Vi, anh có thể tiễn cô ấy đi. Em muốn gì cứ nói với anh, nhưng em không để lại một chữ, quay lưng bước đi, em coi anh là gì, coi tình cảm của chúng ta là gì? Lê Tri Diên, em có trái tim không?”

Từng câu từng chữ của anh như rướm máu, cổ họng đè nén sự đau đớn.

Lê Tri Diên giãy khỏi vòng tay anh, nét mặt không hề dao động vì những lời ấy.

Trong mắt cô, anh và quá khứ đã là chuyện cũ rích, cô không muốn nhắc lại nữa.

Nhưng nhìn anh đứng đó chất vấn cô, cô lại thấy nực cười.

Chất vấn cô? Phó Chiêu Dã mới là kẻ không có trái tim.

Cô trầm giọng:

“Lúc anh ngã vách núi, sao không gọi điện cho tôi ngay lập tức? Phó Chiêu Dã, anh có biết vì lo cho anh, tôi đã ba tháng trời không có một giấc ngủ ngon. Lúc tìm đến làng chài, thấy anh và Lục Vi lăn lộn trên giường, tim tôi đau nhường nào không?”

“Lúc tôi thấy Lục Vi mang thai, anh vì cô ta mà hết lần này đến lần khác tổn thương tôi, tim tôi đau nhường nào không?”

“Phó Chiêu Dã, tình cảm của chúng ta là do chính tay anh vứt bỏ, anh lấy tư cách gì để chất vấn tôi?”

Giữa hai người, kẻ không có tư cách chất vấn nhất chính là anh ta.

Cô đẩy anh ra, kéo giãn khoảng cách:

“Thế nên Phó Chiêu Dã à, đừng đến quấy rầy cuộc sống của tôi nữa, được không?”

“Tôi không còn yêu anh nữa.”

Anh không thể tin nổi.

Cô không yêu anh? Cô định yêu ai? Tống Tự Sâm sao? Hắn ta từ đầu đến chân có điểm nào bằng anh, tại sao cô thà chọn gã cũng không chịu tha thứ cho anh?

Anh không tin, anh một mực cho rằng cô đang làm mình làm mẩy.

Anh thở dài, hơi thở thanh lãnh phả vào tai cô:

“Vợ à, đừng chọc anh giận, được không?”

“Mọi thứ em muốn anh đều có thể cho, em không thích chỗ nào anh sẽ sửa.”

“Chúng ta vẫn chưa ly hôn, chúng ta về nhà thôi.”

Anh nắm lấy tay cô. Cô gầy đi nhiều, cả người như chẳng còn mấy lạng thịt, anh thấy rất xót.

Anh không muốn ầm ĩ với cô nữa, chẳng qua chỉ là chủ động nhận lỗi thôi mà? Tình cảm làm gì có đúng sai? Cô muốn anh nhận thua, anh nhận là được chứ gì.

Anh gục đầu vào hõm cổ cô: “Vợ ơi, đừng giận anh nữa? Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của anh, anh không nên tỏ thái độ với em.”

Giọng anh đầy vẻ van lơn: “Em đừng nhìn anh bằng ánh mắt đó nữa, anh thực sự không chịu nổi đâu.”

Anh nắm tay cô đặt lên ngực trái của mình. Trái tim anh vẫn tê dại sau những cơn đau quặn thắt, như không tìm thấy lối thoát, đau đến nghẹt thở. Anh không biết làm cách nào để cầu xin cô tha thứ, trước mặt cô anh cứ như một kẻ vô dụng, luống cuống tay chân.

Ánh mắt anh dịu lại: “Vợ à, em nhìn anh này, anh yêu em nhất mà.”

 

“Vợ chồng với nhau làm sao tránh khỏi cãi vã. Chúng ta về nhà đi, chuyện trước kia xí xóa hết.”

Lê Tri Diên thấy thật nực cười.

Cô nhìn anh: “Xí xóa hết?”

“Phó Chiêu Dã, lúc tôi bị Lục Vi đẩy xuống hồ, bị cô ta hết lần này đến lần khác vu oan, anh có từng tin tôi lấy một lần không?”

“Anh không hề. Trái tim anh đã không còn thuộc về tôi từ lâu rồi.”

Cô không muốn đôi co với anh nữa.

Chẳng sao cả, họ đã kết thúc rồi, anh muốn làm loạn thế nào cũng là lựa chọn của anh, cô không phụng bồi nữa!

Chát! Cô giáng cho anh một bạt tai.

“Phó Chiêu Dã, đừng để tôi thấy anh thật kinh tởm.”

Ngón tay anh run rẩy, cả người cứng đờ tại chỗ.

Anh nhắn tin cho thư ký: “Đi tra xem giữa phu nhân và Lục Vi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì! Báo cáo lại toàn bộ từ đầu đến cuối không được bỏ sót!”

Không phải anh chưa từng điều tra, nhưng có ông nội che đậy, anh không tra ra được bao nhiêu.

Ngay đêm đó, thư ký gửi toàn bộ tài liệu vào máy tính cho anh.

Lục Vi dùng đứa bé để chế nhạo Lê Tri Diên, chửi cô là “thạch nữ” không đẻ được.

Lục Vi vu khống Lê Tri Diên đẩy mình ngã.

Mỗi một chuyện, đều có sự tham gia của anh.

Anh đinh ninh Lục Vi đơn thuần vô tội, theo phản xạ coi vợ mình là một người đàn bà cay nghiệt ép người quá đáng.

Anh sai người ném cô xuống hồ, trơ mắt nhìn cô chìm xuống nước.

Những tổn thương Lê Tri Diên phải gánh chịu, đều do chính miệng anh ra lệnh.

Khoảnh khắc đó, anh cảm giác có một bàn tay vô hình đang bóp chặt lấy tim mình, đau đến không thở nổi, không có cách nào xoa dịu.

Tức máu công tâm, Phó Chiêu Dã hộc ra một búng máu. Sắc mặt anh trắng bệch.

“Lục Vi, sao cô dám!”

Người vợ anh nâng niu trong lòng bàn tay suốt bao nhiêu năm, sao ả dám bắt nạt cô?

Tại sao anh lại khốn nạn đến thế, tại sao đến tận bây giờ mới phát hiện ra, để cô phải chịu bao nhiêu uất ức?

Cắn bật máu trong miệng, hai bàn tay anh nắm chặt. Mắt tối sầm lại, anh nhận ra cô đã từng mềm lòng vì anh rồi. Nếu cô không mềm lòng, lần đầu tiên anh phản bội, cô đã không bao giờ tha thứ.

Anh ngẩng lên nhìn trang viên hoa hồng. Bắt anh từ bỏ cô như vậy, anh làm không được, chẳng khác nào khoét đi trái tim anh.

Đêm đó, mưa to gió lớn, sấm chớp ầm ĩ. Bóng tối nuốt chửng vạn vật.

Anh quỳ giữa sân, gọi điện cho cô.

“Vợ à, những tổn thương anh mang đến cho em, là do anh khốn nạn. Anh sẽ trả giá gấp trăm lần, xin em cho anh một cơ hội có được không?”

Cô điềm nhiên đáp: “Không cần thiết, anh về đi.”

Cô khoanh tay trước ngực, nhìn người đàn ông đang quỳ dưới mưa. Ngay khi anh ngẩng đầu lên nhìn, cô lạnh lùng kéo rèm cửa.

Và cúp máy.

Phó Chiêu Dã quỳ dưới đất ba ngày ba đêm, cô không hề bước xuống lầu.

Lê Húc Trầm vỗ vai em gái: “Diên Diên, nếu em không muốn gặp hắn, anh đưa em đi. Chúng ta đổi chỗ ở, anh sẽ không để hắn xuất hiện trước mặt em nữa.”

Lê Tri Diên mỉm cười. Anh hai đối với cô rất tốt, cô không muốn rước rắc rối cho nhà họ Lê. Nhà họ Phó một tay che trời ở giới Bắc Kinh, anh muốn tìm cô là chuyện dễ như trở bàn tay, giờ bỏ đi, sự chấp niệm của anh rồi cũng sẽ tìm ra cô.

Cô biết, cách duy nhất để anh triệt để hết hy vọng, chỉ có một.

Cô gọi cho Tống Tự Sâm:

“Chúng ta kết hôn đi, em nghiêm túc đấy.”

Ngón tay Tống Tự Sâm khựng lại: “Lê Tri Diên, em suy nghĩ kỹ chưa? Nếu chỉ để Phó Chiêu Dã hết hy vọng thì không cần phải đem cả hôn nhân của mình ra đánh đổi. Anh sợ em sẽ hối hận.” Tống Tự Sâm không ngốc, tự nhiên đoán được ý của cô.

Nghe vậy, cô bật cười: “Tống Tự Sâm, anh sẽ làm em hối hận sao?” Anh từng nói sẽ không phản bội.

Tống Tự Sâm cũng cười: “Không bao giờ.”

Sau khi bàn bạc với anh trai, Lê Húc Trầm ban đầu không đồng ý. Cô đã chịu tổn thương một lần, nếu Tống Tự Sâm đối xử không tốt, Lê Húc Trầm sẽ không tha thứ cho chính mình.

 

“Diên Diên, đừng tùy hứng, chuyện của tên kia anh giải quyết được, em không cần phải kết hôn với người khác.” Lê Húc Trầm nghiêm mặt.

Trong lòng cô dâng lên sự ấm áp. Việc kết hôn với Tống Tự Sâm, tuy có ý khích tướng Phó Chiêu Dã, nhưng cô cũng rất có thiện cảm với anh ta, sống cùng anh ta cả đời cũng được. Dù sau này hôn nhân có rạn nứt, cô cũng sẽ không để mình rơi vào kết cục thê thảm, sẽ rời đi một cách đàng hoàng. Vì vậy sự lo lắng của anh trai là dư thừa.

“Anh hai, em hiểu Phó Chiêu Dã mà. Anh phái người đi lo liệu đi, em không hối hận đâu.”

Lê Húc Trầm không khuyên nữa.

Chương trước Chương tiếp
Loading...