Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Đừng Tin Kẻ Đã Phản Bội
Chương 8
Lão gia tử hết cách, đành thở dài bảo bác sĩ vào băng bó lại cho cháu trai.
“Bên ngoài có người tìm nó rồi, cháu còn đi làm gì?”
“Nếu cháu không muốn sống nữa thì xuống lỗ luôn với ông đi! Lão già này xuống dưới đó đỡ phải cô đơn.”
Anh biết ông nội đã thỏa hiệp.
Thế lực nhà họ Phó phủ khắp cả nước, có ông nội giúp sức, việc tìm ra tung tích của cô không hề khó.
Quả nhiên, ngay đêm đó anh đã nhận được thông tin về cô.
Cô đang ở Anh Quốc.
Nhìn khuôn mặt quen thuộc của người phụ nữ trên bức ảnh, ngón tay anh mơn trớn liên tục.
“Lê Tri Diên, đừng trốn anh nữa, được không?”
***
Theo anh trai ra nước ngoài, Lê Tri Diên không cố tình theo dõi tin tức về Phó Chiêu Dã.
Lê Húc Trầm tuy rất tức giận, muốn chất vấn xem tên kia đã chăm sóc em gái mình ra sao, nhưng vì cô không muốn dính dáng gì đến nhà họ Phó, nên ngoài việc chèn ép nhà họ Phó trên thương trường, anh không làm gì khác.
Cô cảm thấy thật ấm áp. Anh trai sợ cô nghĩ quẩn, đặc biệt chuẩn bị một trang viên hoa hồng cho cô ở.
Anh xoa đầu cô: “Diên Diên, em cứ dưỡng bệnh cho tốt, không phải lo gì cả. Có anh hai ở đây, sẽ không ai bắt nạt được em.”
Trong lòng cô nóng ran.
Năm xưa trúng tiếng sét ái tình, bị Phó Chiêu Dã theo đuổi cuồng nhiệt, cô biết gia đình không đồng ý cho gả xa nên đã tiền trảm hậu tấu, lén đi đăng ký kết hôn. Bao năm qua quan hệ với nhà họ Lê nhạt dần, cô không ngờ anh trai vẫn sẵn sàng cưu mang mình.
Hốc mắt cô đỏ hoe: “Cảm ơn anh hai.”
Lê Húc Trầm nghẹn ngào: “Đứa ngốc này, em là em gái anh, anh không đối tốt với em thì đối tốt với ai?”
Suốt một tháng ở trang viên, cô sống rất thoải mái. Sáng mở mắt đón bình minh, tối ăn cơm cùng anh trai, thỉnh thoảng đi dạo loanh quanh, rảnh rỗi lại lên vườn hoa tầng thượng ngồi xích đu hóng gió.
Cảm nhận làn gió lướt qua mày qua tóc, cô thấy vô cùng dễ chịu.
Tâm trạng cô thả lỏng, mỗi ngày học nấu ăn, cắm hoa với cô giúp việc. Lúc rảnh cô còn tự vẽ tranh, ngồi liền một mạch suốt cả buổi chiều, cô thấy rất thỏa mãn.
Cô đã tìm lại được sở thích của mình, nụ cười trên môi cũng nhiều hơn.
Tối đó, anh trai ăn cơm cùng cô, đưa cho cô miếng dưa hấu, cười bảo: “Diên Diên, em vui là được.”
Lúc mới rời đi, tâm trạng cô rất tồi tệ. Đêm nào cô cũng mất ngủ, Lê Húc Trầm nhìn em gái đứng tựa lan can nhìn ra ngoài mà xót xa trong lòng. Tổn thương do Phó Chiêu Dã gây ra phải mất rất lâu mới có thể chữa lành, mỗi lần nghĩ đến, anh chỉ hận không thể sai người trói cổ tên kia đến bắt quỳ xin lỗi em gái.
Nhưng cô không cho, anh đành thôi.
Trước đây cô luôn chất chứa tâm sự, cười cũng không rạng rỡ. Giờ vất vả lắm mới khá lên, Lê Húc Trầm không muốn để Phó Chiêu Dã phá đám.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại phá vỡ sự tĩnh lặng.
Lê Húc Trầm đứng dậy, nhìn dãy số đang nhấp nháy, sắc mặt biến đổi. Anh đưa ly nước ấm cho cô: “Ngoan, ăn nhiều vào, em gầy đi rồi đấy.”
Cô mỉm cười: “Làm gì có.”
Cô không bỏ sót vẻ mất tự nhiên của anh trai, thừa đoán được cuộc gọi đó có liên quan đến chuyện gì. Cô biết Phó Chiêu Dã muốn tìm người thì sẽ bất chấp mọi giá.
Cô đưa tay áp lên ngực trái. Chỉ tiếc là, trái tim này sẽ không còn đập vì anh ta nữa, nên anh ta có đến tìm hay không, khi nào đến, cô đều không quan tâm.
Cô ăn hết hoa quả rồi đi lên tầng thượng.
Bên này, Lê Húc Trầm nghe máy: “Chuyện gì?”
“Thưa anh, anh Phó đã động đến thế lực nhà họ Phó, e là đã phát hiện ra tung tích của tiểu thư rồi.”
“Anh Phó đã đặt vé máy bay đến Anh, có lẽ ngày mai sẽ tới.”
Đáy mắt Lê Húc Trầm âm u. Hắn tưởng lặn lội ngàn dặm tới đây tìm cô thì cô sẽ tha thứ sao? Nằm mơ!
Em gái của anh đã bị tổn thương một lần, anh sẽ không bao giờ để hắn lại gần cô.
Lê Húc Trầm gõ ngón tay xuống bàn, trầm giọng ra lệnh:
“Người đến, nhốt hắn lại ở công ty, đừng để hắn xuất hiện trước mặt Diên Diên.”
Anh sợ cô sẽ mềm lòng. Anh hiểu quá rõ tính cách của cô, dù bề ngoài không biểu hiện gì, nhưng sự xuất hiện của tên khốn đó chính là tổn thương lớn nhất đối với cô. Anh không cho phép ai làm hại em gái mình.
“Vâng, thưa anh.”
Cúp điện thoại, anh thấy nực cười. Lúc cô yêu hắn, hắn hành hạ cô đau đớn. Giờ cô đi lâu như vậy rồi, hắn lại đến cầu xin tha thứ? Đúng là một thằng điên!
Hôm sau, cửa phòng cô bị gõ vang. Cô mở cửa, là Tống Tự Sâm – bạn thân của anh trai.
Lê Húc Trầm bận việc nên nhờ Tống Tự Sâm, vốn là bác sĩ tâm lý, thường xuyên chăm sóc cô, ngầm có ý muốn vun vén cho hai người. Cô biết ý tốt của anh trai nên không từ chối.
Tống Tự Sâm nhướng mày: “Chuẩn bị xong chưa? Hôm nay đưa em đi biển.”
Cô đội mũ rộng vành, chiếc váy dài màu hoa hồng tôn lên làn da trắng ngần: “Đi thôi.”
Tiếp xúc lâu, cô nhận ra người đàn ông này không ôn hòa như vẻ bề ngoài. Anh ta hơi bụng dạ khó lường.
Biết cô thích nhốt mình trong ký ức, anh ta thường xuyên dò hỏi, bắt cô nhớ lại chuyện cũ với Phó Chiêu Dã. Lúc đầu cô còn kể được, sau đó anh ta sẽ vỗ vai cô, kể về trải nghiệm của bản thân để làm mờ dần ký ức của cô, khiến cô không còn nhớ rõ những cảm xúc rung động xưa kia nữa.
Anh ta thăm dò nắm lấy tay cô, cô không né tránh.
Cô thấy anh ta cũng có chút nhát gan. Cô nhìn ra anh ta có ý với mình, nhưng khi cô kiễng chân hỏi thẳng, anh ta lại gõ đầu cô: “Chúng ta là bạn tốt mà, không phải sao?”
Cô thấy anh ta rất biết cách “diễn”. Nhưng cô không bài xích, thậm chí còn thấy buồn cười.
Nhìn hai bàn tay đang nắm lấy nhau, cô tựa đầu vào vai Tống Tự Sâm:
“Tống Tự Sâm, em hỏi anh một câu.”
“Ừm.”
“Lê Tri Diên có phải là cô gái xinh đẹp nhất thế gian không, anh chỉ được trả lời là phải.”
Tống Tự Sâm cười sảng khoái, lồng ngực rung lên truyền rõ ràng sang cô.
Thấy anh ta cười không dứt, cô nhịn không được vỗ vào ngực anh: “Mau trả lời em!”
“Phải.”
Nói xong, anh đẩy nhẹ đầu cô ra, giọng uể oải: “Học mấy cái trò này ở đâu ra đấy?”
Cô cũng bật cười. Sau khi kết thúc với Phó Chiêu Dã, cô cứ ngỡ cả đời này sẽ không yêu ai, không chấp nhận ai nữa. Nhưng khi Tống Tự Sâm lại gần, cô không hề phản cảm.
Nghĩ đến việc Phó Chiêu Dã có lẽ sẽ tới đây trong một hai ngày nữa, trong lòng cô lay động, đột nhiên kiễng chân nhìn Tống Tự Sâm:
“Tống Tự Sâm, thử hẹn hò với em không?”
“Được.” Anh đáp, vẻ mặt trầm tĩnh. Anh nhìn cô chằm chằm.
Có lẽ vì ngọn gió quá đỗi nhẹ nhàng, Tống Tự Sâm nâng cằm cô lên, mổ nhẹ một cái lên môi cô. Xúc cảm ướt át khiến cả hai đều khựng lại.
Lê Tri Diên đẩy đẩy anh: “Mau đi dạo biển đi, mặt trời lặn mất rồi.”
Lê Tri Diên và Tống Tự Sâm đứng sóng vai bên nhau, trông hệt như một cặp bích nhân. Giống như một đôi vợ chồng son đang tận hưởng tuần trăng mật ngọt ngào.
Ít nhất, trong mắt Phó Chiêu Dã thì là như vậy.
Anh không ngờ sau chuyến bay mười mấy tiếng đồng hồ ròng rã tới Anh Quốc, đến trang viên thì không thấy cô đâu, tìm đến đây với trái tim đập liên hồi, bên cạnh cô lại có một người đàn ông khác.
Thái độ của họ thân mật đến thế, cô không từ chối sự đụng chạm của hắn ta, không từ chối nụ hôn của hắn.
Anh như một kẻ trộm nấp trong bóng tối, nhìn cô đan mười ngón tay với gã đàn ông khác, nhìn cô nép vào lòng gã, nhìn cô hôn gã.
Sự tức giận và ghen tuông trào dâng, như một cơn sóng ngầm nuốt chửng lấy anh. Đôi mắt anh đỏ ngầu vì ghen, anh thậm chí nghĩ rằng dù cô có muốn cái mạng này anh cũng sẵn sàng cho, nhưng việc trong mắt cô chỉ còn hình bóng kẻ khác, cảm giác đó còn khó chịu hơn cả giết anh.
Thư ký bên cạnh ngập ngừng: “Sếp Phó…”
Anh liếc nhìn thư ký: “Cậu về trước đi.” Rồi cất bước đi tới.
“Lê Tri Diên!”
Người đàn ông mặc áo phong y đen, đôi mắt đen nhánh lạnh bạc, toàn thân tỏa ra sát khí lạnh buốt.
Cô quay lại nhìn anh, đôi mắt bình thản đến mức tự nhiên: “Phó Chiêu Dã.”